Sáng / Tối
Buổi tối, tiếng còi xe cấp cứu bên ngoài bệnh viện vang lên liên hồi, như thể đang thúc giục điều gì đó tiến về phía trước.
Hứa Xương Bồ trong giấc mơ cảm thấy không ổn, đột nhiên tỉnh dậy, dạ dày trào ngược axit, cậu bò đến mép giường lấy cái chậu dưới gầm giường ra, nôn một ngụm axit.
Kể từ ngày bị đau dạ dày trong phòng thí nghiệm hóa học, mấy ngày nay ở bệnh viện cậu luôn buồn nôn.
Yến Tố ở bên cạnh vỗ lưng cậu, nói: "Đây chắc chắn không phải con của tôi, chúng ta bỏ nó đi, rồi mang thai đứa khác."
Hứa Xương Bồ lấy giấy vệ sinh lau miệng, lạnh lùng liếc hắn một cái rồi nói: "Cút đi."
Cậu vốn dĩ không hay nói tục, có thể động thủ thì tuyệt đối không mở miệng, người có thể ép cậu nói tục, chắc chỉ có Yến Tố.
Mấy ngày nay Yến Tố không có việc gì cũng đến thăm cậu, nói những lời châm chọc không ngừng, khi cậu buồn nôn thì cứ hỏi "Đây là con của ai? Có phải của tôi không?", và "Nhìn là biết không phải con của tôi" cùng với "Cậu vì muốn gả vào nhà giàu mà không từ thủ đoạn, dám lén lút mang thai con của tôi", mấy ngày nay cậu đã miễn nhiễm rồi, nhưng mỗi lần Yến Tố nói, cậu vẫn không nhịn được mà bảo hắn cút đi càng xa càng tốt.
"Bên ngoài có chuyện gì vậy? Sao mà náo nhiệt thế?" Hứa Xương Bồ nhìn bầu trời đêm đầy sao bên ngoài, rực rỡ hơn cả những vì sao là ánh đèn lấp lánh của thành phố này, những ánh đèn rực rỡ đủ màu sắc từ xa chiếu tới, chen chúc nhau chiếu vào cửa sổ kính, cả phòng bệnh được ánh đèn từ xa chiếu sáng.
Tối nay đèn sáng hơn bình thường một chút.
"Tết Dương lịch đó, hôm nay là Tết Dương lịch đó, cậu ngốc à?" Yến Tố không vui liếc Hứa Xương Bồ một cái: "Cái kiểu như cậu mà còn là học bá nữa, mấy bó hoa lão Ban tặng cậu đều là quà Tết Dương lịch của người ta đó. Mang thai ngốc ba năm thật sự không sai chút nào."
"Không muốn nói chuyện với cậu." Hứa Xương Bồ nói.
Dừng một lát, cậu hỏi: "Đón giao thừa còn có quà nữa à?"
Yến Tố đột nhiên không biết bị cái gì nghẹn ở cổ họng: "Cậu không đón giao thừa à?"
Hứa Xương Bồ lắc đầu: "Không, chưa bao giờ đón, không biết. Đây là lễ hội gì?"
Yến Tố "à" một tiếng hỏi: "Tên gian phu đó của cậu chưa bao giờ đón giao thừa cùng cậu à?"
Hứa Xương Bồ cảm thấy mình cần phải thực hiện triệt để bốn chữ "không muốn nói chuyện với hắn": "Cút."
Yến Tố chợt nghĩ, tên gian phu đó tệ bạc như vậy, chắc chắn sẽ không đón giao thừa cùng cậu, mà bản thân mình trước đây, hình như cũng khá tệ bạc, chắc cũng chưa từng đón giao thừa cùng cậu, bố mẹ và họ hàng của cậu đều không tốt, cậu luôn cô đơn một mình.
Thật đáng thương.
Lúc này hắn rất thương Hứa Xương Bồ trước đây, hoàn cảnh gia đình không tốt, gặp phải hai người đàn ông đều tệ bạc, may mà mình gặp tai nạn xe, khiến mình thay đổi tâm tính, đối xử tốt với cậu lại, nếu không cậu cũng không biết người tiếp theo mình gặp sẽ là loại tra nam nào.
Yến Tố đột nhiên tìm thấy áo khoác trong tủ và nói: "Thay quần áo đi, chúng ta đến trung tâm thương mại chơi, tối nay ở đó chắc chắn rất náo nhiệt, hàng năm vào thời điểm này đều có bắn pháo hoa, mặc ấm vào, ở đó gần bờ sông, buổi tối gió lớn."
Hứa Xương Bồ ngẩn người: "Làm gì?"
Yến Tố không vui nói: "Tối nay thiếu gia đây có lịch trình, đi đón giao thừa cùng cậu. Cậu xem cái may mắn đến mức nào."
Hứa Xương Bồ: "..."
Trung tâm thương mại.
Dưới tòa nhà tráng lệ, đài phun nước khổng lồ phun ra xung quanh, những bức tượng đá trên đài phun nước lấp lánh, xung quanh đài phun nước cũng phát ra ánh sáng ngũ sắc, người qua lại trên quảng trường, các cặp đôi trẻ chiếm lĩnh lãnh địa của các bà cô nhảy quảng trường.
Họ đến quảng trường trung tâm đã là mười một, mười hai giờ đêm, lúc này, quảng trường trung tâm đã chật kín người.
Nơi đây gần bãi sông, là nơi ngắm pháo hoa trên sông đẹp nhất, khi pháo hoa nở rộ trên không, pháo hoa trong nước sông cũng nở rộ, lúc đó, nước trời hòa làm một.
Không ít cặp đôi trẻ sẽ đến đây đón giao thừa.
Họ đến hơi muộn, khắp trung tâm thương mại đều là người, lúc này đã bước vào thời khắc đếm ngược đón giao thừa.
Khi ánh sáng chiếu trên tòa nhà trung tâm quảng trường biến thành số đếm ngược: 10.
Không ít cô gái, chàng trai vẫy gậy phát sáng và đọc theo ánh đèn trên tòa nhà: "9"
"8"
Khi con số biến thành 6, một người dẫn chương trình khuyến mãi ở quảng trường trung tâm cầm micro, nói với những cặp đôi, bạn thân, người độc thân trên quảng trường: "Sắp đến năm mới rồi, mọi người hãy nhìn những người bên cạnh mình đi."
Lúc này, trong đám đông bùng lên một tiếng cười khúc khích, có lẽ là vì đột nhiên nhìn thấy khuôn mặt của đối phương, đột nhiên cảm thấy hơi buồn cười.
"Người đón giao thừa cùng bạn năm nay, có phải vẫn là người đón giao thừa cùng bạn năm ngoái không?" Người dẫn chương trình nói.
"Phải—" "Không phải—" Đám đông nhao nhao.
Yến Tố cũng lớn tiếng hô: "Không biết."
Ký ức đã lộn xộn rồi, quỷ mới biết năm ngoái ai đã đón giao thừa cùng hắn.
"Đợi đến năm sau xem, người bên cạnh bạn có thay đổi không?" Người dẫn chương trình nói.
"Sẽ không thay đổi." Yến Tố hòa vào đám đông mà hét lên, vì ở quá gần, Hứa Xương Bồ nghe rõ mồn một.
Cậu quay đầu nhìn Yến Tố, đêm không quá tối, ánh đèn cũng không quá sáng, khuôn mặt nghiêng của Yến Tố và ánh sáng lấp lánh xung quanh chiếu vào đồng tử của hắn.
Lúc này, Yến Tố cậu quay đầu nhìn cậu một cái, nhướng mày với anh.
Hứa Xương Bồ vội vàng ngượng ngùng quay đầu đi, nhìn những con số thay đổi trên tòa nhà.
Cuối cùng, con số biến thành 1, xung quanh đồng thời vang lên những tiếng reo hò: "1."
Khi con số biến thành 0, bùm bùm bùm—
Liên tiếp vang lên ba bốn tiếng, pháo hoa trên tòa nhà bay vút lên trời, tô điểm cho bầu trời đêm rực rỡ sắc màu, phản chiếu ánh sáng lấp lánh của mặt sông và dòng nước ngầm cuộn chảy.
Khi con số biến thành 1 và pháo hoa bay lên trời, Yến Tố bất ngờ hôn Hứa Xương Bồ một cái, đôi môi ấm áp chạm vào môi, như chuồn chuồn lướt nước, gió nhẹ nâng liễu, không giống với nụ hôn bá đạo, mạnh mẽ lần trước hắn đè cậu vào nhà vệ sinh.
Hứa Xương Bồ vừa kịp phản ứng, người đó đã cười gian xảo rời khỏi môi cậu, ngẩng đầu liếc nhìn pháo hoa: "Tôi là người đầu tiên đón giao thừa cùng cậu, hôn cậu một cái không quá đáng chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nam-than-noi-toi-tra-han&chuong=30]
Năm nay hôn cậu một cái, năm sau tiếp tục đón giao thừa cùng cậu."
Mặt Hứa Xương Bồ hơi nóng bừng, cậu thậm chí còn không nhìn pháo hoa mà nói: "Vô vị."
Pháo hoa vẫn đang nở rộ trên không trung, nước sông phản chiếu pháo hoa rực rỡ sắc màu, cảnh đẹp mê hồn.
Hứa Xương Bồ bị hôn một cái rất cạn lời, cậu cũng không biết mình đang khó chịu vì điều gì, như thể đang tức giận vì Yến Tố cứ hôn cậu.
Cậu chạy về phía khu thương mại trung tâm, Yến Tố lập tức đuổi theo kéo cậu lại: "Cậu đừng giận mà, lịch trình của tôi có hạn lắm, tôi không phải đang giúp cậu đặt chỗ cho năm sau sao?"
Hứa Xương Bồ lười để ý đến hắn, đẩy hắn ra, đi về phía bến xe.
Vì đã quá muộn, xe buýt và tàu điện ngầm đã ngừng hoạt động, cậu chỉ có thể đứng bên đường bắt taxi, lúc này, trung tâm thương mại rất đông đúc, người bắt taxi rất nhiều, cậu đứng giữa những người bắt taxi, mãi mới thấy một chiếc xe đến, những người bên đường ùa lên, vì tính cách không tranh giành của cậu, cậu bị đẩy ra ngoài rìa, cuối cùng chiếc xe đó bị một cặp đôi giành mất.
Gió sông từng đợt thổi tới, thổi tung khăn quàng cổ của cậu, bên tai còn có thể nghe thấy tiếng nước sông Trường Giang vỗ vào bãi sông.
Lúc này, từ chiếc micro của trung tâm thương mại phía sau vang lên tiếng nói, "Alo alo, giá sốc, giá sốc, trung tâm thương mại của chúng tôi tối nay có chương trình khuyến mãi giảm giá, toàn bộ..."
Đột nhiên, tiếng micro đổi sang một người khác, một giọng nói hơi trầm vang lên: "Xin lỗi, làm phiền một chút, vào rạng sáng năm mới này, tôi muốn hát một bài hát cho mọi người và một người nào đó, đợi tôi xem lời bài hát đã, không tìm thấy giai điệu rồi..."
Đám đông bùng nổ tiếng cười ầm ĩ, giọng nói đó nghe một lúc rồi nói: "Ai biết hát 'Tình phi đắc dĩ' thì hát cùng tôi, cái người nào đó, mẹ kiếp cậu có nghe thấy không?"
Cái gọi là người nào đó - Hứa Xương Bồ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.
Cậu cuối cùng cũng tin câu nói đó, người thần kinh càng vui vẻ.
May mà những người xung quanh không quen cậu, nếu không hôm nay cậu đã mất mặt lắm rồi.
Lúc này một chiếc taxi dừng trước mặt cậu, khi Hứa Xương Bồ mở cửa xe định lên xe, tiếng hát đột nhiên vang lên, tuy hơi lạc điệu nhưng âm sắc khá hay.
"Khó quên lần đầu gặp em, đôi mắt quyến rũ, trong tâm trí anh, bóng hình em, không thể xua tan... chỉ sợ chính mình sẽ yêu em, không dám để mình đến quá gần..." Giọng hát vang lên.
Trên quảng trường cũng có một số giọng hát phụ họa theo: "Chỉ sợ chính mình sẽ yêu em, có lẽ một ngày nào đó sẽ không thể kiềm chế... Yêu em là tình phi đắc dĩ..."
"Này, cậu có đi xe không vậy?" Tài xế sốt ruột gọi Hứa Xương Bồ. Giờ này người đông, quảng trường trung tâm đông nghẹt, xe phía sau bấm còi điên cuồng giục anh đi nhanh, phía trước vừa qua một đèn xanh, vào giờ cao điểm tắc đường, gặp đèn xanh giống như gặp được đặc xá vậy, giờ người này mở cửa xe, nửa ngày không lên xe, người đợi sốt ruột chết đi được.
"Xin lỗi, không đi xe." Hứa Xương Bồ vội vàng xin lỗi tài xế, đóng cửa xe lại.
Tài xế bực tức nói: "Cậu bị bệnh à, không đi xe thì vẫy tay làm gì. Cậu mở cửa xe làm gì?"
Anh ta phóng xe đi một đoạn, phía trước có hai cô gái nhỏ đang vẫy tay.
Không lâu sau, tiếng hát dừng lại, micro lại vang lên: "Chương trình lớn của trung tâm thương mại chúng tôi, tất cả các thương hiệu tham gia, giảm giá 30% toàn bộ, giảm giá 30% toàn bộ, bạn không..."
Micro lại bị một người thần kinh nào đó giật lấy: "Cái người nào đó, năm sau tôi vẫn muốn đón giao thừa cùng cậu!"
Trong cuộc trò chuyện, giọng nói của nhân viên khuyến mãi vang lên: "Cậu nói một lần đi, đừng cứ giật micro của tôi!"
Một người thần kinh nào đó: "Lần này nói xong thật rồi."
Lúc này, điện thoại của Hứa Xương Bồ reo, là Yến Tố gọi đến.
Cậu nghe máy.
Yến Tố chắc lúc này vẫn còn ở trung tâm thương mại, trong điện thoại nghe có vẻ hơi ồn ào.
Hắn hỏi: "Cậu đang ở đâu vậy? Có nghe tôi hát không? Trời ơi, cậu không đi rồi chứ? Vậy tối nay tôi hát cho không khí à?"
Yến Tố trong lòng thất vọng, sớm biết Hứa Xương Bồ không nghe, hắn hát cái quái gì chứ, nuốt một bụng gió sông lạnh lẽo, kết quả vẫn là khoe khoang vô ích.
Một lúc lâu sau, Hứa Xương Bồ mới nói: "Cậu hát lạc tông sang tận Đông Bắc rồi."
"Lạc sang Tây Bắc cũng hát rất hay." Yến Tố nói: "Cậu đang ở đâu vậy?"
"Ngay chỗ bắt taxi này." Hứa Xương Bồ nói.
Yến Tố: "Đứng yên đó, đợi tôi."
Gió sông từng đợt thổi tới, cành cây khô bên cột đèn đường run rẩy trong gió, Yến Tố không lâu sau đã tìm đến.
Hắn thấy Hứa Xương Bồ đứng dưới cột đèn đường, một chiếc xe đến, cậu vẫy tay, xe dừng, chưa kịp lên xe đã bị người khác giành mất, hắn thấy khá buồn cười, hóa ra tên này đứng đây chặn xe giúp người khác.
Hắn đi tới, vòng tay ôm lấy vai Hứa Xương Bồ: "Cậu không nỡ xa tôi nên mới đứng đây đợi tôi phải không, tôi hát hay chứ?"
Hứa Xương Bồ không vui nói: "Đừng tự mình đa tình, tôi chỉ là không bắt được xe thôi, không phải đợi cau."
Yến Tố cũng không quan tâm Hứa Xương Bồ có thật sự không bắt được xe hay đang đợi hắn, trong lòng hắn rất vui.
Hai người không về bệnh viện mà về thẳng nhà.
Buổi tối, Yến Tố được đặc xá cho phép lên giường ngủ - vì nhà Xương Bồ nghèo, chỉ có một phòng ngủ một giường!
Sau khi vệ sinh cá nhân, Yến Tố ôm chăn trèo lên giường.
Sau khi tắt đèn, hắn từ trong chăn của mình chui vào chăn của Hứa Xương Bồ, vòng tay ôm lấy Hứa Xương Bồ.
Hứa Xương Bồ rất khó chịu, quay đầu lạnh lùng liếc hắn một cái: "Nửa đêm rồi, đừng để tôi đuổi cậu đi."
Yến Tố đá chiếc chăn của mình xuống gầm giường nói: "Tôi ngủ một mình không ấm, hai chúng ta có thể sưởi ấm cho nhau."
Hứa Xương Bồ giãy giụa nói: "Cút đi càng xa càng tốt."
Yến Tố vẫn ôm Hứa Xương Bồ từ phía sau: "Tôi thật sự ngủ không ấm, cậu sờ tay tôi đi, lạnh buốt."
Hắn đưa tay sờ tay Hứa Xương Bồ, tay Hứa Xương Bồ rất ấm, ngược lại, tay hắn lạnh buốt.
Quỷ mới biết hắn đã để tay ra ngoài chăn bao lâu để làm lạnh chứ.
Hứa Xương Bồ không đẩy Yến Tố ra khỏi chăn nữa, nhà cậu khá đơn sơ, không có lò sưởi, nếu bật điều hòa thì phòng sẽ quá khô, buổi tối khô miệng, nên cậu thường dùng chăn điện.
Cậu nghĩ Yến Tố là loại người sợ lạnh.
Yến Tố hài lòng chen vào chăn rồi sát vào Hứa Xương Bồ, rồi tối đó hắn mất ngủ cả đêm, vì hắn muốn động tay động chân nhưng có lòng mà không có gan, nên hắn cứ nghĩ trong đầu cảnh mình và Hứa Xương Bồ lần đầu lên giường sẽ như thế nào.
Lúc đó Hứa Xương Bồ sẽ ngượng ngùng đến mức nào.
Lúc đó sẽ là tư thế gì? Là tư thế tiến lên hay tư thế lùi lại? Hứa Xương Bồ có khóc không, khi khóc có gọi tên hắn không, khi gọi tên hắn, tên tra nam Yến Tố trước kia có thương hoa tiếc ngọc không?
Rồi hắn suy nghĩ cả đêm, mất ngủ cả đêm.
==
Hứa Xương Bồ nghỉ ngơi một ngày ở nhà rồi đi học.
Vừa bước vào cửa, Thiệu Đình đã cùng mấy nam sinh lớp 8 cầm xẻng và chổi đi tuần tra dọn dẹp khắp nơi.
Thiệu Đình lững thững, ngẩng cao đầu ưỡn ngực, không hề có ý thức của một học sinh trực nhật, hai mảnh giấy trước mặt, cậu ta coi như không thấy, trực tiếp giẫm lên hai mảnh giấy đó, xách xẻng đi xa.
Phía sau cậu ta là mấy nam sinh lớp 5.
Hứa Xương Bồ nghĩ một lát, rồi ra cổng trường mua hơn chục ly trà sữa mang vào.
Lúc đó tình hình khẩn cấp, nếu không phải Thiệu Đình dẫn người xông vào, cậu và Lâm Hữu Độ chắc chắn sẽ bị đám người lớp 8 đánh rất thảm.
Xét cả tình lẫn lý, mời người ta uống một ly trà sữa là điều nên làm.
Hơn chục ly trà sữa khá nặng, hơn 10 cân rồi.(~>5kg Việt)
Hứa Xương Bồ gặp Thiệu Đình nói: "Hôm đó cảm ơn các cậu nhiều, tôi mua mấy loại trà sữa, các cậu qua chọn đi."
Thiệu Đình nhìn Hứa Xương Bồ xách hơn 10 cân trà sữa, vội vàng chạy đến đỡ và nói: "Trời đất ơi, cậu cứ nghỉ ngơi đi, cẩn thận có thai, à không, cẩn thận sức khỏe, nếu Yến Tố mà biết được thì chắc chắn sẽ lột da tôi mất."
Hứa Xương Bồ đầy vạch đen trên trán, cậu nghĩ cái miệng không có lông của Yến Tố chắc chắn đã nói bậy bạ trước mặt Thiệu Đình.
Thiệu Đình xách trà sữa, những ly trà sữa này nặng trịch.
Cậu ta quay lại nói với các nam sinh trong lớp: "Qua uống trà sữa đi? Từng người một đứng ngây ra đó, làm gì vậy."
Các nam sinh trong lớp lần lượt đến lấy trà sữa và nói: "Cảm ơn học bá."
Thiệu Đình cầm trà sữa nói: "Chuyện của Yến Tố cũng là chuyện của tôi, chúng tôi quen nhau từ khi còn mặc quần thủng đít, tục ngữ có câu, vợ bạn không thể bắt nạt, ngay cả mình cũng không thể bắt nạt, người khác càng không thể bắt nạt, tôi rất bao che. Cậu cẩn thận có thai, à, không phải, sức khỏe, đừng làm việc quá sức."
Hứa Xương Bồ: "..."
Quả nhiên vật họp theo loài!
Tác giả có lời muốn nói:
Ôi, đây không phải là truyện sinh con, công chỉ là cái miệng hơi thiếu nợ thôi...
Anh Tố có ngầu không, dựa vào tưởng tượng mà lên giường!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận