"Anh pháp y."
Nam Xu nhìn thẳng vào Hứa Uẩn Lễ, kéo vạt áo anh, ra hiệu anh ngồi xổm xuống rồi nói đầy ẩn ý: "Anh có ngửi thấy mùi gì lạ không?"
Hứa Uẩn Lễ mắc chứng ưa sạch sẽ nghiêm trọng, cũng không thích tiếp xúc với người khác. Anh nhanh chóng liếc nhìn vạt áo mình, có chút khó hiểu nhưng vẫn phối hợp ngồi xuống.
Anh khịt khịt mũi, vừa định lắc đầu, sắc mặt đột nhiên biến đổi.
"Sao vậy?"
Nam Phác Niên nghi hoặc nhìn hai người.
Hứa Uẩn Lễ ngẩng đầu lên, nhìn sâu vào mắt Nam Xu: "Gọi điện cho đồng nghiệp bên tổ giám định hiện trường trong đội, bảo Tiểu Vương mang hộp khám nghiệm của tôi qua đây."
Nam Phác Niên sững người, lập tức hiểu ra, lấy điện thoại ra gọi, vừa gọi vừa nhìn về phía Nam Xu.
Nam Xu ngẩng đầu nhìn trời.
Thật trùng hợp, vừa buồn ngủ đã có người mang gối đến, cô cũng đỡ phải chủ động báo cảnh sát rồi giải thích không rõ ràng.
Nam Phác Niên cúp điện thoại, nhìn Nam Xu.
"Cô Nam Xu, lát nữa phiền cô đến cục cảnh sát để phối hợp lấy lời khai."
Nam Xu nghe vậy, khẽ thở dài một tiếng.
Nam Phác Niên: "..."
"Một giờ một trăm ngàn, chưa đủ một giờ cũng tính là một giờ, tôi trả riêng."
Mắt Nam Xu lập tức sáng rỡ: "Thật không ạ?"
Nam Phác Niên đối diện với đôi mắt hạnh của cô gái, đành nuốt hai chữ "giả đấy" vào trong bụng.
"Ừm."
"Phối hợp điều tra là nghĩa vụ của mỗi công dân chúng ta mà."
Nam Xu cười tươi rói nói.
Đúng là lật mặt nhanh thật.
Nam Phác Niên thầm nghĩ, vừa quay đầu lại liền bắt gặp ánh mắt đầy dò xét của Hứa Uẩn Lễ. Mi mắt hắn giật giật, bất giác nói: "Cậu đừng có hiểu lầm, tôi chỉ cảm thấy cô bé này không dễ dàng thôi."
"Ồ."
Hứa Uẩn Lễ lạnh nhạt quay mặt đi.
Nam Phác Niên: "..."
Rất nhanh sau đó, một đội gồm hơn mười cảnh sát đã có mặt tại hiện trường. Lấy nắp cống làm trung tâm, khu vực trong bán kính hai mét được giăng dây cảnh giới màu vàng.
Những người giao hàng ở gần đó thấy vậy, nhao nhao lấy điện thoại ra, người thì hóng chuyện, kẻ thì chụp ảnh.
Nam Xu đứng ngoài dây cảnh giới, bên cạnh có một cảnh sát viên.
Nắp cống được mở ra.
Mùi hôi thối càng lúc càng nồng nặc.
Đám đông vây xem đều nhíu mày, bàn tán xôn xao.
Trong túi Nam Xu, tin nhắn trong nhóm chat giao hàng của khu vực nhảy lên liên tục, cô lấy điện thoại ra lướt xem.
[Có ai ở gần đó không? Cái mùi vừa rồi... y hệt mùi chuột chết, không lẽ có người chết thật sao?]
[Nhìn thế trận này thì có khả năng lắm, điều động cả pháp y rồi kìa.]
[Sợ quá, sau này tôi không dám đến quán cơm này ăn nữa đâu!]
[Đừng nói nữa... đang nôn đây này.]
Nam Xu vừa đọc xong tin nhắn, bên tai liền vang lên vài tiếng ọe khan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nghe-hieu-cac-be-long-xu-noi-chuyen-toi-tro-thanh-cuc-cung-so-canh-sat&chuong=6]
Quay đầu lại, cô thấy mấy người giao hàng đang ngồi xổm bên lề đường, đồng loạt nôn ọe vào bồn hoa.
Trong số đó có một người không mặc đồng phục vàng, nhìn kỹ lại thì chính là ông chủ quán cơm.
Nam Xu: "..."
Có đến mức đó không.
Thấy Nam Phác Niên mặc đồ bảo hộ chuẩn bị xuống cống, Nam Xu suy nghĩ một lát rồi lên tiếng: "Đội trưởng Nam."
Nam Phác Niên quay đầu nhìn cô.
Nam Xu: "Cẩn thận chuột."
Dù sao cũng là "bố đường", Nam Xu cảm thấy vẫn nên nhắc nhở một chút.
Nam Phác Niên gật đầu, đáp một tiếng rồi đi theo sau đồng nghiệp tổ giám định hiện trường xuống cống, Hứa Uẩn Lễ cũng theo sát phía sau.
"Cô bé, cô có quan hệ gì với đội trưởng Nam chúng tôi vậy?"
Viên cảnh sát trẻ đứng bên cạnh không nhịn được buôn chuyện.
Từ lúc hắn vào đội đến giờ, chưa từng thấy đội trưởng Nam đối xử với ai hòa nhã đến thế.
Nam Xu "Hả" một tiếng: "Quan hệ hợp tác đơn giản thôi."
Nam Phác Niên trả tiền, cô cung cấp lời khai, không phải hợp tác thì là gì.
Nhưng viên cảnh sát trẻ lại hiểu lầm, tưởng Nam Xu là tay trong do Nam Phác Niên cài cắm, ánh mắt nhìn cô liền có thêm vài phần thương cảm.
Làm tay trong đâu có dễ, vừa cực vừa mệt, thù lao lại chẳng cao.
Nhìn bộ đồng phục vàng trên người Nam Xu, sự thương cảm trong mắt hắn gần như sắp tràn ra ngoài.
Nam Xu: "?"
...
"Đội trưởng Nam, có phát hiện!"
Không khí dưới cống ngầm không hề dễ chịu, dù đã đeo khẩu trang nhưng mùi hôi thối vẫn xộc thẳng vào mũi.
Tiếng của đồng nghiệp vang lên, Nam Phác Niên nhanh chóng bước đến bên cạnh hắn, vừa nhìn đã thấy một chiếc bao tải dứa hoa bị mắc kẹt chỗ lưới sắt của cửa thoát nước đường ống.
Ánh đèn pin lia qua, kinh động đến bầy chuột đang mở tiệc, chúng hoảng sợ chạy tán loạn.
Nam Phác Niên quét đèn pin một vòng, mày nhíu chặt: "Gọi thêm người xuống đây."
Một góc bao tải dứa đã bị rách toạc, có thể mơ hồ nhìn thấy những mảnh mô vương vãi khắp nơi.
Dựa vào một đoạn xương tay nằm rải rác gần đó, bước đầu có thể khẳng định những mảnh mô trong bao tải dứa là của con người.
Sau khi giết người hung thủ đã xử lý thi thể, cuối cùng cho vào bao tải dứa, lẳng lặng ném xuống cống ngầm. Bao tải trôi theo dòng nước và cuối cùng bị kẹt lại chỗ lưới bảo vệ.
Trong đầu Nam Phác Niên đã hình thành phỏng đoán cơ bản về vụ án lần này.
"Rõ."
Rất nhanh, lại có thêm vài cảnh sát hình sự xuống dưới, cầm đèn pin bắt đầu tìm kiếm các mảnh thi thể.
Hung thủ phân xác vì để dễ dàng xử lý thi thể, còn cảnh sát tìm kiếm các mảnh thi thể nhằm thông qua nhiều chi tiết hơn, xác định nguồn gốc của thi thể, từ đó tìm ra danh tính nạn nhân và truy bắt hung thủ.
Một đội hơn mười cảnh sát tìm kiếm suốt hai tiếng đồng hồ, sau khi chắc chắn không còn bỏ sót gì, họ mới mang tất cả các mảnh thi thể tìm được về cục cảnh sát.
Hứa Uẩn Lễ dẫn theo trợ lý Tiểu Vương lao thẳng vào phòng giải phẫu.
Nam Phác Niên không kịp thay quần áo đã đi đến phòng thẩm vấn. Viên cảnh sát trẻ đang ghi chép lời khai thấy Nam Phác Niên bước vào liền vội vàng đứng dậy.
"Đội trưởng Nam..."
Thực ra đến tận bây giờ, viên cảnh sát trẻ vẫn không biết nên hỏi Nam Xu điều gì, đội trưởng Nam chỉ bảo hắn trông chừng cô gái này thôi.
"Ừm, không sao, cậu đi làm việc của mình đi."
Nam Phác Niên nói.
Viên cảnh sát trẻ liếc nhìn Nam Xu, gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, dù sao cũng là tay trong của đội trưởng Nam mà.
Nam Phác Niên hoàn toàn không biết viên cảnh sát trẻ đã hiểu lầm mối quan hệ của hai người. Hắn nhìn cánh cửa đã đóng lại, lấy lon Coca trong túi ra đẩy đến trước mặt Nam Xu.
"Xin lỗi, thời gian gấp gáp nên không kịp thay quần áo."
Nam Phác Niên biết lúc này mùi trên người mình không dễ ngửi chút nào, có lẽ đã bị mùi tử thi ám vào tận xương tủy rồi.
"Không sao." Kiếp trước cô còn ngửi mùi kinh khủng hơn thế này.
Nam Xu bình tĩnh thản nhiên, bật nắp lon nước, uống một ngụm lớn.
Sảng khoái!
"Cô rất bình tĩnh."
Ngay từ lần đầu gặp mặt, Nam Phác Niên đã phát hiện tố chất tâm lý của cô gái nhỏ trước mặt này hơn hẳn người thường.
"Vậy, cô có thể cho tôi biết rốt cuộc sao cô biết có xác chết bị phân mảnh dưới nắp cống không?"
Đầu ngón tay Nam Phác Niên gõ nhẹ lên mặt bàn, đôi mắt đen của hắn sắc lẻm.
Tuy hắn thương cảm cô gái nhỏ này, nhưng thương cảm là thương cảm, vụ án là vụ án, không thể gộp làm một.
Vừa rồi không có thời gian, bây giờ bình tĩnh nghĩ lại mới cảm thấy ngay từ đầu Nam Xu đã cố tình dẫn dắt họ.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận