Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Hóa Ra Ánh Trăng Đã Động Lòng Trước

Chương 4: Chào, chào chú nhỏ ạ

Ngày cập nhật : 2026-02-24 19:34:03
​Giang Lạc cười gượng: “Vẫn... vẫn thấy quen ạ.”

​Anh khẽ cười, khuỷu tay phải tựa vào thành sofa, năm ngón tay khum lại chống lên gò má, nghiêng đầu thong dong quan sát cô: “Thế đã nhớ ra tôi là ai chưa?”

​Giang Lạc chớp chớp mắt, giả ngốc: “Cháu nghe Đóa Đóa nói, chú là chú nhỏ của cậu ấy.”

Nói xong, cô khẽ cúi người chào anh một cái: “Chào... chào chú nhỏ ạ.”

​Phó Kỷ Hành nhếch môi, tháo kính xuống, chỉ tay vào chiếc ghế bên cạnh: “Ngồi đi, tôi nói với cháu chuyện này.”

​Giang Lạc đưa tay ra, khẽ kéo ghế ngồi xuống, cười ngoan ngoãn: “Có chuyện gì chú cứ nói ạ.”

“Màn ảo thuật tối qua cháu diễn cho tôi xem khá lắm, tôi...”​

“Ảo thuật gì cơ ạ?”

​Phó Kỷ Hành khựng lại, nhìn cô: “Cháu không biết sao?”​

“Cháu không biết mà.”

Giang Lạc giả bộ suy nghĩ vài giây, như sực nhớ ra điều gì, cô vỗ bàn một cái "bốp", kinh ngạc thốt lên: “Chẳng lẽ là chị gái cháu?”​

“Chị gái cháu?”​

“Đúng ạ! Chú nhỏ, chú mới đến đây có lẽ không biết chuyện nhà cháu, thật ra...” Giang Lạc nhoài người qua mặt bàn, lấy tay che miệng làm loa, nói nhỏ: “Cháu có một người chị em sinh đôi.”​

“Vậy sao?” Phó Kỷ Hành thốt lên một tiếng "ồ" đầy ẩn ý, vẻ mặt tỏ ra kinh ngạc.

“Nói vậy, cô bé tôi gặp ở quán bar tối qua rất có thể là chị gái cháu?”​

“Thật ra tối qua ba người chúng cháu cùng đi bar, nhưng giữa chừng thì ai làm việc nấy. Nghe chú nói thế, người chú gặp chắc chắn là chị cháu rồi.”

​Giang Lạc nói như thật: “Chú không biết đâu, người chị sinh đôi này của cháu làm ảo thuật giỏi lắm, gặp ai cũng diễn cho người ta xem, chẳng lấy tiền nong gì, chỉ vì vui thôi!”​

“Hóa ra là vậy.” Phó Kỷ Hành khẽ nhíu mày, vẻ mặt khó hiểu: “Nếu đúng như cháu nói, thì tại sao chị cháu lại đòi tôi ảnh chụp tay làm gì?”

“...”

​Anh mỉm cười, đuôi mắt hơi nhếch lên khiến đôi mắt đào hoa của anh càng thêm sóng sánh, cuốn hút: “Tối qua sau khi say khướt, cô ấy còn liên tục tố cáo tôi xem chùa ảo thuật, nợ cô ấy một tấm ảnh chụp tay mà không chịu trả đấy.”​

“...”

​Nghĩ lại vụ “ô long”* tối qua, Giang Lạc hối hận đến xanh ruột. ​Mất mặt quá đi!

​Giang Lạc ưỡn thẳng lưng: “Chú... chú không tin ạ?”​

“Hay là cháu tự chứng minh một chút đi?”​

“Được! Cháu gọi điện cho chị ấy để chú nói chuyện trực tiếp luôn!”

Giang Lạc vừa nói vừa móc điện thoại ra, mở giao diện cuộc gọi. ​Định nhập số, Giang Lạc mới sực nhớ ra mình chẳng biết nhập số của ai cả!

​Hay là... bấm đại? ​Sau đó nhanh tay cúp máy trước khi đối phương bắt kịp, rồi viện cớ là “bà chị sinh đôi” đang bận không nghe máy được là xong chứ gì?!

​Trong đầu Giang Lạc bất chợt nhớ tới dãy số điện thoại Đóa Lệ từng viết cho mình, bảo rằng chủ nhân của số này là “thế ngoại cao nhân”, được mệnh danh là kho tàng trí tuệ, mọi vấn đề đều có thể giải quyết trong một nốt nhạc.

​Quyết định vậy đi!

​Giang Lạc nhanh tay gõ dãy số đó rồi nhấn nút gọi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hoa-ra-nh-trang-a-ong-long-truoc&chuong=4]

​Sau vài tiếng tút tút, một đoạn nhạc chuông lạ lẫm đột ngột vang lên. ​Âm thanh không lớn nhưng giữa căn phòng khách yên tĩnh và rộng thênh thang này, nó cứ như ma âm liên tục lọt vào tai Giang Lạc.

​Cô và Phó Kỷ Hành gần như đồng thời quay đầu, nhìn về phía chiếc điện thoại trên ghế sofa.

​Giang Lạc hóa đá.

​Phó Kỷ Hành nhìn chiếc điện thoại đang rung chuông liên hồi của mình, rồi lại quay sang nhìn cô.

​Giang Lạc: “...”

​Giang Lạc cuối cùng cũng phản ứng lại, luống cuống tay chân cúp máy. ​Không khí bỗng chốc rơi vào im lặng.

​Giang Lạc: “Cháu có thể giải thích.”

​Ai ngờ anh lại bật cười thành tiếng, tiếng cười trầm thấp phát ra từ lồng ngực, rung động nhẹ nhàng khiến trái tim cô hẫng một nhịp, mang theo sức quyến rũ chết người.

​Phó Kỷ Hành cầm điện thoại lên nhìn dãy số hiển thị, liếc cô một cái: “Cố ý à?”

​Giang Lạc xua tay điên cuồng: “Không phải, không phải đâu ạ! Tất cả chỉ là trùng hợp, là hiểu lầm thôi, chú nghe cháu giải thích đã!”​

“Được, số này tôi ghi nhớ rồi.”

Anh xoay nhẹ điện thoại trong lòng bàn tay, đặt lên bàn học.

“Cháu giải thích tiếp đi.”​

“...”

Đôi vai nhỏ của Giang Lạc rũ xuống, cô cúi đầu: “Cháu xin lỗi.”

​Phó Kỷ Hành ngẩn ra, không ngờ cô lại đột ngột xin lỗi: “Sao lại xin lỗi?”​

“Thật ra cháu chẳng có chị em sinh đôi nào hết, nãy giờ cháu lừa chú thôi.”​

“Tôi biết.”

​Giang Lạc đột ngột ngẩng đầu, mặt đầy kinh ngạc: “Chú biết ạ?!”

​Phó Kỷ Hành ừ một tiếng: “Diễn xuất của cháu tuy còn non nớt nhưng cũng rất vụng về, kém xa màn ảo thuật tối qua.”​

“...”

​Chú đừng nói nữa có được không!

​Phó Kỷ Hành nhận ra cô nhóc có chút không vui, bèn bổ sung: “Tuy nhiên, tiền thưởng thì vẫn phải trao chứ nhỉ.”​

“Cái gì ạ?”

​Phó Kỷ Hành xắn ống tay áo lên tận khuỷu tay, sau đó mới đưa tay về phía trước. ​

Giang Lạc nhìn chằm chằm đôi tay đẹp trước mắt, hơi ngẩn người: “Đây là...”

Anh cười dịu dàng và đầy dung túng: “Ảnh chụp tay mà bạn học Lạc Lạc muốn. Chụp đi, tôi cho phép cháu chụp trong một phút.”

​Nhìn cánh tay săn chắc trắng trẻo cùng năm ngón tay rõ từng khớp xương, phải mất vài giây Giang Lạc mới nghe thấy giọng nói đầy vui mừng của chính mình: “Thật... thật ạ?”​

“Thật, chụp đi.”

​Niềm vui đến quá nhanh tựa như cơn lốc, Giang Lạc cảm thấy mình như đang lơ lửng trên chín tầng mây: “Vậy cháu bắt đầu đây ạ!”

​Giang Lạc nhanh chóng cầm điện thoại mở camera, bắt đầu chụp lia lịa đôi bàn tay đẹp không góc chết đang đặt trên bàn.

​Phó Kỷ Hành thấy cô chụp đến hăng say, ánh mắt anh dịu lại, lười biếng hỏi: “Tay đẹp không?”

​Kẻ nào đó vừa chụp vừa cười ngây ngô: “Đẹp ạ.”​

“Đẹp thì nhìn thêm một chút nữa đi.”

“?”

Giang Lạc khựng lại, ngước mắt nhìn anh.

​Chỉ thấy khóe môi Phó Kỷ Hành hơi cong lên, mang theo nụ cười trêu chọc, anh nhấn mạnh từng chữ: “Bây giờ là lúc cho phép cháu... được nhìn một cách quang minh chính đại.”​

“!!!”

Giang Lạc cảm thấy tim mình ngứa ngáy, như có một dòng điện chạy từ đầu ngón tay truyền thẳng lên đại não. Toàn thân tê rần.​

“Cũng... cũng không cần thiết ạ!” Giang Lạc lắp bắp nói xong, ánh mắt không tự chủ được mà dán vào màn hình điện thoại, “Biết đủ là vui cũng là một đức tính truyền thống tốt đẹp.”

​Giang Lạc lại chụp thêm một tràng, sau khi kết thúc vẫn còn chưa đã tay, liên tục nói cảm ơn.

“Không khách sáo. Nhưng mà...” Phó Kỷ Hành cố tình dừng lại một chút, “Những gì cháu nói vừa nãy, thật sự là gặp ai cũng diễn sao?”

​Giang Lạc đang lướt xem lại hàng trăm tấm ảnh vừa chụp, theo bản năng hỏi lại: “Gặp ai gì cơ ạ?”

​Người đàn ông thu tay về, thuận thế chống lên gò má, nghiêng đầu hờ hững nhìn cô: “Gặp ai cũng biểu diễn ảo thuật cho người ta xem, không lấy tiền, chỉ để mình vui.”​

“...”​

“Vậy nên…” Ngón tay thon dài của anh gõ nhẹ lên mặt bàn, cố ý trêu chọc cô: “Tôi không phải là đối tượng biểu diễn đầu tiên của cháu sao?”​

“Không phải ạ!”

Giang Lạc lập tức giơ ba ngón tay lên thề, mặt đầy chân thành: “Chú nhỏ, chú là đối tượng biểu diễn đầu tiên của cháu, cũng là duy nhất luôn! Chú nhất định phải tin cháu!”

​Lời này của Giang Lạc đúng là thật. ​Tối qua là lần đầu tiên cô đi bar, lần đầu tiên bắt chuyện với trai đẹp, cũng là lần đầu tiên biểu diễn ảo thuật trước mặt người lạ chỉ để đổi lấy một tấm ảnh tay.​

“Được rồi, tôi sẽ tạm tin cháu vậy.”

“Chú nhỏ, Lạc Lạc, mình về rồi đây!” Đóa Lệ xách đồ ăn vào, đặt lên bàn rồi bày biện từng món ra. “Chú nhỏ, chiều nay bố mẹ cháu mới về, chú chịu khó ăn đồ gọi ngoài với tụi cháu nhé.”

​Hiện giờ hai vị phụ huynh nhà họ Đóa không có nhà, cả nhà không ai biết nấu nướng, Đóa Lệ chỉ có thể gọi đồ ăn về tiếp đãi Phó Kỷ Hành. ​May mà Phó Kỷ Hành không quá kén chọn trong chuyện ăn uống. ​

Ba người cùng dùng bữa, trong lúc ăn, Đóa Lệ liên tục ôn lại kỷ niệm hồi nhỏ với Phó Kỷ Hành, còn kể chuyện lúc năm tuổi ở nhà họ Phó, Phó Kỷ Hành thường xuyên dẫn cô đi chơi, mua đồ ăn ngon cho cô.​

“Cháu không cần phí lời vô ích đâu.”

Phó Kỷ Hành đẩy đĩa thức ăn mà Giang Lạc thường xuyên gắp về phía cô, liếc nhìn Đóa Lệ một cái: “Bản kiểm điểm cần viết thì không thiếu được một chữ nào đâu.”​

“...”

Đóa Lệ hừ một tiếng, đặt đũa xuống: “Được! Cháu viết là được chứ gì, chú thả Lạc Lạc ra đi!”

​Phó Kỷ Hành dừng đũa, ngước mắt nhìn cô nàng, không nhịn được mà bật cười: “Chà, tình chị em sâu đậm quá nhỉ.”​

“Chú nhỏ, cháu là cháu họ của chú, chú quản là đúng rồi. Nhưng Lạc Lạc không có quan hệ gì với nhà mình cả, tính ra chú thật sự chẳng có lý do gì để quản cậu ấy đâu.”

​Phó Kỷ Hành tiếp tục ăn cơm: “Chú nghe Đóa Ninh nói, năm lớp mười môn Toán của các cháu là do chị ấy dạy?”

​Giang Lạc gật đầu: “Vâng ạ.”

​Hồi lớp mười, Đóa Ninh không chỉ là giáo viên dạy Toán mà còn là chủ nhiệm lớp của cô và Đóa Lệ. Nhưng vì Đóa Ninh hiện đang mang thai, kỳ nghỉ thai sản lại đúng vào lúc kết thúc năm lớp mười.

​Thế nên sau kỳ nghỉ hè này, khi lên lớp mười một và phân khối, khả năng cao chủ nhiệm sẽ là giáo viên khác. ​Tuy nhiên, với tư cách là chủ nhiệm cũ, Đóa Ninh vẫn luôn dõi theo tình hình học tập của các cô, chỉ sợ hai đứa nổi loạn rồi học hành sa sút.​

“Lúc nãy cô giáo Đóa Ninh vừa gọi điện cho chú, ủy thác chú để mắt đến mọi hành động của hai đứa.”

​Giang Lạc và Đóa Lệ: “?”​

“Để hai đứa có bạn có bè, giúp thắt chặt thêm tình chị em.” Bờ môi mỏng của Phó Kỷ Hành cong lên, hiện rõ ý cười nhàn nhạt, trông chẳng khác nào một con cáo già gian xảo, “Cho nên… hai người cùng viết.”

“...”

*Ô long (乌龙) là từ lóng, nghĩa là sự cố ngoài ý muốn, hiểu lầm dở khóc dở cười, nhầm lẫn tai hại nhưng không cố ý

Bình Luận

0 Thảo luận