Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 1 / 2  ·  50%
Đích Nữ Đại Tiểu Thư
Chương 1: Đánh tráo số
22/07/2026 11:17· 1,956 từ

Bảy năm sau, tại viên của Vân gia.

"Phụ thân sắp đến con rồi sao?"

Một thiếu nữ ước 15 - 16 tuổi, đầu cài đầy những bông hoa nhỏ đủ màu, mái rối bù. Khuôn mặt nàng trát lớp phấn son đỏ chót, mắt đờ đẫn, khóe miệng còn vương vệt nước Lúc này, nàng ấy đang hở níu lấy tay một nữ lớn tuổi.

"Trân cô cô, cô thật chứ? Phụ thân đến đón con rồi sao?"

"Đúng, đúng, là thật Tử Hân à, phụ sắp đến đón con về rồi." Ngọc mỉm cười đáp

"Thích quá, phụ thân đón con rồi! Phụ đến đón Tử Hân rồi, hi Tử Hân reo lên, tay Trân Ngọc rồi lao ra cửa, nhưng lại vô tình trúng một nữ nhân khác bước vào.

"Sương cô cô ơi, thân đến đón Tử rồi, phụ thân đến đón Tử rồi!" Vừa thấy Sương Tử Hân liền nhào tới chầm lấy bà ấy.

Sương Như xoa đầu Hân, vuốt lại mấy tóc lòa xòa trước trán nàng khẽ thở dài: "Đúng Vân tướng quân đến đón rồi, đứa trẻ đáng thương của

Tử Hân hoàn toàn hiểu được tiếng thở trĩu nặng của Sương Như. Nàng cười ngây ngốc vài rồi buông bà ấy ra, tót ra ngoài, hễ gặp ai khoe: "Phụ thân đến đón Hân rồi, phụ thân đón Tử Hân rồi, hi

Sương Như bước vào ngồi xuống bên cạnh Ngọc.

“Thoáng cái đã 10 Năm đó, khi Vân quân phát hiện tiểu thư lên tuổi à trí óc khờ khạo, ngài liền đưa bé đến trang viên này để dưỡng. Hai tỷ muội ta đã chăm sóc Tử suốt 10 năm ròng. Ôi... tướng quân dưới gối chỉ có trai một gái. Mười năm phát hiện con gái khờ bảy năm trước lại đột ngột đi đứa con trai nhất. Ôi... Vân gia ta vốn là dòng dõi trung một lòng vì nước trấn Kỳ Châu, chống lại bang xâm lược, tận báo quốc, cớ sao lại vào cảnh ngộ bi thế này?" Giọng Sương Như chứa muôn vàn nỗi lực và xót xa.

"Ít ra thì hiện tiểu thư vẫn bình Vân tướng quân cuối cùng cũng đón con bé về, ta nên mừng cho tiểu mới phải chứ?" Trân Ngọc lên an ủi.

"Mừng ư? Bảy năm Vân tướng quân dẫn xuất chinh, thiếu gia cũng bỏ vào chính lúc đó. khi khải hoàn, tướng quân nhột mình ở Vân Châu, nhất không chịu về kinh thành Cùng năm ấy, Tam gia lên ngôi hoàng đế. khi vừa đăng cơ, hoàng thượng ban thánh chỉ: Đích nữ bốn đại gia tộc gồm gia ở Kỳ Châu, Liễu gia Thừa tướng, Vương gia Thượng thư Nhất phẩm, Trịnh gia của Thống lĩnh Cấm kinh thành, hễ tròn 15 đều phải nhập cung phi tần. Hiện nay bốn nhà, ngoại trừ Tử của chúng ta, con của ba nhà kia đều vào cung cả rồi."

"Nói cách khác, lần tướng quân đến chính để đón tiểu thư về chuẩn tiến cung. Nhưng mà, tình trạng ngây ngốc thế làm sao tiểu thư có thể sót giữa chốn hậu cung rẫy mưu mô tàn đó? Con bé nhất định bị người ta chà đạp nhục mất." Nói đến đây, nước Trân Ngọc lã chã tuôn

"Chuyện đó cũng chưa Tử Hân khờ khạo, chẳng thể trở thành mối đe đối với những phi khác trong hậu cung. Hơn tướng quân tay nắm trọng binh, giữ vùng đất hiểm yếu Châu, hoàng thượng nể ngài ấy chắc chắn sẽ bỏ mặc Tử Hân đâu. Chỉ chuỗi ngày sống trong cấm tuyệt đối không thể thoải tự do như ở trang viên được." Nói xong, Sương lại buông tiếng thở

"Tiểu thư thật đáng quá." Trân Ngọc nghẹn rồi bật khóc nức nở.

Sương Như là người lý trang viên Vân còn Trân Ngọc là vú nuôi thân chăm bẵm Tử Suốt 10 năm qua, một bà ấy lo liệu cho nàng tình thương bà ấy dành Tử Hân không chỉ hơn Sương Như, mà e còn sâu đậm hơn cả người ruột thịt là Vân Chiến Lúc này, cứ nghĩ đến lai mịt mờ của Tử Hân, ấy lại không kìm nước mắt.

"Phụ thân đến đón rồi, phụ thân đến Tử Hân rồi. Hoa đẹp quá, hoa lên đầu, cho thân xem... cài hoa lên Tử Hân vừa lẩm bẩm vừa ngây ngô, bước thoăn thoắt phía sân sau.

"Ủa, sao hôm nay lại mở thế này? nào là phụ thân đến? Phụ phụ thân đang đợi Hân ở ngoài đó sao? hi..." Thấy cánh cửa sân sau mở toang, Tử Hân tò bước tới.

Bước ra khỏi sân đập vào mắt nàng là một con đường mòn nhỏ. đường mọc đầy những hoa dại không tên rực sắc màu. Tử Hân lập tức những bông hoa này thu vội vàng ngồi xổm để hái chúng.

"Oa... đẹp quá, thích Ơ? Tỷ tỷ, tỷ đến đây hái hoa sao?" Thấy cạnh đột nhiên xuất một cô nương xinh đẹp, Hân lập tức vui vẻ đứng dậy.

"Oa... tỷ tỷ, tỷ xinh đẹp quá đi Tử Hân tròn xoe mắt nhìn chằm vào tỷ tỷ mặt.

"Tỷ tỷ ơi, tỷ biết ở đâu còn hoa đẹp nữa không?"

Cô nương kia vẫn đáp lời, chỉ lạnh vươn ngón tay trỏ về một

Tử Hân thấy vậy hớn hở chạy theo tay nàng chỉ. Chạy được một nàng ấy dừng lại đỉnh một sườn đồi vô dốc.

"Phía trước hết đường hoa ơi, hoa Tử Hân buồn bã bĩu môi.

"Tỷ tỷ, hoa ở cơ?" Nói xong, nàng liền định quay đầu lại.

Thế nhưng, chưa kịp người, một bàn tay phía sau đã hung hăng đẩy nàng ấy về phía Tử Hân chỉ kịp hét "Á" một tiếng thảm thiết rồi vòng vèo xuống sườn đồi.

Sườn đồi cao chừng thước, lại dốc đứng trở, bề mặt nơi Tử Hân xuống lởm chởm toàn tảng và sỏi vụn. Rơi từ độ cao như vậy, phàm người bằng xương bằng thịt mười cái mạng chẳng toàn thay, Tử Hân viễn không thể sống sót trở được nữa.

Cô nương kia vẫn lặng trên đỉnh đồi, tóc dài đen nhánh như mực bay trong gió nhẹ. mặt không biến sắc, lạnh nhìn thân ảnh Tử Hân lăn vực sâu. Hồi lâu sau, mới cất lời: "Ta đã vạn kiếp bất phục, có gánh thêm một cọc nghiệp nữa cũng chẳng sao." Giọng lạnh lẽo đến thấu xương.

Tại trang viên Vân

"Tiểu thư... tiểu thư sao số con lại thế này! Khó khăn lắm mới được đến ngày tướng tới đón, sao con lại mạng tức tưởi thế này cơ Bên mép giường, Trân Ngọc khóc đến mức lạc giọng.

Lúc này, Sương Như chết lặng trong phòng, lòng ngổn ngang trăm mối, vừa xa vừa lo sợ, thời chẳng biết phải làm

Mới hôm qua Tử rõ ràng vẫn còn đẹp, cớ sao thoắt cái lại chân ngã xuống sườn Cánh cửa viện phía sau năm khóa chặt, vì đâu bỗng lại mở toang? Sao tai lại ập xuống ngay lúc dầu sôi lửa bỏng này?

Nhìn Tử Hân nằm giường đã tắt lịm thở, đầu óc Sương cô cô choáng váng. Ngay lúc ấy chực ngã quỵ, một tay từ phía sau đã kịp đỡ lấy.

"Sương cô cô, người sao chứ?" Lục Châu vàng dìu Sương Như đứng vững.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ich-nu-ai-tieu&chuong=1]

"Hiện tại ta không nhưng e là sắp chuyện lớn rồi. Haiz... Hai ngày Vân tướng quân sẽ đây, vậy mà Tử Hân bé... Đứa trẻ đáng thương này." đến đây, giọng bà ấy lại, chỉ còn tiếng nở vang vọng.

"Sương cô cô, ta là muốn báo với một chuyện. Hôm qua ta bắt một cô nương ngất trước cổng biệt trang. Nàng chỉ có một mình, sắc mặt nhạt vô cùng. Thấy tình đáng thương, ta đã đưa nàng ấy vào đây." Châu khẽ khàng nói.

Sương Như xua tay, mặt đi, mệt mỏi đến ngồi rũ xuống mép giường.

"Ba cái chuyện vặt này đừng bẩm báo ta nữa. Lúc này ta làm còn tâm trí đâu quản, ngươi cứ tự liệu làm. Biệt trang chúng ta cũng phải lần đầu cưu mang lang thang, cho nàng chút đồ ăn, đợi khỏe thì đuổi đi là xong."

"Sương cô cô, nàng bị mất trí nhớ, nói không rành rọt, dáng vẻ có phần ngây ngốc. trọng nhất là... nàng ấy tuổi với tiểu thư!" Lục Châu dám lớn tiếng, chỉ dám sát tai Sương Như thầm.

Sương Như chấn động, tức hiểu ra thâm trong lời nói của Lục Châu. chết của Tử Hân, họ quả thực gánh không tội. Bà ấy không vội đáp ngay mà chìm vào trầm Một lúc thật lâu Sương Như rốt cuộc cũng tiếng: "Đưa ta đi gặp nàng

Sương Như và Lục cùng nhau đi đến cửa một căn phòng dành cho Sương Như khựng lại, một hơi thật sâu rồi đẩy cửa bước vào. Vừa vào đập vào mắt bà ấy một nữ tử đang lặng lẽ bên mép giường, tóc đen nhánh xõa dài tôn vẻ đẹp thanh tú. Nghe bước chân, nàng chẳng hề mình, chỉ chậm rãi quay đầu ánh mắt tĩnh lặng hai người.

Sương Như đăm đăm nữ tử nọ. Quan một hồi lâu, bà ấy bỗng bước thật nhanh tới giường, nắm chặt lấy tay "Tử Hân, cuối cùng con cũng nhà rồi..."

Nữ tử nghe vậy, bày ra dáng vẻ ngác nhìn nữ nhân trước mặt. này, Sương Như dường không thể kiềm chế nổi kích động, tiến tới ôm chầm nàng.

"Tử Hân, về nhà tốt rồi, về nhà tốt rồi. Sao người con lại ngắt thế này? Đừng mọi chuyện ổn cả rồi, sao nữa rồi." Sương Như vừa chặt nữ tử vừa vỗ

Nữ tử nghe những ấy liền ngoan ngoãn đầu vào vai Sương Như, khóe khẽ nhếch lên một cười.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận