Lời vừa dứt, cả sảnh đường xôn xao.
Vị tiểu vương phi này của Tần tiểu vương gia thật thú vị. Chẳng những không quan tâm phu quân bỏ nhà đi hoang, lại đi tặng hoa ném vàng chuộc mỹ nhân.
Hải Đường Hồng trên sân khấu giật mình, rồi nhanh chóng cười cúi người hành lễ: "Đa tạ ý tốt của Nhị thiếu phu nhân, nhưng Hải Đường Hồng bán nghệ không bán thân, dù ngàn vàng cũng không đổi."
"Vậy được." Thẩm Nhược Cẩm gật đầu đồng ý, quay sang gọi: "Chủ nhân nơi này đâu?"
"Dạ, tiểu nhân đây." Hoàng ban chủ vừa sai người mang bàn ghế mới đến, nghe gọi liền lập tức đáp lời: "Nhị thiếu phu nhân có dặn dò gì?"
Thẩm Nhược Cẩm nhấc tấm thẻ bài quản gia bên hông: "Định giá đi, Phương Hoa Ban này, ta mua."
---
Ngõ La Y, Bùi phủ.
"Cái gì? Thẩm Nhược Cẩm đến lầu ca kịch không những không cãi nhau với Tần Lang, còn ném tiền mua luôn Phương Hoa Ban?"
Nghe thị nữ Lục La bẩm báo, Mộ Vân Vy không dám tin vào tai mình.
"Bùi công tử giải thích chuyện hôm qua, nàng không thèm nghe, mở miệng là bảo người ta giữ tự trọng..."
Lục La lén theo Bùi Cảnh đi xem Thẩm Nhược Cẩm có làm lành với công tử không, nào ngờ lại thấy nàng ném bạc tranh người với Tần tiểu vương gia. Thế là vội chạy về kể lại cho tam tiểu thư biết.
Mộ Vân Vy đang dùng quạt giấy trêu đùa con mèo nhỏ: "Nhị tỷ ta quả không hổ danh học qua binh pháp, biết dùng kế dụ địch rồi còn mượn hoa dâng Phật." (*)
Lục La bực tức: "Nàng lấy đâu ra nhiều tiền thế? Chẳng qua là hôm qua lấy trộm hồi môn của tiểu thư thôi! Giờ lại nhờ thân phận Tiểu vương phi Trấn Bắc phủ mà ra oai, tiểu thư không thấy nàng kiêu ngạo thế nào..."
"Cứ xem đi, Thẩm Nhược Cẩm đắc ý chẳng được bao lâu." Mộ Vân Vy tự tin nói: "Việc cấp bách bây giờ là giữ chặt lòng Bùi lang."
Trấn Bắc phủ dù quyền thế ngút trời, cũng không cao bằng hoàng gia.
Tần Lang chỉ là một thứ tử của Vương gia khác họ, làm sao so sánh được với một hoàng tử chân chính?
Không ai hiểu tại sao Mộ Vân Vy lại bỏ nhà cao cửa rộng như Trấn Bắc phủ không lấy, lại đi theo Bùi Cảnh một kẻ sĩ nghèo rớt mồng tơi.
Chỉ có Mục Vân Vy biết, kiếp trước nàng ta gả cho Tần Lang rồi bị bỏ rơi, đêm đêm đều một mình trong căn phòng trống trải lạnh lẽo, ngày ngày nghe kể chuyện phu quân mình si tình kẻ khác khổ sở thế nào.
Đau khổ nhất là nàng ta đặt nhầm tình cảm cho người, trong khi Thẩm Nhược Cẩm lại lấy được phu quân tốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mua-xuan-trong-leu-gam&chuong=10]
Bùi Cảnh từ kẻ sĩ nghèo thi đỗ liền ba kỳ thi, không những làm quan lớn, còn trong lúc ba vị hoàng tử tranh giành ngôi báu được khôi phục thân phận hoàng tử, cuối cùng còn được kế thừa ngôi vị.
Khi Mộ Vân Vy và Tần Lang phu thê bất hòa trở thành trò cười cho người, Thẩm Nhược Cẩm và Bùi Cảnh từ phu thê nghèo khó trở thành đế hậu ân ái...
Trời cho nàng cơ hội sống lại, thì cuộc đời vinh hoa phú quý của Thẩm Nhược Cẩm, cớ sao không thể thuộc về nàng ta?
Hôm qua Mộ Vân Vy dùng ký ức kiếp trước dụ Bùi Cảnh bỏ hôn, cứu được dưỡng mẫu và muội muội hắn, cũng khiến hôn sự của Bùi Cảnh và Thẩm Nhược Cẩm tan vỡ.
Chỉ không ngờ Thẩm Nhược Cẩm lại lập tức thành hôn với Tần Lang.
Một là trưởng nữ tướng môn nơi biên ải, một là tiểu vương gia phong lưu thành tính, không cần nghĩ cũng biết hai người sau hôn nhân sẽ mâu thuẫn, ngày nào cũng cãi nhau đánh nhau.
Hôm nay không đánh, ngày mai cũng đánh. Mộ Vân Vy thoáng kinh ngạc rồi nhanh chóng yên lòng, dồn hết tâm trí vào việc nắm Bùi Cảnh.
Hai chủ tớ đang nói chuyện, Bùi Cảnh buồn bã trở về. Vừa vào sân thấy hai người, hơi nhíu mày: "Tam tiểu thư sao còn chưa về Hầu phủ?"
Lục La không nhịn được xen vào: "Bùi công tử sao lại hỏi vậy? Tiểu thư nhà ta cũng vì giúp ngài cứu người mà lỡ hôn lễ..."
Mộ Vân Vy dịu dàng ngắt lời: "Được rồi, Lục La. Không được vô lễ."
Mộ tam tiểu thư tuy là thứ nữ, nhưng được Mộ lão phu nhân vô cùng yêu thương, trong phủ ai cũng nuông chiều. Nàng ta không chỉ eo thon như liễu, dung mạo xinh đẹp, mỗi khi đôi mắt ửng đỏ tựa như cả thiên hạ đều phụ bạc nàng ta.
"Bùi công tử, xin đừng hiểu lầm, ta về ngay đây. Ta chỉ sợ công tử giải thích với nhị tỷ không rõ, nên đợi ngài về hỏi thêm một câu rồi mới đi. Là ta nhiều chuyện rồi. Ta đi đây..."
Mộ Vân Vy nước mắt lưng tròng, giả vờ không có chuyện gì xảy ra, quay người rời đi.
"Khoan đã." Bùi Cảnh trong lòng có chút bực mình, vội vàng đuổi theo.
Mộ Vân Vy dừng bước nhưng không quay đầu lại.
Lục La nhanh miệng nói: "Bùi công tử, ngài thật kỳ lạ. Về đến là hỏi sao chúng ta chưa đi. Giờ tiểu thư đi rồi, ngài lại không cho! Rốt cuộc ngài muốn thế nào?"
"Ta không có ý đó."
Bùi Cảnh trong lòng giằng xé khôn nguôi. Vừa bị Thẩm Nhược Cẩm lạnh nhạt, tâm trạng đang rất tệ. Giờ thấy Mộ Vân Vy chịu ấm ức, lại nhớ chuyện hôm qua nàng ta vì giúp hắn cứu người mà phải bỏ hôn, hắn vô cùng áy náy.
Thẩm Nhược Cẩm đã quyết tâm bám vào Vương phủ, hôn sự với Tần Lang đã thành sự thật.
Còn Mộ Vân Vy giờ về Hầu phủ, không những mất mối hôn sự, còn vì chuyện hôm qua mà bị trừng phạt nghiêm khắc.
"Vậy ý công tử là gì?" Lục La gặng hỏi, giọng điệu hơi hống hách.
"Bùi công tử muốn ta đi giải thích với tỷ ấy sao?" Mộ Vân Vy khẽ nói: "Cũng được, chuyện hôm qua một mình ngài khó nói rõ, ta cũng nên đến trước mặt nhị tỷ tạ tội. Ta... ta sẽ đi... cầu xin nhị tỷ tha thứ, mong tỷ ấy hồi tâm chuyển ý."
Bùi Cảnh vội nói: "Ta không có ý đó, tam tiểu thư không cần tự mình chịu ủy khuất."
"Không ủy khuất, ta quen rồi. Nhị tỷ tuy không thích ta, nhưng là người biết lý lẽ, chỉ cần chúng ta giải thích rõ, tỷ ấy sẽ hiểu." Mộ Vân Vy cúi đầu, giọng nói dịu dàng khác thường.
Không đợi Bùi Cảnh mở miệng, Mô Vân Vy tiếp tục nói: "Hơn nữa lão phu nhân rất thương yêu ta, chắc không nỡ phạt nặng đâu. Ta mất phu quân, cùng lắm là cắt tóc xuất gia mà thôi. Bùi công tử không cần vì thế mà khó xử."
Bùi Cảnh nghe đến đây, rốt cuộc cũng hạ quyết tâm: "Ta đưa tiểu thư về."
Mộ Vân Vy tiếp tục giả vờ lùi bước, từ chối nói: "Không cần làm phiền Bùi công tử..."
Bùi Cảnh kiên quyết: "Tam tiểu thư vì ta mà mất hôn sự, danh dự tổn hao. Ta phải đích thân đến phủ, giải thích rõ ràng cho tiểu thư."
Mộ Vân Vy vẫn không ngẩng đầu, giọng nghẹn ngào: "Lời đồn khắp thành, e rằng chúng ta khó mà thanh minh."
"Vậy thì... ta cưới tiểu thư."
Bùi Cảnh nói xong câu này, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác kỳ lạ, giống như vậy mới trả đũa được Thẩm Nhược Cẩm.
Từ nay về sau, hắn và Thẩm Nhược Cẩm không còn khả năng nào nữa.
Nhưng cũng sẽ thường xuyên chạm mặt, hắn sẽ ngày càng thăng quan tiến chức, sẽ đối xử thật tốt với Mộ Vân Vy. Một ngày nào đó, Thẩm Nhược Cẩm sẽ phải hối hận vì lựa chọn hôm nay..
"Công tử muốn cưới ta?"
Mộ Vân Vy ngẩng phắt đầu nhìn Bùi Cảnh, trong lòng vui sướng, nước mắt tuôn ra.
Nàng ta thầm nghĩ: "Thẩm Nhược Cẩm, nương ngươi quả có mắt tinh tường. Vị hôn phu được hứa hôn từ nhỏ cũng là bậc quân tử, nhưng giờ... đã thành người của ta rồi."
"Nếu tiểu thư không chê, ta nguyện cưới tiểu thư." Bùi Cảnh nghiêm túc nói: "Giải quyết ổn thỏa mọi chuyện chính là cách tốt nhất để dẹp lời đồn."
Mộ Vân Vy giả vờ suy nghĩ một lát, đếm đủ mười nhịp thở rồi miễn cưỡng đồng ý: "Vậy phiền Bùi công tử... đưa ta về."
---
Bên này Bùi Cảnh đưa Mộ Vân Vy về Lâm Dương Hầu phủ.
Bên lầu ca kịch, Thẩm Nhược Cẩm một câu: "Phương Hoa Ban, ta mua" khiến bốn phía kinh ngạc không thôi.
Dùng tiền không mua được Hải Đường Hồng, thì mua luôn cả đoàn ca kịch.
Ném tiền như rác thế này, nàng với Tần tiểu vương gia quả là một đôi trời sinh.
Đến cả Tần Lang, người vốn không màng tiền bạc cũng phải ngoái nhìn: "Nàng ra tay hào phóng thật đấy, Thẩm Nhược Cẩm. Nàng thật sự muốn vì ta mà vung tiền vậy sao?"
Thẩm Nhược Cẩm buông thẻ ngọc bên hông xuống, thản nhiên nói: "Dù sao cũng là tiền của ngươi."
Tần Lang vừa giận vừa buồn cười: "Vậy giờ nàng tiêu tiền của ta để chế giễu ta à?"
"Có thể nói là ta chọc ngươi vui." Thẩm Nhược Cẩm đột nhiên chuyển giọng: "Cũng có thể nói là 'ném ngàn vàng, đổi một nụ cười của phu quân'. Xem Tần tiểu vương gia thích cách nói nào hơn."
Nàng nói với nụ cười trên môi, mắt phượng lấp lánh, quyến rũ mà không tự biết.
Tần Lang nhìn người trước mắt, hơi thở hơi ngừng lại. Một lát sau mới trấn tĩnh lại, hỏi: "Thẩm Nhược Cẩm, nàng đang quyến rũ ta sao?"
======
Chú thích:
(*) Mượn hoa dâng Phật: Một kế sách trong 36 kế, ý nói dùng của người khác để làm quà biếu, đạt được mục đích của mình mà không tốn công sức."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận