Loading...
Báo Nhỏ Không Ngoan, Tôi Chọn Làm Vợ Rắn
Tác giả: Kỳ Kỳ Đại Ma Vương
Thể loại:
1v1, Bạch Nguyệt Quang, Đô Thị, Đô Thị Sinh Hoạt, Đoản Văn, Góc Nhìn Nữ, HE, Khế Ước, Ngôn Tình, Ngọt Sủng, Ngược, Nguyên Sang, Nhân Thú, Nhẹ Nhàng, Vả Mặt
Miễn PhíTình trạng:
Đang ra
Chương
1
Lượt đọc
0
Đánh giá
0.00/5
Giới thiệu truyện:
Giang Diệu là con báo đẹp nhất trong tộc thú nhân, nhưng không may lại phải ký khế ước với tôi.
Hắn thường xuyên nhìn tôi với nụ cười ngang bướng rồi hỏi: “Chỉ cần em chết đi là khế ước có thể giải trừ, vậy khi nào em mới chịu chết đây?”
Trong một trận lũ quét dữ dội, Giang Diệu đã chọn cứu lấy ánh trăng sáng mà hắn luôn tâm niệm, mặc kệ tôi bị dòng nước xiết nhấn chìm và cuốn trôi.
...
Hắn thường xuyên nhìn tôi với nụ cười ngang bướng rồi hỏi: “Chỉ cần em chết đi là khế ước có thể giải trừ, vậy khi nào em mới chịu chết đây?”
Trong một trận lũ quét dữ dội, Giang Diệu đã chọn cứu lấy ánh trăng sáng mà hắn luôn tâm niệm, mặc kệ tôi bị dòng nước xiết nhấn chìm và cuốn trôi.
...
Giang Diệu là con báo đẹp nhất trong tộc thú nhân, nhưng không may lại phải ký khế ước với tôi.
Hắn thường xuyên nhìn tôi với nụ cười ngang bướng rồi hỏi: “Chỉ cần em chết đi là khế ước có thể giải trừ, vậy khi nào em mới chịu chết đây?”
Trong một trận lũ quét dữ dội, Giang Diệu đã chọn cứu lấy ánh trăng sáng mà hắn luôn tâm niệm, mặc kệ tôi bị dòng nước xiết nhấn chìm và cuốn trôi.
Khế ước cuối cùng cũng được giải trừ.
Ngày gặp lại, hắn nhìn chằm chằm vào người đàn ông kiêu ngạo, nhã nhặn đứng phía sau tôi, ánh mắt u ám hỏi: “Em vì anh ta mà không cần tôi nữa sao? Anh ta tốt hơn tôi ở điểm nào chứ?”
Ừm...
Có lẽ là vì loài rắn, so với các thú nhân khác, thì có nhiều hơn “một cái kia” chăng...
Hắn thường xuyên nhìn tôi với nụ cười ngang bướng rồi hỏi: “Chỉ cần em chết đi là khế ước có thể giải trừ, vậy khi nào em mới chịu chết đây?”
Trong một trận lũ quét dữ dội, Giang Diệu đã chọn cứu lấy ánh trăng sáng mà hắn luôn tâm niệm, mặc kệ tôi bị dòng nước xiết nhấn chìm và cuốn trôi.
Khế ước cuối cùng cũng được giải trừ.
Ngày gặp lại, hắn nhìn chằm chằm vào người đàn ông kiêu ngạo, nhã nhặn đứng phía sau tôi, ánh mắt u ám hỏi: “Em vì anh ta mà không cần tôi nữa sao? Anh ta tốt hơn tôi ở điểm nào chứ?”
Ừm...
Có lẽ là vì loài rắn, so với các thú nhân khác, thì có nhiều hơn “một cái kia” chăng...
Chương Mới
Xem tất cả
CÙNG ĐĂNG BỞI Trang Thảo
xem thêmĐánh Giá
Không có đánh giá nào.
Hâm mộ...
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận