Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 14 / 342  ·  4.1%
Cô Em Gái Nhà Phản Diện Cứ Thích Gây Chuyện
Chương 14: C14
11/08/2026 05:30· 959 từ

"Lệ Lệ, cháu có hiểu không... Hay là có ai xấu sau lưng dì? nói với cháu thế?"

Thời Bạch Lệ: "Vậy nói cho ai biết nha."

Dì Trương giật mình, vậy thật sự có người ngấm ngầm tin?

Bà lập tức căng não đến 180%, móng tay gần như cả vào thịt.

"Được, chuyện này chỉ cháu mình biết thôi!"

Thời Bạch Lệ đảo mắt quanh như đang e ngại điều

Sau đó rón rén cúi ghé sát tai dì Trương, thì thật nhỏ:

"Là Ngọc Hoàng Đại Đế mộng cho cháu."

Dì Trương: "..."

Bà thật sự muốn liều với Thời Bạch Lệ luôn! Ngay giờ!

...

Thời Bạch Lệ ung dung trở lại phòng.

Chuyện ba trăm vạn tiêu cũng không hẳn là nói dối.

Mua sắm linh tinh đã hơn năm mươi vạn, còn lại cũng đã sắp xếp vào đấy cả rồi.

Trước kia làm việc để sinh, bây giờ làm việc... vẫn để sống tiếp.

Cô quyết định, vì cuộc tươi đẹp của mình, phải mở tiệm trà sữa và phê!

Đây vẫn luôn là giấc từ nhỏ đến lớn của cô.

Chỉ là vì không cũng chẳng sinh lời, nên bị cô ném xó lâu.

Nhưng bây giờ...

Khi tài chính tự do, lúc giấc mơ được hiện hóa!

Mặt bằng đương nhiên phải nơi gần nhà nhất, để cho cô muốn uống uống, muốn chơi

Bên cạnh biệt thự chính trung tâm thành phố.

Theo lý mà nói thì bằng ở đây đắt đến mức tấc đất đều là gọi là "giá trên cũng không ngoa.

Nhưng với Thời Bạch Lệ giờ thì...

"Thuê luôn một năm!"

Có tiền, thích thì làm.

Kiếm được hay không chẳng trọng, dù sao thì một năm cô cũng không còn nữa, để ý làm di sản có nhiều hay

Thời Bạch Lệ cứ làm ý mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/co-em-gai-nha-phan-dien-cu-thich-gay-chuyen&chuong=14]

Cô thuê nhà thiết kế thích nhất để thiết kế cửa tất cả vật liệu trí đều dùng loại nhất, công thức thức uống là những món cô thích nguyên liệu thì nhập khẩu bộ.

Cả đêm ấy, cô đắm trong niềm vui chuẩn bị khai cửa hàng.

Sáng hôm sau, không nằm dự đoán, Thời Bạch Lệ ngủ

Đánh thức cô dậy cuộc điện thoại.

Tên hiển thị: "Tổng Giám Vương".

Vừa bắt máy là một chất vấn đầy tức giận:

"Thời Bạch Lệ, cô nghỉ ba ngày rồi, còn không mau làm?"

Trong cơn nửa mê nửa Thời Bạch Lệ mơ hồ hỏi:

"Tôi vẫn còn phải đi à?"

Tổng Giám đốc Vương: "... nói cho cô biết, tối nay còn không đến, đừng nhận được một xu lương nào!"

Thời Bạch Lệ lưỡng lự.

Chẳng lẽ dòng thời gian thay đổi, tiệm cô đã khai xong rồi?

Cô đi xuống lầu, bất phát hiện trong phòng khách có bóng người cao lớn.

Người rừng trên đỉnh núi xuất hiện - Tiêu Tùy lại xuống lầu rồi!

Hơn nữa anh mặc vest tề, tuấn tú cao quý, khí siêu phàm.

Quả không hổ là đối truyền kiếp của nam chính, đẳng ngút trời.

Thời Bạch Lệ bước tới anh.

Tiêu Tùy sớm đã phát ra sự xuất hiện của cô.

Ánh mắt của cô cứ chằm chằm vào anh khiến anh cùng khó chịu.

Ngay lúc Tiêu Tùy chuẩn quát cô cút đi, Thời Bạch bỗng nghiêm túc lên

"Anh, em hỏi anh một được không?"

Tiêu Tùy cười lạnh, đáp ác ý:

"Không."

Thời Bạch Lệ:

"Anh biết em làm việc đâu không?"

Tiêu Tùy: "..."

Vừa rồi hình như anh nói là không được hỏi cơ

Không đúng... Cô ta ngay chỗ mình làm việc cũng không à?

Tiêu Tùy không nhịn được châm chọc:

"Cô không quên mình tên đấy chứ?"

Thời Bạch Lệ:

"Tôi quên rồi, tôi quên thế giới này, chỉ còn nhớ anh trai yêu quý Vậy nên, anh trai cho em biết đi? Á á bạ?"

Tiêu Tùy: "?"

Anh phát hiện nói chuyện Thời Bạch Lệ là một quyết sai lầm.

Vì cô ta luôn kéo khác xuống cùng một trình độ ngốc, rồi dùng cái ngu ngốc đó để bại đối phương.

Tiêu Tùy từ trong túi ra một cây bút máy, viết một dòng địa chỉ.

Sau khi bố Tiêu đón Bạch Lệ về, chỉ sắp xếp cô hai việc:

Một là ở trong nhà, làm một công việc mà tùy tiện sắp đặt.

Mà cả hai việc này... do người dưới quyền Tiêu Tùy trách.

Kết quả là trong tiệc mừng ngày cô về nhà, Thời Lệ bị đẩy từ nhảy xuống hồ, phải viện.

Còn cái công ty được xếp kia...

Tiêu Tùy vẫn còn nhớ kiếp trước, cho đến khi Thời Lệ qua đời, những ở công ty đó không hề biết thân phận cô là ai.

Về sau khi tham dự lễ, nhìn vẻ mặt tội lỗi mấy người đó, anh không cần hỏi đã trước đây họ đối xử cô thế nào.

Nhưng nói cho cùng, lỗi Thời Bạch Lệ quá vô

Thời Bạch Lệ cầm lấy giấy ghi địa chỉ, nhưng không ra ngay.

Bởi đầu bên kia, vẫn Tiêu Tùy nắm chặt.

Cô nghi hoặc ngẩng đầu thấy Tiêu Tùy mặt mày u như thể đang nhìn thứ gì đó thật mặt.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận