Buổi chiều 5 giờ, kỳ thi kết thúc.
An Miểu vừa cầm điện thoại lên liền mở WeChat lên trước tiên. May quá, không có tin nhắn mới.
Cô thở phào nhẹ nhõm, thật sự rất sợ Bùi Độ tìm tới hỏi tội.
Cũng may hai ngày này bên hệ Máy tính hình như không có tiết, chắc là Bùi Độ không đến trường.
Lúc này An Miểu mới có tâm tư nghĩ ăn gì, xoa xoa bụng hỏi: “Lát nữa ăn gì đây?”
Hà Dao: “Không biết, ra phố ăn vặt xem?”
Phố ăn vặt Nam Đại rất nổi tiếng, vì vậy lúc nào cũng đông nghịt. Ngoài sinh viên Đại học Nam Giang, thỉnh thoảng còn có khách du lịch ghé qua. An Miểu khó khăn chen qua đám đông, nửa tiếng sau mới lấy được cơm tối của mình.
Trên đường về, những hàng quán ven đường lướt qua tầm mắt cô.
Con đường này An Miểu đã đi biết bao nhiêu lần, ngày thường chỉ xem như phông nền, không bao giờ để ý. Nhưng giây phút này, cái bảng hiệu màu xanh lục của tiệm thuốc bỗng nhiên lại trở nên cực kỳ nổi bật.
Bước chân cô bất giác chậm lại, trong đầu đột nhiên hiện ra cảnh bày biện trong tiệm thuốc, hàng que thử thai đặt ngay vị trí dễ thấy nhất.
Cô khựng lại như bị sét đánh, quay đầu nhìn Hà Dao.
Hà Dao bị cô làm giật mình: “Gì vậy? Cậu quên viết tên vào bài thi à?”
An Miểu đã không nói nổi thành lời. Ký ức tối qua... hình như có ba lần? Nhưng cảnh con “tiểu hài tử ngỏm củ tỏi” trên giường thì chỉ có một lần.
Họ làm ba lần thật, hay là chỉ một lần mà đổi ba chỗ? Nếu là ba lần, họ thay bao mấy lần? Chẳng lẽ chỉ một lần thôi?
Bùi Độ sẽ không quên chứ?
“Về ký túc xá!” Cô kéo tay Hà Dao chạy như bay: “Tớ có việc gấp!”
Mười phút sau, cô thở hồng hộc chạy về phòng. Trời tháng Sáu oi bức đến khó chịu, cô thậm chí không kịp bật điều hòa, việc đầu tiên là mở WeChat để tìm khung chat với Bùi Độ.
Nhưng không thấy. Chắc lúc nãy Hà Dao tiện tay ẩn rồi.
Đột nhiên cô nhớ ra, trước đây Bùi Độ có làm cho thầy hướng dẫn một cái app nhắn tin, chat cực kỳ tiện.
Lúc đó cô từng giúp anh test thử, trong điện thoại vẫn còn lưu. An Miểu vội đăng nhập, may quá, không cần đăng nhập lại.
App này có một ưu điểm cực lớn: có thể xem thời gian thực đối phương đang gõ cái gì, gõ chữ nào, xóa chữ nào, viết từ gì, sửa câu ra sao, đều nhìn thấy hết. Đương nhiên, đối phương cũng thấy được cô. Có thể quan sát đối phương có hoảng hay không, có mâu thuẫn logic hay không, và... có nói dối hay không.
Trong tình huống này đúng là cứu mạng cô!
Cô lập tức nhấn nút bắt đầu chat. Trên màn hình hiện ra một khung nhỏ:
[Đang xin kết nối trò chuyện thời gian thực với đối phương.]
Cô đợi chừng 5 phút, cơm cũng không dám ăn, chỉ cảm nhận rõ trái tim mình trong lồng ngực đang nhảy điên cuồng, chưa bao giờ đập nhanh đến vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-o&chuong=2]
Dù cố thế nào cũng không bình tĩnh nổi.
Đến phút thứ 6, khung thông báo biến mất.
[Đối phương đã chấp nhận kết nối thời gian thực.]
An Miểu thở ra một hơi dài. Ngay cả cô cũng cảm nhận được ngón tay mình đang run, đầu ngón tay lạnh buốt.
Cô cảm giác linh hồn mình như muốn bay lên khỏi người: [Hôm qua cậu dùng mấy cái?]
Bên kia dừng lại một giây. Ngay sau đó, trong ô chat bắt đầu xuất hiện từng chữ cái Bùi Độ đang gõ.
Bùi Độ: [Cái gì?]
Thật là muốn chết quá đi!
An Miểu cảm thấy xấu hổ muốn chết, thật sự không thể nào quang minh chính đại gõ ra ba chữ kia được. Cô đành cố lấy hết dũng khí, uyển chuyển nhưng trắng trợn nhất có thể: [B...]
Ba giây sau.
Bùi Độ: [B là cái gì]
Anh giả vờ không hiểu hay thật sự không hiểu hả?
An Miểu cắn răng, ép xuống cảm giác mất mặt, gõ thật nhanh trên màn hình: [Bao.]
Sau đó lập tức thu hồi.
Chắc anh thấy rồi chứ?
Bùi Độ: [Tối qua dùng mấy cái?]
Bùi Độ: [Không nhớ.]
...
Cô mở sticker icon, chọn một cái hình đầu người tức giận bốc khói, gửi đi: [Sao cậu lại dám không nhớ chứ?]
Bùi Độ: [Ừ]
An Miểu thật sự không muốn quay lại chủ đề này chút nào, nhưng tình huống khẩn cấp quá rồi, cô chỉ có thể cứng đầu hỏi tiếp, nếu không tối nay chắc chắn mất ngủ: [Có phải... mỗi lần... cậu... đều đeo không?]
Hỏi đúng chỗ quan trọng nhất, cô nhìn chằm chằm khung nhập, thấy Bùi Độ ở đầu bên kia gõ từng chữ rất ung dung: [C..Ch..]
Bùi Độ: [Chắc chắn rồi.]
An Miểu truy hỏi: [Một trăm phần trăm?]
Bùi Bộ đã nói vậy thì chắc sẽ không có chuyện gì quá lớn chứ? Dù sao Bùi Độ trong khoản đạo đức tác phong cũng rất đáng tin, Bùi Độ chắc chắn cũng không muốn cô chưa kết hôn đã phải mang “tiểu Bùi Độ” trong bụng.
Nghĩ vậy, cô thả lỏng một chút, cuối cùng cũng cảm thấy đói, liền đi lấy túi đồ ăn tối. Điện thoại bỗng “ting” một tiếng, cô cúi đầu nhìn.
Bùi Độ: [Nếu cậu sợ dính thì sinh luôn cũng được.]
Cô không tin nổi vào mắt mình. Như thể có một tiếng chó tru dội về từ thời viễn cổ, mang theo lời hiệu triệu kỳ quái nào đó.
Trong nháy mắt đầu óc An Miểu trống rỗng, trong mắt chỉ có hai chữ “sinh luôn” phóng đại vô hạn. Đến mức Hà Dao cũng cảm thấy cô kỳ lạ: “Cậu sao thế? Đứng đơ người luôn rồi.”
“Không có gì.” Cô đột nhiên hoàn hồn: “Tớ cảm thấy bây giờ động vật nhỏ thông minh thật, chó còn biết lên mạng.”
Bên kia, Bùi Độ vừa bước vào cổng trường thì nhận được tin nhắn phản hồi.
An Miểu: [Sinh cái rắm.]
...
Những ngày tiếp theo, An Miểu sống trong trạng thái căng thẳng đề phòng.
Bởi vì kỳ kinh của cô... bị chậm.
Mặc cho cô hỏi lại Bùi Độ bao nhiêu lần, cô cũng chỉ yên tâm được tám phần.
Trường bắt đầu “tháng hoạt động sự kiện”, tuần này lịch học giảm bớt, đủ kiểu hoạt động tăng lên, trong ký túc ai nấy đều vui mừng, chỉ có mình cô là cứ thấp thỏm lo sợ, chỉ sợ bản thân thật sự mang một “tiểu Bùi Độ” trong bụng thì phải biết làm sao.
An Miểu ngồi thẫn thờ một lúc, rồi mới mở miệng hỏi: “Cuối tuần các cậu định ra ngoài chơi đúng không?”
“Đúng rồi, còn cậu? Cậu không phải về nhà à?”
“Không về nữa, tớ đi cùng các cậu.” Cô đổi ý: “Ở bên đó hình như có cái miếu linh lắm, tớ muốn đi cầu chút.”
“Cậu còn có tâm nguyện gì để cầu à?” Hà Dao ngạc nhiên: “Cầu chuyện học hành hay nhân duyên?”
An Miểu: “Kinh nguyệt.”
“...”
Thật ra cũng không phải cuối tuần nào cô cũng về nhà, nên tất nhiên cũng không cần báo cho ba cô, An Thành Dương. Nhưng mà trước kia mỗi lần không về, cô đều nói với Bùi Độ một tiếng, bởi vì dì Hứa thường hay gọi cô sang ăn cơm.
Nhưng vừa nghĩ đến chuyện gần đây Bùi Độ hoàn toàn không cho cô gửi tin nhắn, giống như bị cô kéo vào danh sách đen vậy, cô lại không vui vẻ cho lắm, thế là hủy luôn ý định này.
Cuối tuần ở trường, ngủ đến khi tự tỉnh, cô mang đầy lòng thành kính đến chùa.
Trong điện Quan Âm người đông nghẹt, hương khói nghi ngút. Cô không ngờ ở đây người trẻ tuổi cũng nhiều như vậy, xem ra ai cũng giống ai, giữa đi làm hay đi học đều chọn đến cầu xin trước.
Sau khi cô thành tâm cầu cho “dì cả”, rồi đi khắp các điện bái một vòng, trời đã chạng vạng. Mấy người họ tìm một quán gà dừa gần trung tâm thương mại ngồi xuống. Lúc này cô mới phát hiện điện thoại đã hết pin tắt nguồn.
May mà bạn cùng phòng Tiểu Kỷ mang theo sạc dự phòng. Cô bật máy lên, mới thấy ba gửi cho cô mấy tin nhắn.
An Thành Dương: [Tiểu Bùi đến đây, hỏi con đâu rồi?]
An Thành Dương: [Dì Hứa gọi con qua ăn cơm, hầm món nạm bò cà chua mà con thích.]
An Thành Dương: [Con không đi à? Vậy ba đi.]
...
Tin nhắn đã nửa tiếng trước. Giờ cô có muốn quay về cũng không kịp, hơn nữa chạy về làm gì? Để hai người họ đứng trừng mắt nhau à? Lỡ đâu anh mách với người lớn, nói cô làm bẩn anh thì sao?
Càng nghĩ càng chột dạ, cô viết cả năm phút mới gửi đi được một câu: [Ở trường có việc, con ăn ngoài rồi.]
Cô đặt điện thoại xuống, úp màn hình lại, định quên chuyện này đi, nhưng trong đầu vẫn cứ vang lên câu “Tiểu Bùi hỏi con đâu” hết lần này đến lần khác. Cô rùng mình một cái, linh cảm không ổn.
Bùi Độ quả nhiên... đang truy lùng cô.
Nhận ra mình đang bị Bùi Độ truy nã, An Miểu càng cẩn thận hơn. Nhưng trời đâu triệt đường sống của ai bao giờ, kế hoạch “giả chết” của cô đúng là khó mà thuận lợi. Sau hai ngày trốn chạy... xả hơi, đến tối Chủ Nhật, cô mới hốt hoảng phát hiện thẻ sinh viên đã biến mất.
Thẻ sinh viên cô vẫn nhét trong túi mini ở cặp sách, treo bên hông cặp. Giờ cặp trống trơn, trong ngăn kéo cũng không có.
An Miểu căng thẳng: “Có phải rơi trên đường rồi không?”
“Không đâu.” Hà Dao nói: “Cậu vẫn treo ở đây mà, buổi sáng lên lớp là tớ không thấy rồi.”
“Hả?” An Miểu nghi hoặc: “Nhưng sáng hôm trước tớ còn mang nó đi thư viện để quẹt thẻ mà?”
“Đúng rồi, vậy hai hôm nay, cậu đi đâu?”
...
Đi chung cư của Bùi Độ, và đã xảy ra một chuyện bi thương nào đó.
An Miểu không nỡ nhớ lại, nhưng hiện tại chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào đây, chắc rơi ở chung cư của Bùi Độ rồi. Cô phải tranh thủ lúc Bùi Độ không ở đó tới tìm thử.
Hành tung trong trường của Bùi Độ lúc nào cũng minh bạch.
Dù sao thì trai đẹp là tài nguyên hiếm. Bùi Độ là nhân vật đẹp trai lạnh lùng, thành tích còn tốt, trong diễn đàn trường nghìn người, hơn ba chục bài đăng mỗi ngày, nhất định có vài bài về anh.
Trước kia cô cũng tình cờ xem được, ví dụ Bùi Độ với bạn cùng phòng ăn ở đâu, giờ này đang chơi bóng hay đang đi học, đi học thì ở khu nào, hôm nay mặc gì?
Cho nên, tối thứ Tư, cô đã đợi được cơ hội. Trong diễn đàn, có người đăng ảnh chụp tình cờ gặp, nói Bùi Độ đang ở một quán nướng.
Cô click vào xem ảnh, xác nhận đúng là Bùi Độ, lập tức bắt xe tới chung cư. Nghĩ bụng anh mới gọi món, ăn nữa cũng phải mất một thời gian. Thời gian hơi gấp nhưng vẫn đủ.
...
Hai mươi phút sau cô tới chung cư Bùi Độ, quẹt mặt vào cửa. Bùi Độ học máy tính, đồ dùng tất nhiên loại mới nhất. Nhưng hôm nay khoá cửa lại “ong” một tiếng, không biết là có ý gì.
Là đổi âm báo hả? Cô không để ý.
Trong phòng đã được dọn dẹp, ga giường thay rồi, sofa cũng lau sạch. Cô thở phào, thầm nghĩ Bùi Độ đúng là người ưa sạch, chắc anh còn hy vọng chuyện kia chưa từng xảy ra hơn cả cô nữa.
Cô tìm trên giường, dưới giường một vòng, cuối cùng lục trong ngăn kéo thấy thẻ sinh viên của mình. Cô không nhớ mình đã nhét vào đây, chẳng lẽ là Bùi Độ làm? Đúng là, phát hiện mà không nói cho cô, hại cô loay hoay tìm cả buổi.
Cô cẩn thận đặt thẻ lại chỗ cũ. Khi đi ngang qua nhà vệ sinh, phát hiện mấy chai sữa dưỡng thể của cô còn để trên đó.
Phòng ngủ đúng lúc hết đồ skincare, cô liền mang theo luôn mấy chai đó.
Cô gom hết mỹ phẩm dưỡng da trên kệ lại, mới thấy không có túi để đựng.
An Miểu ngẩng đầu nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, suy nghĩ: kiếm túi ở đâu bây giờ?
...
Chín giờ tối, trăng mờ mịt.
Bùi Độ cúi đầu, phát hiện điện thoại báo nhắc nhở: hệ thống cửa thông báo, một phút trước có người mở cửa chung cư, có camera ghi hình, một sợi tóc màu vàng lướt qua.
Anh đứng dậy.
Bạn cùng phòng ngẩng đầu: “Còn chưa ăn xong mà, đi đâu đấy?”
Bùi Độ cụp mắt, lạnh nhạt: “Bắt người.”
Chín giờ rưỡi, Bùi Độ về đến chung cư. Trong phòng không còn bóng người, chỉ còn hai tờ tiền một trăm đặt trên tủ đầu giường, nhìn qua giống như “Tối qua vất vả rồi, đây là tiền thưởng, sau này khỏi gặp nhau”.
Anh nhận ra trong phòng tắm có gì đó không đúng, những món đồ sinh hoạt cô để lại, đã biến mất sạch.
...
An Miểu ôm một túi lớn toàn mỹ phẩm dưỡng da về phòng ngủ, nghĩ bụng tối nay không cần phải dùng ké bạn cùng phòng nữa.
Thẻ sinh viên cũng lấy về rồi, tuy mơ hồ cảm thấy hình như mình làm mất thứ gì đó, nhưng cô không nhớ ra, nên vui vẻ đi ngủ.
Chuyên ngành điêu khắc lên lớp vào thứ Sáu. Sáng học xong, chưa kịp thưởng thức tượng nhỏ mà cô nặn, trưa đã nhận tin nhắn nói trường chuẩn bị mở lễ hội Carnival của các câu lạc bộ. Cô là chủ nhiệm câu lạc bộ Manga Anime, nếu muốn tham gia thì phải nộp đề án kế hoạch.
Cô vào CLB Manga Anime lúc nhập học vì thích, sau đó năm hai tổ chức vài hoạt động, hiệu quả đều rất tốt, mọi người cũng ủng hộ cô làm chủ nhiệm.
Tham gia hoạt động thì vui, nhưng họp hành thì chán muốn chết. Chiều ba giờ, An Miểu đến cửa tòa office building, khoảng đất trống có không ít người, chắc là đại diện các câu lạc bộ, giữa đám người có một thầy giáo lạ.
Khoảng 60 tuổi, thấy cô thì vẫy tay. Cô hơi ngạc nhiên đi qua, nghe ông cười nói: “An Miểu đúng không? Thầy Giang nhắc tới em suốt, em giỏi lắm.”
Cô khiêm tốn xua tay, lại nghe ông nói: “Hoạt động này vốn do Hội Sinh viên phụ trách, nhưng trường rất coi trọng nên giao cho thầy giám sát. Vừa hay thầy cũng có một học sinh rất giỏi. Nếu thầy không có mặt, hoặc có việc khác, thì nhờ hai em cùng nhau xử lý.”
Cô sảng khoái gật đầu, hỏi: “Là ai ạ?”
Thầy chỉ vào đám đông trước mặt, cười ha hả: “Bùi Độ.”
Dưới ánh nắng chói chang, có một khoảnh khắc cô cảm thấy mình không cử động nổi.
Lá cây đong đưa, bóng dáng quen thuộc nào đó bắt đầu hiện rõ.
Nghe thấy cái tên mấu chốt, mọi người đồng loạt nhìn sang.
Cô nghẹn họng nuốt lại câu “Sao cậu lại xuất hiện ở đây.”
Cô gượng cười, cố tỏ ra mơ hồ: “A... đâu, ai là Bùi Độ ạ?”
Không ổn, hình như vì quá chột dạ nên giọng tự nhiên cao lên. Nhưng chắc mọi người không phải Holmes, chắc không ai nhận ra chứ?
Khi con người xấu hổ sẽ dễ trở nên rất bận rộn. Cô giả vờ như vừa nhận tin nhắn, cúi đầu xem điện thoại. Nhưng đúng lúc đó, điện thoại lại rung lên thật.
Tốt quá! Cô cảm động muốn khóc mà mở tin nhắn cứu mạng này ra, chưa kịp vui mừng thì nội dung liền đâm thẳng vào mắt cô.
Tin nhắn nặc danh: [Sao? Mặc quần áo vào liền không quen biết nữa à?]
———
Mấy người họ Bùi đúng là có gen “tình một đêm” thật sự (Bùi Hàn Thuyền: ?)
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận