Lú c Heinz còn đang rối rắm rốt cuộc phụ nữ Châu Á có thể sống tới 180 tuổi hay không, Ivan đột nhiên xuất hiện ở doanh trại, thông báo cho anh, “Đại uý muốn gặp mày, đồ heo Đức.”
Heinz không thể từ chối, mà Miller ngồi cạnh bếp lò, hù dọa anh, “Mau đi đi, có lẽ tối nay đại úy sẽ xử bắn anh cho xem.”
Tuy rằng ai cũng biết, tiền đề là đại uý có thể chịu đựng cơn giận lôi đình của phu nhân Krolow.
Gió lạnh thổi vù vù, lại đến thời gian đỉnh điểm của chết chóc —— mùa đông ở cao nguyên Siberia.
Heinz bị đưa đến phòng đại úy Krolow, nơi này bếp lò rất nóng, quả nhiên là đại uý có khác, hừ hừ, cái gọi là chủ nghĩa cộng sản mỗi người bình đẳng cũng chỉ là rắm thối mà thôi —— anh giận dữ mà nghĩ, mãi đến khi đại uý lễ phép tiếp đón anh, “Ngồi đi......”
Đây chính là đãi ngộ chưa từng có, anh sâu sắc cảm giác được, có lẽ anh thật sự bị xử bắn, ngay đêm nay...... ôi, Isabella đáng thương của anh, chồng em sắp rời xa em rồi, anh sẽ bị chôn vùi dưới lớp tuyết dày ở Shahedi, vĩnh viễn không trở lại Bavaria ấm áp và xinh đẹp được nữa.
Thấy ánh mắt hòa ái của đại úy, nội tâm anh lại đang khóc rống vì sắp chết.
“Tôi biết cậu hiểu được tiếng Nga, vậy, chúng ta nói thẳng vào vấn đề luôn đi.”
Nói cái gì? Chẳng lẽ muốn nghe lời sám hối trước khi chết của anh sao?
“Tôi biết các cậu đã chịu nhiều khổ cực trong trại giam, nhưng các cậu cũng nên nghĩ đến những cực khổ mà các cậu mang đến cho người dân Liên Xô, nếu phải so sánh, chuyện này căn bản không là gì cả.”
"Đúng vậy, đại uý." Heinz vẫn kiệm lời.
Đại uý liếc anh, cầm lấy văn kiện trên bàn tiếp tục nói: “Đây là điện báo từ hội Chữ Thập Đỏ chuyển tới, mẹ anh đã mất hồi hè.”
Heinz ngẩn người, hiển nhiên không hiểu, hoặc nói là không thể tiêu hóa tin này trong khoảng thời gian ngắn, mà đại úy đưa điện báo kia cho anh, phía trên có cả tiếng Đức lẫn tiếng Nga, bản dịch tiếng Nga là do nhân viên của hội Chữ Thập Đỏ viết thêm, để tránh bị bộ nội vụ Liên Xô coi là thư tình báo.
Heinz cầm tờ giấy rách kia, nhìn hết lần này đến lần khác, rõ ràng chỉ có mấy từ đơn giản, nhưng anh vẫn không hiểu, đầu óc anh trì trệ, mơ mơ hồ hồ.
Ngay cả đại uý cũng thở dài, với tình thương của người mẹ, là người ai cũng có sự đồng cảm, ông ta tốt bụng đưa bức thư từ Mát-xcơ-va cho anh, “Có lẽ cậu sẽ cần cái này.”
Là thư của Tố Tố, Heinz nhận ra nét chữ của cô, sau khi mở ra, anh rốt cuộc có thể đọc được tiếng Đức, mà cô vợ ngày ngày lẻ loi đối mặt với đêm đen lạnh lẽo ở Mát-xcơ-va xa xôi của anh nói trong thư rằng:
"Kiên cường lên, Heinz, mẹ tuyệt đối không muốn thấy anh đau buồn vì bà —— Ôm anh qua đường ray xe lửa dài và hơi lạnh của Siberia.
Từ Isabella, người của anh, chỉ mỗi anh."
Hai tờ giấy bị anh vò nát bấy, anh cúi đầu, nhịn rồi lại nhịn, rốt cuộc không kiềm nén được những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống. Vành mắt anh phiếm hồng, điều chỉnh hơi thở xong mới nhìn đại uý, “Cảm ơn ngài đã thông báo, mẹ tôi, bà ấy là một phụ nữ Đức lương thiện.”
"Đúng vậy, tôi cũng nghĩ thế." Đại uý trả lời, ánh mắt ông ta chân thành tha thiết, tuyệt đối không phải kẻ nói cho có lệ.
Nhưng cuộc nói chuyện vẫn chưa kết thúc, đại uý còn có văn kiện chưa xem xong, một là bản tin tiếng Pháp, hai là tạp chí tiếng Anh, “Tôi tin cậu có thể đọc hiểu.”
Heinz xem qua một lần, trái tim anh lại bị dao cứa nhỏ ra, thì ra mẹ anh vẫn luôn kiên trì viết thư cho Stalin ngần ấy năm, mặc dù tỷ lệ giúp anh về nhà cực kỳ ít, nhưng bà vẫn ở Munich cố gắng từng ngày, bà ấy chưa bao giờ bỏ rơi anh, một phút cũng không.
Nước mắt anh làm ướt báo cắt, anh còn nghe thấy đại uý nói: “Ngày mai phóng viên và nhân viên của hội Chữ Thập Đỏ sẽ tới Shahedi làm phỏng vấn, bọn họ nhất định sẽ có một cuộc gặp với cậu, dù thế nào, hy vọng cậu có thể trả lời cẩn thận.”
Bọn họ đều là những người thích xoi mói chính trị, không cần lộ rõ đáp án, Heinz cũng hiểu, anh hít mũi, hứa, “Đương nhiên, tôi biết cách đối phó với đám phóng viên.”
“Vậy thì tốt.”
Làm xong báo cáo, Heinz được xoa dịu nỗi buồn bã, vào giờ cơm tối anh được cho thêm cơm, một cây xúc xích và một củ khoai tây luộc nóng hổi, làm anh liếm sạch mâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/lili-marlene-tam-biet-heinz&chuong=47]
Cảm giác chắc bụng giảm đi đau thương trong anh, có lẽ mẹ ở thiên đường sẽ được an ủi, rốt cuộc nơi đó không ai xua đuổi người Đức, cũng không có nạn đói.
"Mẹ......" Anh nằm mơ cũng nhớ đến người mẹ ở cố hương xa xôi của mình.
Sáng sớm hôm sau, Heinz tựa như con rối gỗ bị bắt thay quần áo mới, còn cạo sạch râu, chải tóc đến sáng loáng, tình cảnh rất giống ngày anh kết hôn, nhưng cô dâu của anh không có ở đây, mà Joseph hình như bị bệnh sốt rét, đang bị cách ly. Đêm nay cả anh và Miller đã lên kế hoạch xong, muốn đưa thuốc cho Joseph, dù sao Tố Tố cũng để lại cho anh khá nhiều thuốc quý.
Đi theo hội Chữ Thập Đỏ còn có một phóng viên người Mỹ, không hề bất ngờ, hắn bị trình độ tiếng anh lưu loát của Heinz thuyết phục, mới đầu hắn nghĩ tù binh trong trại giam đều là ngọa hổ tàng long, cũng tin rằng tiếp theo anh sẽ giúp hắn tìm ra vài nhân tài cấp cao gì đó cho nước Mỹ.
Phỏng vấn chủ yếu nhằm vào câu chuyện của phu nhân Mackensen, trung gian xâu chuỗi vào nhiều câu hỏi của tù binh ở Shahedi, phóng viên nước Mỹ rất giỏi đào hố, lơ là một chút là bị bọn họ đưa vào bẫy của người Liên Xô, tuy những tin đồn bẩn thỉu của đám tù binh trong trại đều là thật, nhưng tuyệt đối không thể phát ra từ miệng anh.
Cuối cùng, hắn hỏi anh, “Xin hỏi nguyện vọng bây giờ của anh là gì? Ngài Mackensen.”
Heinz trả lời, “Là tự do, ít nhất hãy để tôi trở lại Munich bái tế mẹ tôi.”
Phóng viên bỗng trở nên nghiêm nghị, cũng chân thành chúc phúc cho anh, “Hy vọng nguyện vọng của anh sẽ trở thành sự thật.”
“Đúng vậy, hy vọng, cảm ơn Chúa vì ít nhất chúng ta còn hi vọng.”
Câu kết của Heinz trong bản tin dài dòng đã làm cảm động vô số người. Sau chiến tranh tàn khốc, làm một người bình thường hèn mọn, có lẽ cũng chỉ còn lại hy vọng mà thôi.
Đồng thời, đại úy Krolow rất hài lòng với thái độ hợp tác cẩn thận của Heinz, đương nhiên cũng đánh giá anh cao hơn.
Tháng 6 năm 1949, sau một lệnh thi hành án dài dòng, Stalin bắt đầu phóng thích nhóm tù binh Đức đầu tiên. Vì câu chuyện cảm động của phu nhân Mackensen, tên của Heinz cũng có mặt, mà Miller thì không, vì có quan hệ với vệ quân Đảng, nhưng hắn vẫn rất lạc quan, trước khi Heinz đi đã cùng anh đào hũ tro cốt của Karl lên —— thằng ngốc Karl bị gói trong hộp bánh quy của Tố Tố, ngày nào cũng vui vẻ nhảy múa với mấy vụn bánh màu vàng.
"Anh đúng là may mắn." Miller khom lưng đào đất, nhịn không được hâm mộ vận c*t chó của Heinz, “Sớm hay muộn tôi cũng sẽ tìm được cô gái vì tôi mà chạy đến nhà tù.”
Heinz không đáp, vẫn là bộ dáng ngây ngốc, ngồi xổm dưới tàng cây linh sam, dùng tay đào Karl ra.
Miller vứt xẻng sắt qua một bên, đặt mông ngồi trên tảng đá, hưởng thụ gió lạnh sau buổi trưa, “Cô gái Trung Quốc của anh cũng về Munich sao?”
"Không, cô ấy còn phải ở Mát-xcơ-va dự lễ tốt nghiệp." Heinz cẩn thận mà phủi bùn đất bám trên nắp hộp bánh quy, hiếm khi kiên nhẫn nói rõ với Miller, “Hơn nữa chúng tôi phải ngồi xe bồn bí hơi trở về, tôi không muốn cô ấy chịu khổ.”
"Thật hâm mộ anh." Miller cảm thán.
“Anh có địa chỉ của tôi.”
“Đương nhiên, tôi nhất định sẽ đến Munich tìm anh, đến lúc đó chúng ta lại cùng nhau uống một chén, tôi không tin sau khi say rồi anh cũng không thích nói chuyện.”
“Tôi chờ anh.”
"Được, trưởng quan." Miller ngả mũ, hành lễ với anh, “Chúc anh may mắn, Heinz.”
Tháng 7, Heinz bước lên xe bồn bí hơi chạy về phía Tây, mang theo ác mộng mười năm, về lại cố hương cách xa đã lâu.
Đường Kauffinger vẫn như cũ, Anna ở cuối con đường vẫy tay với anh, phu nhân Lehmann cho anh cái ôm ấm áp nhất, em gái Susanna đã sớm xuất viện, an tĩnh ngồi ở sân chờ anh, "Heinz, quà của em đâu?" Con bé duỗi tay, ký ức của con bé vẫn dừng lại trước khi quân Liên Xô tấn công thành phố, “Anh đã hứa sẽ mang cho em nước hoa Paris và hoa hồng Bỉ.”
"Đương nhiên." Anh mang theo đôi mắt đẫm lệ ôm lấy con bé, “Anh sẽ cho em hết, bảo bối của anh.”
Hạng mục tốt nghiệp khó khăn hơn dự kiến. Tố Tố bận đến sứt đầu mẻ trán, tận tháng tám mới thuận lợi tốt nghiệp. Nhưng cô còn rất nhiều việc vặt phải xử lý, kì cà kì cựa, cuối cùng ở cuối tháng 10 mới rời khỏi Mát-xcơ-va, tới ngày 3 tháng 11 mới đặt chân xuống trung tâm nhà ga Munich.
Cách thật xa, cô đã trông thấy một người đàn ông anh tuấn, tay ôm một bó hoa hồng đứng ở cổng lối thoát, anh đang vội vã nhìn quanh đám người, muốn tìm cô vợ xinh đẹp trong hàng nghìn gương mặt xa lạ.
"Em nhớ, em không gửi thư cho anh nói là hôm nay sẽ tới." Tố Tố từ phía sau chụp bả vai anh, anh xoay người, vui mừng vô cùng.
“Ngày nào anh cũng đợi em, đoàn tàu từ Berlin đến Munich chỉ có mỗi chuyến này, ngày nào anh cũng ra đây đợi em đến.”
“Nếu em vẫn không xuất hiện thì sao?”
“Vậy anh vẫn đợi, cho đến khi thiên hoang địa lão.”
"Miệng lưỡi trơn tru." Tố Tố cười, nhón chân hôn môi anh, “Em đã về, Heinz.”
Bọn họ nhìn nhau mỉm cười, “Anh cũng đã về, Isabella.”
Về đến ngôi nhà nhỏ trên đường Kauffinger, Susanna đã bị chị Anna đón đi, nhà cũ có vẻ trống rỗng. Nhưng hôm nay, nó nghênh đón nữ chủ nhân mới, nó chắc chắn sẽ náo nhiệt.
Tố Tố thay đồ xong liền bận bịu trong bếp, hai tiếng sau, cô mang một chiếc bánh kem vừa xấu vừa thô đặt lên bàn mặt, phía trên là dòng chữ "Sinh nhật vui vẻ" xiêu vẹo, giống như bánh quy hồi trước cô làm, vẫn không có tiến bộ.
Nhưng Heinz hạnh phúc hơn ai hết, anh ôm Tố Tố xoay tròn trong phòng khách, “Ôi chao, bảo bối của anh, em còn nhớ hôm nay là sinh nhật anh!”
“Ừ ừ ừ! Mau thả em xuống!”
Quả nhiên, sau khi kết hôn cô đã mất đi kiên nhẫn với chồng, cô gần như quát anh.
Heinz thành thành thật thật ngồi xuống bàn, trước một cây nến sáp chắp tay trước ngực.
"Anh ước đi." Tố Tố bảo.
Heinz nghĩ một lát rồi nói: “Chỉ mong không còn chiến tranh nữa.”
"Chỉ mong không còn chiến tranh nữa." Tố Tố lặp lại.
Heinz cầm tay cô, thổi tắt ngọn nến.
Thân ái, nguyện cho ước mơ của em trở thành sự thật.
-Toàn văn hoàn-
Từ 1947 đến 1949 chiến tranh Trung Đông lần I
Từ 1950 đến 1953 chiến tranh Triều Tiên
Từ 1955 đến 1975 chiến tranh Việt Nam
Tháng 10 đến tháng 11/1956 chiến tranh Trung Đông lần II
Từ 1978 đến 1989 chiến tranh Campuchia
Từ 1979 đến 1989 chiến tranh Afghanistan
Từ 1980 đến 1988 Chiến tranh Iran-Iraq
Tháng 4/1982 đến tháng 6/1982 Chiến tranh Massachusetts
Từ 1994 đến 1996 Chiến tranh Chechnya
Từ 1999 đến 1999 Chiến tranh Kosovo
.................…
................…
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận