Loading...
Chia Tay Rồi, Sao Cậu Còn Tìm Đến Tận Quê Tôi?
Tác giả: Tựu Tượng Tử
Thể loại:
1v1, Chủ Thụ, Đam Mỹ, Điền Văn, Đô Thị, Đoản Văn, Gương Vỡ Lại Lành, HE, Học Đường, Ngọt Sủng, Thanh Xuân Vườn Trường
Miễn PhíTình trạng:
Hoàn thành
Chương
6
Lượt đọc
0
Đánh giá
0.00/5
Giới thiệu truyện:
Cậu đàn em khóa dưới trong ban nhạc trường đột nhiên tỏ tình với tôi.
Vốn định chụp ảnh màn hình gửi cho quân sư nhờ hiến kế từ chối, kết quả vì quá căng thẳng mà tôi lại gửi nhầm cho chính chủ.
Chẳng còn cách nào khác, tôi đành đâm lao phải theo lao, cắn răng phản hồi: “Đã chụp màn hình rồi nhé, không được thay lòng đổi dạ đâu đấy.”
...
Vốn định chụp ảnh màn hình gửi cho quân sư nhờ hiến kế từ chối, kết quả vì quá căng thẳng mà tôi lại gửi nhầm cho chính chủ.
Chẳng còn cách nào khác, tôi đành đâm lao phải theo lao, cắn răng phản hồi: “Đã chụp màn hình rồi nhé, không được thay lòng đổi dạ đâu đấy.”
...
Cậu đàn em khóa dưới trong ban nhạc trường đột nhiên tỏ tình với tôi.
Vốn định chụp ảnh màn hình gửi cho quân sư nhờ hiến kế từ chối, kết quả vì quá căng thẳng mà tôi lại gửi nhầm cho chính chủ.
Chẳng còn cách nào khác, tôi đành đâm lao phải theo lao, cắn răng phản hồi: “Đã chụp màn hình rồi nhé, không được thay lòng đổi dạ đâu đấy.”
Sau này tôi mới biết, lời tỏ tình đó hoàn toàn không phải ý nguyện của cậu ta, mà chỉ là một hình phạt trong trò chơi.
Tôi không nói thêm lời nào, dứt khoát chia tay rồi vui vẻ về quê ăn Tết.
Một tuần sau.
Cậu đàn em ấy hết đi máy bay lại chuyển sang tàu cao tốc, bắt xe buýt rồi còn ngồi xe ba gác, cuối cùng cũng tìm được đến tận thôn của tôi.
Vừa nhìn thấy tôi, mắt cậu ta đã đỏ hoe: “Chẳng phải anh bảo chỉ cần công lược tôi thành công là sẽ rời khỏi thế giới này sao? Tại sao anh vẫn còn ở đây?”
Vốn định chụp ảnh màn hình gửi cho quân sư nhờ hiến kế từ chối, kết quả vì quá căng thẳng mà tôi lại gửi nhầm cho chính chủ.
Chẳng còn cách nào khác, tôi đành đâm lao phải theo lao, cắn răng phản hồi: “Đã chụp màn hình rồi nhé, không được thay lòng đổi dạ đâu đấy.”
Sau này tôi mới biết, lời tỏ tình đó hoàn toàn không phải ý nguyện của cậu ta, mà chỉ là một hình phạt trong trò chơi.
Tôi không nói thêm lời nào, dứt khoát chia tay rồi vui vẻ về quê ăn Tết.
Một tuần sau.
Cậu đàn em ấy hết đi máy bay lại chuyển sang tàu cao tốc, bắt xe buýt rồi còn ngồi xe ba gác, cuối cùng cũng tìm được đến tận thôn của tôi.
Vừa nhìn thấy tôi, mắt cậu ta đã đỏ hoe: “Chẳng phải anh bảo chỉ cần công lược tôi thành công là sẽ rời khỏi thế giới này sao? Tại sao anh vẫn còn ở đây?”
Chương Mới
Xem tất cả
- Chương 6: HOPE và mùa đông ấm áp
- Chương 5: Đối mặt với cường quyền
- Chương 4: Sự biến mất của Chúc Dã
CÙNG ĐĂNG BỞI Trang Thảo
xem thêmĐánh Giá
Không có đánh giá nào.
Hâm mộ...
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận