Sáng / Tối
"Tôi về rồi!" Bành Vi đẩy cửa vào, thấy trong ký túc xá chỉ có Lục Nhất Xuyên một mình thì hơi ngạc nhiên, "Sao lại có mình cậu? Đàn em không có ở đây thì tôi hiểu, còn Chu Tiêu đâu?"
Lục Nhất Xuyên nhận bữa tối từ tay Bành Vi: "Đi hẹn hò rồi."
"Cái gì?!" Bành Vi trợn tròn mắt, vẻ mặt kinh ngạc.
"Là cô gái mà cậu ấy theo đuổi học kỳ trước đó, hẹn cậu ấy tối nay đi xem biểu diễn ở quảng trường, vì chuyện này mà cậu ấy đã phấn khích cả buổi rồi, cứ như con công xòe đuôi vậy, ở ký túc xá làm ầm ĩ một lúc mới chịu ra ngoài." Lục Nhất Xuyên giải thích.
"...Chết tiệt! Không lẽ cậu ấy thật sự theo đuổi được rồi sao." Bành Vi nói.
"Tôi thấy có hy vọng." Lục Nhất Xuyên nói.
Bành Vi thở dài một hơi, ngồi phịch xuống ghế, uể oải nói: "Việc tôi độc thân thì đáng buồn thật, nhưng sự thành công của Chu Tiêu còn đáng lo hơn."
Lục Nhất Xuyên hơi buồn cười: "Đến mức đó sao?"
"Đương nhiên là đến mức đó!" Bành Vi tức giận nhét một miếng cơm vào miệng, "Vốn dĩ mọi người đều độc thân rất tốt, tự nhiên cậu ấy lại thoát ế! Có ra thể thống gì không!"
"Tôi cũng độc thân mà." Lục Nhất Xuyên nói.
"Cậu có thể giống được sao?" Ánh mắt oán hận trong mắt Bành Vi càng nặng hơn, "Ba năm nay có bao nhiêu người vòng vo tìm tôi và cậu để hỏi thông tin liên lạc của cậu, cũng vì cậu từ chối nhiều nên mới ít đi, cậu là tự mình không muốn tìm, nếu muốn thoát ế thì đã thoát từ lâu rồi..."
Bành Vi nói đến đây lại hung hăng nhét một miếng cơm vào miệng: "Với vẻ ngoài của đàn em này, tôi thấy chắc cũng không khác gì cậu, một ký túc xá bốn người, trước đây còn có Chu Tiêu và tôi cùng độc thân, bây giờ thì hay rồi, chỉ còn lại mình tôi."
Lục Nhất Xuyên thấy anh ta nhắc đến Chu Tinh Hoài, ánh mắt khẽ động, hỏi: "Đàn em cả ngày đi sớm về muộn, lần trước cậu không phải nói muốn hỏi bạn cùng phòng cũ của cậu ấy sao, hỏi chưa?"
Chủ đề chuyển nhanh quá, Bành Vi còn phản ứng một chút: "Hỏi rồi, nhưng người đó nói dạo này lớp họ không có hoạt động gì, cũng không có kỳ thi quan trọng nào, nên cậu ta cũng không biết đàn em đang bận gì... Ê! Cậu nói đàn em có phải đang đi cùng bạn gái không?"
Bành Vi nói đến đây thì cảm thấy mình đã đoán ra sự thật: "Nếu tôi có bạn gái thì tôi cũng lười ở cùng mấy ông đàn ông các cậu, đi cùng bạn gái không phải thơm hơn sao?"
"Thật sao?" Ánh mắt Lục Nhất Xuyên lóe lên suy tư, suy đoán của Bành Vi không phải là không thể, nhưng anh nghĩ đến hành động lùi lại của Chu Tinh Hoài vừa nãy, không hiểu sao lại cảm thấy Chu Tinh Hoài đang tránh mặt anh.
"Cậu tưởng ai cũng nghiện độc thân như cậu sao," Bành Vi nói đến đây thì tặc lưỡi một tiếng, hỏi Lục Nhất Xuyên, "Nói thật đi, rốt cuộc cậu muốn tìm người như thế nào? Học kỳ trước cô bé khóa dưới của khoa Lịch sử, theo đuổi cậu hơn nửa học kỳ, người ta cũng rất xinh đẹp, người cũng tốt, cậu lại không cho người ta một chút cơ hội nào, người ta nói làm bạn cậu cũng không chịu."
Lục Nhất Xuyên lười biếng ngẩng mắt: "Cô ấy muốn làm bạn với tôi sao?"
"...Cứ thử làm bạn trước xem sao, biết đâu lâu ngày sinh tình." Bành Vi nói.
"Không cần thiết, lãng phí thời gian." Lục Nhất Xuyên nói.
"Vô tình." Bành Vi nhận xét.
Lục Nhất Xuyên không để ý đến lời nhận xét này, lông mày khẽ nhíu: "Cậu lại hỏi thăm bạn cùng phòng cũ của đàn em đó, hỏi xem đàn em có bạn gái không."
Bành Vi trước tiên đồng ý, sau đó tò mò hỏi: "Sao cậu lại quan tâm chuyện của đàn em đến vậy? Dù là vì lý do gì, cậu ấy cùng lắm là ít ở ký túc xá thôi, chứ không có gì khác."
Lục Nhất Xuyên chỉ mơ hồ đoán Chu Tinh Hoài đang tránh mặt anh, nhưng suy đoán này ngay cả bản thân anh cũng không thể chắc chắn, nên cũng sẽ không nói ra.
"Tôi rảnh rỗi."
Bành Vi giơ ngón giữa về phía anh, lập tức lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho bạn cùng phòng cũ của Chu Tinh Hoài, đối phương trả lời rất nhanh.
[Lưu Tri Viễn: Không nghe nói anh Tinh có người yêu, nhưng người theo đuổi anh ấy thì khá nhiều.]
Lục Nhất Xuyên nhìn thấy tin nhắn trả lời này, ánh mắt lại lóe lên suy tư.
Bành Vi cũng thắc mắc, nhưng anh ta không mấy quan tâm đến chuyện này: "Đàn em có thể có chuyện khác phải bận, nếu cậu thật sự tò mò thì tìm cơ hội hỏi xem sao."
Lục Nhất Xuyên thu lại ánh mắt, không nói tốt cũng không nói không tốt.
"Gặp người rồi nói sau."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hoc-e-lanh-lung-thuc-ra-la-cho-hoang-bam-nguoi&chuong=5]
Anh nhàn nhạt nói.
Lục Nhất Xuyên hồi tưởng lại tất cả các chi tiết từ khi anh và Chu Tinh Hoài quen biết đến nay, vốn dĩ không cảm thấy gì, nhưng bây giờ khi nghĩ theo hướng Chu Tinh Hoài cố ý tránh mặt anh, đột nhiên anh nhận ra nhiều điểm bất thường hơn.
Ví dụ như hôm nay khi Chu Tinh Hoài ở ký túc xá rõ ràng là định đi tắm, khi anh ra khỏi phòng tắm thì thấy Chu Tinh Hoài đã cầm quần áo rồi, nhưng sau đó lại không hiểu sao đi ra ngoài một chuyến, khi trở về thì đã tắm xong rồi.
Tính toán thời gian Chu Tinh Hoài từ lúc ra ngoài đến lúc về, gần như vừa đủ để đi đến khách sạn gần trường tắm.
Khẽ tặc lưỡi một tiếng, Lục Nhất Xuyên ghi nhớ chi tiết này.
Mấy ngày sau đó, Lục Nhất Xuyên cố ý canh thời điểm Chu Tinh Hoài về ký túc xá để đi tắm, đợi anh tắm xong ra ngoài thì Chu Tinh Hoài vừa hay về ký túc xá, sau đó anh phát hiện mỗi lần anh vừa ra khỏi phòng tắm thì Chu Tinh Hoài đều hơi tránh mặt anh.
Không chỉ vậy, Chu Tinh Hoài về muộn, trước đây mỗi lần về ký túc xá việc đầu tiên là đi tắm, kể từ khi Lục Nhất Xuyên lùi thời gian tắm, Chu Tinh Hoài ít nhất phải đợi nửa tiếng sau mới đi vào phòng tắm.
Quan sát liên tục mấy ngày, sau khi xác nhận không phải là ảo giác của mình, Lục Nhất Xuyên không chần chừ, đợi Chu Tinh Hoài ra ban công thì chặn người lại, sau đó quả nhiên thấy Chu Tinh Hoài theo bản năng lùi lại.
Lục Nhất Xuyên nhướng mày đầy thú vị, nhìn chằm chằm Chu Tinh Hoài: "Cậu tránh cái gì?"
Đôi lông mày khẽ nhướng lên như làm xáo động một gợn sóng nhỏ trên mặt hồ, lông mày của Chu Tinh Hoài căng thẳng nhíu chặt, đối diện với ánh mắt của Lục Nhất Xuyên, hai giây sau mới ổn định lại tinh thần, giọng điệu lạnh nhạt.
"Không có."
Lục Nhất Xuyên không nói gì, chỉ từ từ tiến lại gần một bước.
Mùi sữa tắm thoang thoảng trên người Lục Nhất Xuyên quấn quýt quanh mũi, cổ họng Chu Tinh Hoài khẽ thắt lại.
Nhìn thấy Lục Nhất Xuyên càng ngày càng đến gần, lông mày của Chu Tinh Hoài lại nhíu chặt, theo bản năng muốn lùi lại, nhưng đối diện với ánh mắt dò xét của Lục Nhất Xuyên, lại cố gắng kiềm chế hành động muốn lùi lại.
Lục Nhất Xuyên dừng bước, đột nhiên khẽ cười một tiếng.
"Đàn em, ở khoảng cách này, cậu không lùi lại mới là không bình thường."
Ánh mắt Chu Tinh Hoài khựng lại, nhưng bây giờ phản ứng lại rõ ràng đã muộn rồi.
Lục Nhất Xuyên trước tiên lùi về khoảng cách giao tiếp bình thường, cánh tay nghiêng nghiêng đặt lên thành ban công: "Mấy ngày trước còn bảo tôi tránh xa cậu ra, bây giờ để chứng minh cậu không tránh tôi, câu nói tránh xa ra này cũng không còn tác dụng nữa, cậu biết điều này nói lên điều gì không?"
Lông mày của Chu Tinh Hoài nhíu lại, Lục Nhất Xuyên cũng không đợi cậu trả lời, nhàn nhạt đưa ra kết luận.
"Nói lên là tôi đoán đúng rồi, sao, cố ý tránh tôi à?"
Gió đêm thổi vào từ ban công, cửa sổ khẽ kêu lạch cạch, không gian yên tĩnh mấy giây cuối cùng lại có người nói chuyện.
"Mùi." Chu Tinh Hoài không đợi Lục Nhất Xuyên hỏi tại sao, trực tiếp mở miệng.
"Cái gì?" Lục Nhất Xuyên ngẩn ra.
Chu Tinh Hoài đè nén sự bất an trong lòng, lạnh nhạt giải thích lý do: "Mùi sữa tắm anh dùng, tôi không thích."
Khi bốn chữ cuối cùng được nói ra, bàn tay Chu Tinh Hoài buông thõng bên người nắm chặt thành nắm đấm.
Lục Nhất Xuyên nhíu mày, cúi đầu ngửi ngửi, anh hoàn toàn không nghĩ đến lại là lý do này.
Anh đã quen dùng loại sữa tắm này, nếu không phải Chu Tinh Hoài nói thì anh cũng không nhận ra sự tồn tại của mùi sữa tắm.
Mùi hương này rất nhạt, không phải cố ý ngửi Lục Nhất Xuyên cũng không ngửi ra, anh cúi đầu ngửi một chút, ngẩng mắt nhìn Chu Tinh Hoài: "Chỉ vì cái này?"
Yết hầu Chu Tinh Hoài chuyển động, từ từ gật đầu.
Lục Nhất Xuyên cảm thấy vô lý: "Nói cậu thuộc loại nhím còn oan cho cậu, mũi thính như vậy, tôi thấy cậu giống thuộc loại chó hơn."
Chu Tinh Hoài khẽ cụp mắt.
Cậu chỉ nhạy cảm với mùi này.
"Vậy phải làm sao?" Lục Nhất Xuyên uể oải nói, "Tôi từ nhỏ đến lớn đều dùng loại sữa tắm này, sau này tôi vừa tắm xong cậu sẽ không đi tắm nữa sao?"
Chu Tinh Hoài nhàn nhạt "ừ" một tiếng.
Lục Nhất Xuyên nhìn chằm chằm cậu hai giây, tức giận bật cười.
"Được, tôi có phải còn phải khen cậu một câu là linh hoạt ứng biến không?"
Chu Tinh Hoài không nói gì, cậu nhận ra Lục Nhất Xuyên không tin.
Chỉ vì không thích mùi sữa tắm mà không vào phòng tắm thì quả thật không hợp lý, nhưng ngoài điều này ra cậu không có gì khác để nói.
Cậu quả thật không phải vì không thích, mà là mùi sữa tắm này sẽ khiến cậu nhớ lại chuyện hồi nhỏ, nên cậu mới phản ứng mạnh như vậy.
Sau một thời gian bình tĩnh này, cậu đã hoàn toàn nghĩ thông suốt rồi, là cậu ngây thơ, quá coi trọng những lời Lục Nhất Xuyên nói bâng quơ, không chỉ ghi nhớ suốt tám năm, mà còn tìm mọi cách quay về thành phố Nam Ngung để tìm Lục Nhất Xuyên.
Chuyện nực cười như vậy cậu sẽ không nhắc đến với bất kỳ ai, càng không thể nói cho Lục Nhất Xuyên.
Nói ra chỉ thêm xấu hổ, hơn nữa, bất kể phản ứng của Lục Nhất Xuyên sau khi nghe là xấu hổ hay áy náy, đều không phải là điều cậu muốn.
Lục Nhất Xuyên thấy Chu Tinh Hoài lại im lặng, lửa trong lòng có chút không kìm được.
Đùa à, còn không thích mùi này, mùi này có gì đặc biệt sao?
Nhưng Chu Tinh Hoài lại nói ra những lời này một cách dứt khoát, trong đôi mắt đen sâu thẳm nhìn người không hề lộ ra một chút giả dối nào, rõ ràng tuổi còn nhỏ hơn Lục Nhất Xuyên, nhưng khí chất lại nội liễm đến mức khiến người ta không thể nhìn thấu, cũng hoàn toàn không giống người hay đùa giỡn.
Lục Nhất Xuyên nhíu mày lướt qua khuôn mặt góc cạnh của Chu Tinh Hoài, tạm thời đè nén sự bán tín bán nghi trong lòng, dời ánh mắt: "Được, sau này tôi tắm sớm hơn, tránh cậu ra."
Nói xong câu này Lục Nhất Xuyên liền trực tiếp quay về ký túc xá, Chu Tinh Hoài đứng ở ban công một lúc, trong không khí dường như vẫn còn thoang thoảng mùi hương gỗ nhạt đó, cậu nhắm mắt lại, khẽ thở ra một hơi.
Mùi hương quen thuộc kéo cậu trở về đêm hè tám năm trước.
Năm đó Lục Nhất Xuyên mới mười ba tuổi, cậu thiếu niên nửa lớn ôm cậu, vụng về an ủi.
"Không sao đâu, anh ở đây."
"Về Nam Ngung rồi anh sẽ đi tìm em."
"Chắc chắn sẽ tìm được, địa chỉ nhà em anh thuộc lòng rồi."
"Đương nhiên là anh trai của riêng em, chỉ thuộc về em, anh hứa."
...
Gió đêm se lạnh, Chu Tinh Hoài nhìn ra ngoài cửa sổ, bàn tay buông thõng bên người từ từ nắm chặt.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận