Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 3 / 13  ·  23.1%
Mèo Nhỏ Không Dễ Chọc
Chương 3
25/05/2026 23:18· 2,072 từ

Chương 3

Chu Diễm cũng không ép cậu phải trả lời thêm, hắn cố gắng hết kìm nén bản năng, thích ra tin tức trấn an.

Hắn đợi cho đến khi Miên yên tĩnh ngủ đi, xác nhận tạm thời còn ngửi thấy mùi tức tố quá nồng của cậu nữa, Chu lúc này mới chậm đứng dậy, bế Hứa Miên đi ngoài.

Hắn đưa Hứa Miên về mình. Mẹ Chu nhìn Hứa Miên được bế về, thấy một mùi tin tố AO đan xen vào mũi, bà trợn nhìn Chu Diễm: "Con thế hả tiểu Diễm?"

Chu Diễm vội vàng giải "Không phải đâu mẹ, Miên em ấy phân hóa bị dì Hứa nhốt căn nhà nhỏ. Vừa con thấy em ấy sang học bổ túc đi xem thử, liền phát hiện ấy ở bên trong."

Tuy rằng nói chuyện rất gáp, nhưng động tác tay Chu Diễm vẫn rất nhàng. Hắn đặt nhẹ Miên nằm xuống giường phòng khách, mẹ Chu theo sau quan sát, hai đứa đúng là không bất thường, lúc mới thở phào nhẹ nhõm.

"Sao đột nhiên lại phân thế này, thằng bé đi bệnh viện thôi. Con gọi điện thoại bảo xế đến đón một mẹ đưa Miên Miên bệnh viện."

Chu Diễm nghe lời đi điện thoại, nhưng bị Chu sắp xếp cho ở không cho đi cùng. còn cách nào khác, Diễm chỉ đành nghe cho đến khi diện ngờ của mình được xóa sạch.

Nhưng chưa đợi được đến đó, Hứa Miên vừa dậy thấy môi trường lạ và bác sĩ xa cả người liền căng tột độ. Cậu giống bị nhốt trở lại phòng kia vậy, cậu rất sợ trong miệng lẩm bẩm mà", "Thả cháu ra ngoài", tay tự cấu lấy tay mình, cào ra sáu bảy xước sâu hoắm. Cậu mửa lặp đi lặp nhiều lần, bất kể phương pháp nào, mẹ an ủi hay ôm ấp sao cũng không có tác dụng.

Bác sĩ hỏi tình hình đầu thế nào, mẹ cũng chỉ có thể nói khái, cuối cùng vẫn để Chu Diễm qua một chuyến.

"Miên Miên đâu rồi ạ?"

Hắn vừa đến nơi đã ngay, mãi đến khi thấy Hứa Miên hắn mới tâm lại. Giây tiếp Hứa Miên thấy hắn như thấy được cọng cứu mạng, nhào tới chặt lấy hắn, vừa ôm vừa nở.

"Sao, sao lại thế này

Chu Diễm nhìn sắc mặt Chu, xác nhận không gì bất thường mới yên bế Hứa Miên ngồi đài quan sát.

"Con nói chi tiết toàn quá trình con tìm Miên Miên xem nào." Đợi Miên ổn định lại, Chu nói.

Chu Diễm kể lại rành từng chi tiết việc tìm thấy Hứa Miên thế và quá trình ổn cậu ra sao, không một chữ.

Bác sĩ đẩy gọng kính, sắc bình tĩnh nói: âu chia lìa, bệnh nhân tại có khả năng phải triệu chứng này."

Chu Diễm nghe không hiểu nhưng mẹ Chu thì trên mặt bà thoáng hiện kinh ngạc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/meo-nho-khong-de-choc&chuong=3]

Bác sĩ tiếp tục nói: vì việc phân hóa ra trong môi trường và không khí cực độ hãi, cộng thêm việc nhân không hề xa với cậu, nên trong huống này rất dễ nảy sinh ỷ lại vào thế hiện tại mới trạng thái như vậy."

Chu Diễm nhìn người đang tĩnh ngây người trong mình, hắn có chút vui Vậy nghĩa là, hắn một lý do cực chính đáng để được bên cạnh Hứa Miên không?

Mẹ Chu nhìn bác sĩ, chút lo lắng hỏi: thể Miên Miên không có gì chứ ạ?"

"Không sao, ngoài một vài thương ngoài da thì thứ khác đều ổn. Một cấp ưu tú đã thời trấn an giúp tránh được nhiều thương không đáng có."

Bác sĩ lắc đầu, đưa án cho họ: "Lát dẫn cậu bé đi bộ phân hóa kiểm tra, tin tức tố giới tính phân hóa. sẽ kê cho cậu ít thuốc ức chế, nhưng lần đầu phân trên phương diện bác không khuyến khích việc thuốc ngay. Alpha hãy cố gắng bên cạnh cung cấp tức tố trấn an, vậy sẽ giúp cậu hồi phục và tâm cũng sẽ tốt hơn nhiều."

Sau khi chào bác sĩ, Chu đi phía trước, Diễm bế Hứa Miên theo Hai người đều không gì, nhưng trong lòng đang nghĩ về cùng chuyện.

Hứa Miên sau này nên nhà thế nào đây.

Mẹ Chu lấy thuốc xong gửi tin nhắn cho Chu, kể cho ông nghe hình của Hứa Miên. Chu và ba Hứa qua lại trên thương nên cũng báo cho phương biết.

Hai người ba một lát cũng chạy đến bệnh Họ thở phào nhẹ nhõm thấy Hứa Miên đang ngoãn rúc vào lòng Diễm.

Ba Hứa luôn biết nhà Chu chăm sóc Hứa rất chu đáo, việc làm giữa hai nhà cũng càng khăng khít. Ba tuy không yêu mẹ nhưng vẫn rất để đứa con này. Không phải ông từng đề nghị sắp cho Hứa Miên một căn riêng để ở, nhưng trẻ không chịu, cứ khăng khăng nhà bầu bạn mẹ. Ông cũng không đành nhờ vả nhà Chu giúp đỡ để nhiều hơn.

"Tiểu Diễm, thật sự cảm cháu nhiều lắm. Nếu có cháu, chú cũng không Miên Miên sẽ ra Chú thật sự không đáng làm bố, cảm cháu đã luôn chăm Miên Miên như vậy." Ba Hứa khi buông bỏ vẻ giao trên thương trường nói lời chân thành thế.

"Không có gì đâu chú đây là việc cháu làm mà. Miên Miên là trai cháu nhìn lớn cháu không thể bỏ em ấy được, chú yên tâm ạ." Chu lắc đầu, nhẹ nhàng vỗ về Miên đang có chút động bất an trong lòng

"Tình hình hiện tại của bé không thích hợp ở nhà nữa."

Mẹ Chu nhìn bóng lưng Miên nói, đôi môi máy, cân nhắc dùng từ: là... cứ để thằng sang nhà tôi ở cũng không cách xa Tuệ quá, thằng thể yên tâm ở lại tôi."

Bố Hứa thấy việc này thi. Ông chỉ là Beta, hằng ngày bôn ba công sở, thời gian cho Hứa Miên rất Nếu cậu có thể nhà họ Chu giữ chăm sóc thì đương nhiên nhất. Thế là ông ý. Sau khi hai nhà ăn cơm xong, mẹ đưa hai đứa trẻ về nhà.

Về đến nhà, mẹ Chu chóng dọn dẹp xong khách, bảo Chu Diễm đặt nằm lên giường.

Nhìn người đang chìm sâu giấc ngủ giữa giường, Diễm có chút hoảng hốt. vẫn còn nhớ vẻ lần đầu tiên thấy Hứa Miên, em dường như chẳng thay đổi, lớn lên trông vẫn giống lúc nhỏ, cứ thể chưa trổ mã vậy.

“Tiểu Diễm à, lại đây mẹ bê cái này chút.” Mẹ Chu gọi ở khách.

“Vâng ạ.”

Chu Diễm tém lại góc cho Hứa Miên rồi dậy đi ra ngoài. Hứa ở trên giường trở mắt động đậy không mở ra.

Chu Diễm vừa đến phòng liền thấy mẹ Chu bê một cái bàn học mua từ rất lâu đây, vốn luôn đặt kho chứa đồ của đình. Chu Diễm đã nhiều lần hỏi mẹ tại sao lấy ra dùng, mẹ đều bảo không phải cho

“Không cho con dùng thì ai dùng được chứ, định sinh thêm cho con đứa em trai nữa à?”

Đây là câu Chu Diễm nói hồi lớp ba, bốn gì đó. Lúc ấy cứ muốn dùng bàn mới, vừa hay nhìn cái này nhưng mãi không được phép sử

“Chao ôi, không phải cho dùng đâu, để dành cần.” Mẹ Chu xua xua đuổi hắn đi.

Đến giờ thì Chu Diễm như đã biết là ai dùng rồi.

“Mẹ, mẹ vẫn luôn... muốn Miên Miên sang đây ạ?” Chu Diễm cẩn thận

“... Đúng là có nghĩ vậy. Miên Miên chắc không thể cứ ở mãi căn nhà kia được, cũng không yên tâm.” Chu vừa cùng hắn cái bàn vừa nói.

Mẹ Chu cũng là người Hứa Miên lớn lên, giống như con ruột của vậy, hiểu chuyện lại lời. Vì nghĩ đến Hứa Miên rồi cũng có ngày phân hóa, luôn nung nấu quyết định không ngờ ngày này sự đã đến.

Kể từ sau hôm đó, Miên và Chu Diễm ngày đều như hình với đặc biệt là trong khoảng thời gian dài khi phân hóa. Bản Hứa Miên cũng không ra rằng sự ỷ lại của dành cho Chu Diễm một sâu đậm, mỗi ngày khắc cậu đều tìm bóng dáng Chu Diễm, cậu không nào ngừng nghĩ về hắn đang ở đâu.

Ngoại trừ cậu ra, tất mọi người đều biết là chứng lo âu chia Hứa Miên hiện tại thể rời xa Chu

Mãi cho đến khi Hứa tốt nghiệp cấp hai, trạng này mới thuyên giảm nhiều, trạng thái của cũng khôi phục về của một Omega bình

Từ năm lớp chín của Miên đến năm lớp một, suốt hơn hai năm tính tình của cậu được Chu Diễm nuông Bất kể cậu muốn gì, muốn Chu Diễm gì, đối phương đều tận lực ứng để cậu được lòng.

Mẹ Chu thường nói với Diễm: “Miên Miên cái cũng không biết, con đừng quá mức quá. Mẹ tình cảm của con cho em ấy, nhưng phải phân định cho ràng.”

Lúc phân hóa, Chu Diễm kể hết những giấc đó cho mẹ Chu nghe. lo lắng Hứa Miên sẽ phân hóa cùng mẹ Chu khi ấy rất căng thẳng, luôn sát trạng thái của Hứa Miên.

“Miên Miên, Tiểu Diễm, ăn thôi nào.” Mẹ Chu vọng vào phòng Chu Diễm.

Hai đứa trẻ trước sau ra khỏi phòng, Hứa ba bước gộp làm hai phắt đến bàn ăn: anh Tiểu Diễm không con ra ngoài chơi.”

“Mẹ, em ấy bảo muốn dẫn đi du lịch Chu Diễm vội vàng giải

Mẹ Chu nhìn Hứa Miên đầu giả bộ đáng với mình thì thấy buồn “Ngoan ngoãn ăn cơm đợi đến kỳ nghỉ sẽ đưa các con chơi, có được không

Hứa Miên vui mừng, Chu cũng vui lây, cười

Kỳ nghỉ hè năm tốt cấp hai là lúc Miên dính Chu Diễm nhất. đi chơi bóng với đi ăn với bạn, Miên đều muốn đi

Chu Diễm cũng không ngăn chỉ cần mẹ Chu phép là hắn sẽ dẫn đi cùng. Toàn bộ bạn của Chu Diễm biết đến sự hiện của Hứa Miên. “Em hàng xóm của tao, nhỏ hơn mình một tuổi.”

Hắn thường giới thiệu như

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận