Sáng / Tối
Nhiễm Mộ Thu chớp mắt một cái, cả người có chút ngơ ngác.
Y không ngờ nhân vật chính thụ lại nói ra câu này.
"Có thể tìm cậu ta" có nghĩa là... có thể ôm đùi hắn sao?
Nhưng đây là nhân vật chính thụ mà??
Dù sao, trong kịch bản gốc đã viết rõ ràng, sau khi tra công phát hiện bạn trai nhỏ vô dụng của mình lại biến thành dị năng giả cấp A+, đã nhiều lần cố gắng chủ động cầu hòa, nhưng đều bị đá ra ngoài.
Cái miệng của tra công trời sinh ngọt ngào, rất biết nói những lời hay ý đẹp, nhưng dù có bao biện lý do bỏ đi không từ biệt mấy năm trước đến đâu, nhân vật chính thụ vẫn không hề lay động.
Mà bây giờ, vì phải làm nhiệm vụ, tự nhiên sẽ không giống như trong kịch bản gốc, quấn lấy nhân vật chính thụ để than thở những điều vô ích, cho nên cũng không mong nhân vật chính thụ có thể đối xử tốt hơn với mình so với trong kịch bản gốc——
"Sao không nói gì." Người trước mặt lại mở miệng.
Nhiễm Mộ Thu có chút mơ hồ ngẩng đầu lên, ngón tay chạm vào mép cửa, vẫn không hiểu rõ tình hình hiện tại.
Tạ Văn rũ mắt nhìn y, thấy y vẫn không có ý mở miệng, một lúc lâu sau, mím môi, giọng điệu có chút khó khăn nói, "Cậu sẽ không thật sự không nhớ tôi chứ."
"?"
Dù sao cũng đã bị vạch trần, bây giờ giả vờ không phải mình cũng không có ý nghĩa gì, Nhiễm Mộ Thu do dự một chút, lắc đầu, nói nhỏ, "Không có... Đương nhiên tôi nhớ cậu."
"Nhớ." Chàng trai trẻ nhìn chằm chằm cậu, kéo khóe môi, dường như cười một cái, nhưng trong mắt không có ý vui vẻ, "Nhớ như thế nào."
"Là kiểu nhớ mà mỗi ngày đều sẽ nghĩ đến sao." Khóe môi hắn dần dần nhạt đi, "Hay là sau khi đến căn cứ thứ ba, qua lâu như vậy, mới cuối cùng nhớ ra."
Nhiễm Mộ Thu: "..."
Y cuối cùng cũng biết cái cảm giác kỳ lạ này đến từ đâu.
Trong kịch bản gốc rõ ràng phải là tra công chủ động tìm đến nhân vật chính thụ để nói mình nhớ hắn nhiều đến mức nào, nhưng bây giờ, sao lại biến thành nhân vật chính thụ chạy đến chất vấn mình có nhớ hắn không chứ...
Bây giờ mình phải trả lời thế nào đây??
Rõ ràng, tình hình của thế giới nhỏ này hiện tại không thể áp dụng kinh nghiệm của bất kỳ kịch bản nào trước đây—— Nhiễm Mộ Thu lại có chút muốn nói vài lời khó nghe với hắn, để cố gắng tăng điểm ngược tâm, nhưng lại vẫn nhát gan, sợ không cẩn thận chơi quá đà, đối phương sẽ trực tiếp giết mình.
...Không còn cách nào, chỉ có thể từ từ tính toán, đi bước nào hay bước đó.
"Tôi, tôi vẫn luôn nhớ cậu mà." Nhiễm Mộ Thu mặt đỏ bừng, nói lung tung, "Nhưng ai bảo cậu cứ hung dữ như vậy chứ?"
Động tác của chàng trai trẻ khựng lại, sau đó, có chút ngơ ngác nhìn y, trong đôi mắt hổ phách hiếm khi có chút mơ hồ.
"...Tôi rất hung dữ?"
Dường như là lần đầu tiên nghe thấy lời buộc tội như vậy.
Phản ứng của đối phương ít nhất trông không giống đang tức giận, Nhiễm Mộ Thu quan sát một lúc, có thêm tự tin, tiếp tục nói: "Đúng là rất hung dữ mà... Ngày đầu tiên gặp mặt, cậu còn không thèm để ý đến tôi, chỉ có Bân Tử nói chuyện với tôi."
"Sau đó, ở phòng kiểm tra, cậu lại như vậy." Y tố cáo càng lúc càng trôi chảy, nói rồi nói, thật sự tự mình nói ra chút tủi thân, "Cậu vừa nãy còn hung dữ với tôi nữa. Hỏi tôi nếu không có quan hệ, dựa vào đâu mà đi cùng Minh tỷ và họ. Vậy, vậy tôi cũng không có quan hệ gì với cậu, cậu còn muốn tôi tìm cậu sao?"
Từ khi Nhiễm Mộ Thu nhắc đến ba chữ "phòng kiểm tra", biểu cảm của chàng trai trẻ đã rõ ràng trở nên có chút bồn chồn, và đến khi nói "không có quan hệ gì với cậu", sự bồn chồn này đạt đến đỉnh điểm.
Hắn nắm chặt hai tay thành nắm đấm, định mở miệng, nhưng khi cúi đầu nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩng lên của đối phương, không hiểu sao, tất cả cơ bắp căng cứng trên người lại thả lỏng ra.
Bốn năm trôi qua, sự chênh lệch chiều cao lớn khiến Tạ Văn có thể dễ dàng thu vào tầm mắt mọi thay đổi biểu cảm nhỏ bé, linh động của y.
Hắn nhìn thấy cậu thiếu niên ngẩng mặt lên trước mặt mình, má ửng hồng vì hơi nước trong phòng tắm, vì tủi thân, mí mắt lại phớt một chút màu hồng nhạt, kết hợp với giọng nói có chút nghèn nghẹt của y, mềm mại đến lạ.
Nhìn thế nào cũng không giống thật sự đang phàn nàn.
Giống như đang làm nũng.
Tạ Văn nhìn y một lúc lâu, yết hầu động đậy, nói: "Là tôi nói sai rồi, được không?"
Nhiễm Mộ Thu: "?"
"Là tôi nói sai rồi." Tạ Văn nhìn chằm chằm y, lại khẳng định lặp lại một lần, "Không có bất kỳ quan hệ nào cũng được... Sau này, cứ ở bên cạnh tôi, đừng đi tìm người khác nữa, được không?"
"..."
Luôn cảm thấy cốt truyện đã đi quá xa, về cơ bản đã hoàn toàn lệch khỏi đường thế giới.
...Nhân vật chính thụ này đang yêu cầu mình ở lại bên cạnh hắn sao?
Tại sao chứ?!
Nhưng dù sao thì việc cậu không hiểu suy nghĩ của những đối tượng công lược này cũng không phải lần đầu, Nhiễm Mộ Thu đã suy nghĩ rất lâu, cuối cùng chỉ có một ý nghĩ——
"...Được rồi." Nhiễm Mộ Thu lắp bắp nói, "Tôi, tôi vốn dĩ sẽ ở lại căn cứ thứ ba, vậy sau này, nếu tôi không có gì để ăn, thì sẽ đến tìm cậu."
Phải làm nhiệm vụ để tăng điểm ngược tâm mà, chính là phải làm chuyện xấu với đối tượng công lược. Mấy ngày trước, Nhiễm Mộ Thu nhát gan, lại vì thiết lập nhân vật lần này khiến y thực sự chột dạ, nên khi gặp nhân vật chính thụ thì giống như chuột gặp mèo.
Mà bây giờ, vì nhân vật chính thụ đã chủ động mời, mình đã có cơ hội ở bên cạnh hawn để âm thầm gây chuyện, vậy tại sao phải từ chối?
Tạ Văn khựng lại, đợi đến khi hiểu ý trong lời nói của đối phương, mắt sáng lên, khóe miệng sắp nhếch lên.
Đang định nói.
"Tôi lạnh quá."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/khong-noi-nua-lam-sao-ay-xuyen-nhanh&chuong=67]
Nhiễm Mộ Thu đột nhiên nói, "Cậu cứ chặn tôi, tôi sắp chết cóng rồi."
"..."
Tạ Văn lùi lại một bước, cúi đầu nhìn y.
Trong thời mạt thế, hiệu quả sưởi ấm tự nhiên không bằng trước đây, chỉ có thể duy trì nhiệt độ trong nhà không quá lạnh, mà Nhiễm Mộ Thu toàn thân chỉ quấn một chiếc khăn tắm, để lộ phần vai và cổ trắng nõn, thậm chí có thể nhìn thấy cả những nốt da gà nhỏ li ti do lạnh.
Tạ Văn vội vàng lùi lại một bước, "Xin lỗi."
Nhiễm Mộ Thu không nói gì nữa, thở phào nhẹ nhõm, ôm đồ rời đi.
Tạ Văn và Từ Bân sống chung trong một phòng ký túc xá ba người—— ban đầu có ba người ở, nhưng sau một cuộc săn lớn hai năm trước, ký túc xá này chỉ còn lại hắn và Hứa Bân.
Không gian ký túc xá khá rộng, có đầy đủ phòng tắm, nhà bếp, phòng khách, còn trong phòng ngủ thì kê ba chiếc giường tầng trên bàn học, hơi giống mô hình ký túc xá đại học trước thời mạt thế.
Nhiễm Mộ Thu ôm đồ đi thẳng vào phòng ngủ. Nhưng đi được vài bước, y cảm thấy TạVăn vẫn luôn đi theo sau mình, y đi đến đâu, hắn theo đến đó.
Y có chút khó hiểu, lại đi thêm hai bước, rồi dừng lại, quay đầu lại.
Người đi theo sát phía sau suýt chút nữa không dừng lại kịp, suýt nữa thì phanh gấp, ngẩng đầu nhìn y.
"... Cậu làm gì vậy?" Nhiễm Mộ Thu khó hiểu nhìn hắn.
Tạ Văn xoa mũi, ánh mắt chuyển sang chỗ khác, "Không có gì."
Nhiễm Mộ Thu: "..."
...Cái gì vậy.
Trước khi nói rõ, nhân vật chính thụ vẫn là một sát thủ lạnh lùng thực sự, nhưng sau khi nói rõ, không hiểu sao, Nhiễm Mộ Thu lại cảm thấy Tạ Văn dường như lại giống cậu học sinh cấp ba năm nhất bốn năm trước.
Tạ Văn trước đây cũng vậy, đặc biệt thích đi theo y.
Trong hai ngày ngắn ngủi xác nhận quan hệ và hẹn hò, chỉ cần tan học, Tạ Văn lập tức từ tòa nhà dạy học của khối lớp mười một đi qua, cũng không nói gì, chỉ đi theo sau Nhiễm Mộ Thu, cả người ngơ ngác, có một sự vụng về và ngốc nghếch khó hiểu.
Lần duy nhất không đi theo y, là ngày Nhiễm Mộ Thu lợi dụng lúc hắn không chú ý, bóp nhẹ tay hắn.
Tạ Văn bị bóp đến ngây người, cuối cùng không đi theo nữa, sau đó Nhiễm Mộ Thu liền nhân cơ hội bỏ chạy.
Cho đến khi gặp lại bây giờ.
Nhiễm Mộ Thu còn tưởng rằng đây là hành vi thiếu an toàn đặc trưng của một cậu bé chưa từng trải sự đời, lúc đó còn tự kiểm điểm nhẹ nhàng xem hành vi theo đuổi người của mình có quá qua loa hay không. Nhưng y hoàn toàn không ngờ rằng, bốn năm trôi qua, đối phương đã là người từng trải rồi, khi ở riêng, cái tật xấu nhỏ kỳ lạ này vẫn còn.
Nhiễm Mộ Thu bỗng nhiên nảy sinh ý muốn trêu chọc hắn một chút.
Y ngẩng mắt nhìn Tạ Văn một lúc, đột nhiên quay người, đi ngược lại.
Tạ Văn không chút do dự, quả nhiên vẫn đi theo.
Nhiễm Mộ Thu mặt đầy "..." vạch đen, đang định dừng lại hỏi hắn rốt cuộc muốn làm gì, kết quả có lẽ là quay quá nhanh, chân dẫm phải một chút nước chưa khô trên sàn phòng tắm, trượt ngã.
Bị người phía sau nhanh tay đỡ lấy.
Tay đối phương siết chặt eo y, kéo lại gần, Nhiễm Mộ Thu không còn chỗ nào để né tránh, bị ôm trọn vào lòng.
Hơi thở của Tạ Văn không biết từ lúc nào đã trở nên rất nặng nề, nếu Nhiễm Mộ Thu lúc này quay đầu lại, hẳn có thể thấy một chút thay đổi bất thường trong mắt hắn——
Hơi giống trạng thái cuồng loạn của một loài động vật biến dị lớn vươn móng vuốt trước, chuẩn bị xé xác con mồi, nhãn cầu có màu nâu đỏ đáng sợ.
Rất nhạt, nếu không nhìn kỹ thì rất khó nhận ra, và nhanh chóng tan biến, trở lại trong trẻo.
Tạ Văn vội vàng ngửi và hôn lên cổ y.
Không thật sự hôn xuống, chỉ là ngửi từng chút một, giống như động vật quen thuộc với mùi lãnh thổ của mình, thỉnh thoảng lộ ra răng, khó chịu ngậm một chút thịt mềm mà nghiền.
Vai và cổ của người trong lòng trắng nõn, hai bắp chân nhỏ nhắn lộ ra ngoài, như thể một bàn tay cũng có thể ôm trọn.
Cơ thể của cậu thiếu niên mười sáu tuổi rõ ràng khác với khi hai mươi tuổi, nhưng thời gian ngoài việc khiến y càng thêm quyến rũ, dường như không để lại bất kỳ dấu vết nào khiến y trở nên thô ráp, đẹp hơn rất nhiều so với mọi giấc mơ trong bốn năm qua.
Chỉ cần nhìn thêm một cái, cái ham muốn bị kìm nén bằng thuốc trong nhiều năm lại trỗi dậy.
Hoàn toàn không thể kìm nén được.
Tạ Văn cau mày thật sâu, từ khoảnh khắc ngửi thấy mùi xà phòng trên người y, sự thay đổi của cơ thể đã bắt đầu không thể kiểm soát được, lý trí biết sẽ làm y sợ hãi, lúc này nên lập tức lùi lại, nhưng sau khi gặp lại khó khăn lắm mới được gần như vậy, hắn vẫn không nỡ buông tay.
Khoảng cách quá gần, trong nhà có sưởi ấm, cả hai lại không mặc đồ dày, một số thay đổi quá rõ ràng rất dễ dàng cảm nhận được.
Nhiễm Mộ Thu tự nhiên cũng nhận ra.
Dù sao cũng coi như là người có kinh nghiệm rồi!!
"Cậu..." Mặt cậu đỏ bừng từ tai đến cổ, ngây người một lúc lâu, mới bắt đầu cố gắng đẩy hắn, "Cậu bị làm sao vậy..."
Tại sao những đối tượng công lược này lại dễ dàng * như vậy?!
Mấy nhân vật chính công thụ trong truyện tình yêu, truyện H dễ dàng * thì thôi đi, hắn là nhân vật chính thụ của một truyện khởi điểm sao cũng dễ dàng * như vậy?!
Nhiễm Mộ Thu cố gắng đẩy Tạ Văn ra, nhưng ngay khoảnh khắc quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy đối phương quay mặt đi, dái tai ửng hồng rõ rệt.
Nhiễm Mộ Thu nhìn chằm chằm tai hắn vài giây: "..."
Cả người đều ngây ngốc.
Nhân vật chính thụ, đây cũng đỏ mặt sao?
Rõ ràng đã hai mươi tuổi, không còn là đứa trẻ con nít, thậm chí còn sở hữu dị năng của một trong bốn nguyên tố mạnh nhất, vậy mà khi bị người yêu cũ phát hiện tình trạng cơ thể, lại vẫn đỏ mặt?
[Trước đây mình rốt cuộc đã bị cậu ta dọa sợ như thế nào...] Nhiễm Mộ Thu lẩm bẩm than thở với hệ thống, [Ta đột nhiên cảm thấy công lược nhân vật chính thụ chắc chắn không khó chút nào.]
[233, ta thực sự đã đi sai đường rồi.]
233: [.]
"Đừng nhìn tôi như vậy." Tạ Văn quay mặt đi, vành tai hơi đỏ nói, "Tôi cũng... không thường như vậy."
Nhiễm Mộ Thu lúc này mới hoàn hồn, đợi đến khi hiểu được ý trong lời nói của đối phương, lại một trận sụp đổ.
Tạ Văn nói điều này là thật.
Trong kịch bản gốc đã viết, nhân vật chính thụ thực ra không quá đắm chìm vào khoái cảm thể xác, là người mạnh về sự nghiệp mà, yêu đương hay làm chuyện đó đều rất tốn tinh thần, rất ảnh hưởng đến việc họ làm đại sự!
Nhưng dù sao bây giờ đã xảy ra một chút sai lệch, nhân vật chính thụ là người đã có bạn trai khác sau y!
Vì đã có bạn trai khác, trông có vẻ tình cảm còn rất tốt, nói không chừng đã sớm làm chuyện đó rồi!
Đã từng nếm mùi đời, giờ lại bị ép ăn chay, luôn khó chịu hơn.
Nhiễm Mộ Thu hiểu, đều hiểu.
Nhưng dù y có hiểu đến đâu, tình huống hiện tại, đều không liên quan một chút nào đến người yêu cũ của mình!!
Y mặt đỏ bừng, nhìn quanh một vòng, liền không nói lời nào đẩy Tạ Văn vào phòng tắm vẫn còn hơi nước, lộn xộn nói, "Cái đó, cậu, cậu tự mình giải quyết đi..."
"Rầm" một tiếng, đóng cửa lại.
Tạ Văn: "..."
Nhiễm Mộ Thu: "............"
Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.
Y thở phào một hơi thật dài, rồi chuẩn bị đi.
Vừa bước một bước, tiếng động trong phòng tắm liền khiến y cứng đờ.
"...Tiểu Thu."
Giọng nói trong trẻo như ngọc, giờ phút này rõ ràng đã nhuốm một chút ý vị bất thường.
"Cậu có thể đừng đi vội không?"
Người bên trong cực kỳ kiềm chế, khẽ thở một hơi.
"...Một mình tôi không xuống được."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận