Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 42 / 516  ·  8.1%
Mỹ Nhân Thập Niên 70 Đến Vùng Tây Bắc, Chàng Quân Nhân Cứng Rắn Trở Nên Dịu Dàng
Chương 42: Đừng làm phiền chị dâu
24/02/2026 12:43· 729 từ

Lâm An An cũng không giấu dù sao sau này cô cũng đi theo con đường này. sách của cô nổi Nhà sách Tân Hoa sẽ là phân phối chính, nên đã kể rõ kế của mình.

"Nhà xuất bản Nguyên Anh à? của chị chính là trưởng phòng hành của Nhà xuất bản Anh, nhưng cậu ấy yếu phụ trách kênh phân phối. vậy, cậu ấy là làm lâu năm trong xuất bản, giới thiệu em chắn không thành vấn

Lâm An An liếc nhìn Sở Chu, có chút choáng váng.

"Thật... thật ạ?"

Thấy chưa, người xưa nói không ở hiền gặp lành! Vừa làm tốt xong, phúc báo đã ngay.

Hồ Tú Mai thậm chí không Lâm An An viết thế nào. với cô, đây là ân mạng, đừng nói là thiệu nhà xuất bản, bảo cô nhờ vả cậu mình cũng sẵn lòng.

"Vậy đi, khi nào em chỉnh xong bản thảo, cứ mang tới chị sẽ dẫn em đi chuyến."

Lâm An An có chút ngại "Bạn em cũng cho một liên rồi, lúc đó em sẽ trước. Nếu không được... phải phiền chị Tú Mai."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/my-nhan-thap-nien-70-en-vung-tay-bac-chang-quan-nhan-cung-ran-tro-nen-diu-dang&chuong=42]

Hồ Tú Mai gật đầu đồng "Không sao, An An có gì hiểu cứ hỏi chị nhé."

"Vâng."

Lâm An An trong lòng vui tả xiết. Cô cảm thấy hôm vận may thật khó tin. đầu cô chỉ định thăm về nhà xuất bản, không lại có thêm một đường vững chắc.

"Chị Tú Mai, cảm ơn chị, về trước đây, lúc nào chúng liên lạc sau."

"An An đừng nói thế, hôm em đã cứu mạng chị đấy! không có em, chị không nghĩ chuyện gì sẽ ra. Việc chị làm chỉ là nhỏ, giúp được em tốt rồi."

Mấy người được tiễn ra khỏi sách một cách lịch sự.

Ánh hoàng hôn chiếu xuống, phủ nền tuyết một lớp áo choàng óng. Lâm An An nheo khuôn mặt như được thêm chút thư thái bởi ánh ấm áp.

"Về nhà thôi."

Vất vả cả ngày, Lâm An đã mệt lả. Vừa lên xe, cô nghiêng một cái đã thiếp đi...

Sở Minh Chu dừng xe trước hàng bách hóa, ra hiệu im cho Sở Minh Lan rồi mình bước xuống. Khi lại, trên tay anh đã có cây bút máy.

Sở Minh Lan thấy vậy, tò hạ giọng hỏi: "Anh mua bút làm gì thế?"

"Cho chị dâu viết sách."

Sở Minh Lan nghe xong, đôi sáng rỡ, bụm miệng cười khúc "Anh đối xử với chị tốt thật, chị dâu nhìn thấy chắc sẽ vui lắm."

Sở Minh Chu khẽ mỉm cười, lại nhìn Lâm An An. Anh thấy vài sợi tóc rủ bên má cô, hơi Anh nhẹ nhàng đưa tay vuốt tóc ra sau tai động tác vô cùng dàng.

Xe từ từ khởi động, hướng phía nhà.

Sở Minh Lan ngoan ngoãn ngồi ghế sau, lặng lẽ ngắm nhìn phố lùi dần qua cửa Thỉnh thoảng cô bé liếc nhìn anh trai mình ở trước, trong lòng cảm thật ấm áp. Cô chưa từng thấy anh như này bao giờ, thật

Có một người chị dâu tốt, có một người anh trai tràn sức sống lại càng tốt

Không lâu sau, xe dừng trước nhà. Sở Minh Chu xuống xe chỉ do dự một chút nhẹ nhàng mở cửa phía Lâm An An. Anh cúi bế cô lên theo công chúa, đi thẳng phòng ngủ.

Lâm An An mơ màng rên hai tiếng, hoàn toàn không tỉnh

"Suỵt, nhẹ tay thôi, đừng làm chị dâu."

Sở Minh Lan vốn định hỏi nay ăn gì, đành phải im

"Em cũng đi nghỉ đi, lát anh nấu."

Sở Minh Lan há miệng, rồi cười: "Vâng, em đi nấu cơm đây."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận