Sáng / Tối
Chiếc đuôi to khỏe của Địa Long quất mạnh xuống.
Tang Sở giơ mười ngón tay lên. Ngay sau đó, từng sợi dây leo phủ đầy gai nhọn lập tức phóng ra, quấn chặt lấy thân thể khổng lồ của Địa Long.
Nó điên cuồng vặn vẹo muốn thoát thân.
Nhưng càng giãy giụa, dây leo càng siết chặt.
“Trói!”
Theo tiếng quát khẽ của Tang Sở, những dây leo gai lập tức quấn nhanh hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nhat-rac-di-gioi-mang-ve-mat-the-xay-can-cu&chuong=11]
Lớp này chồng lên lớp khác, chẳng mấy chốc đã bọc kín cơ thể Địa Long.
Máu chảy xuống từng giọt.
Sức giãy giụa của Địa Long dần yếu đi, nhưng Tang Sở vẫn không lập tức thu dị năng.
Cô khôi phục ngón tay về trạng thái bình thường, mở hộp thu nạp ra, trực tiếp thu cả Địa Long đang bị dây leo gai quấn kín vào trong.
Thỏ U tò mò hỏi: “Sao cô không tháo dây leo ra rồi hẵng bỏ vào?”
“Địa Long có năng lực tái sinh rất mạnh.” Tang Sở đáp. “Làm vậy sẽ an toàn hơn.”
Vừa dứt lời, cách đó không xa bỗng truyền tới những tiếng hét xé lòng.
“Tiểu Dương!”
“Mau rút lui! Rút lui!”
Trong những tiếng kêu hỗn loạn đó, có một giọng nói nghe đặc biệt quen tai.
Thỏ U ngẩng đầu nhìn Tang Sở: “Có qua xem không?”
Tang Sở không tiện để lộ dị năng trước mặt người khác, liền lấy thanh kiếm vàng ra.
“Đi.”
Nói xong, cô lập tức chạy về phía phát ra tiếng kêu.
Chẳng bao lâu sau, cảnh tượng phía trước hiện rõ trong tầm mắt.
Một con ếch biến dị màu nâu đang dùng chiếc lưỡi dài cuốn lấy một cậu bé mặc đồ bảo hộ. Nhìn dáng người, tuổi cậu bé có lẽ không lớn.
Xung quanh là một đội lính đánh thuê đang liên tục khai hỏa, nhưng vị trí của con ếch quá hiểm. Cậu bé lại bị cuốn ngay trên lưỡi nó, khiến bọn họ không dám tấn công bừa.
Tang Sở không mặc đồ bảo hộ. Nếu bị vũ khí của lính đánh thuê bắn trúng, chắc chắn cô sẽ bị thương.
Cô nhanh chóng quan sát xung quanh, sau đó dùng phong năng leo lên một cây đại thụ gần đó.
Từ trên cao nhìn xuống, Tang Sở bỗng nhận ra một người trong nhóm lính đánh thuê.
Tả Tuyết Phong?
Thỏ U cũng nhỏ giọng nói: “Đó là Tả Tuyết Phong đúng không? Vậy đội này chắc là đội của anh ta rồi. Nhưng cô không mặc đồ bảo hộ, làm sao xuống cứu người đây?”
Tang Sở không trả lời.
Cô nhìn vị trí của con ếch biến dị, sau đó cao giọng gọi: “Tả Tuyết Phong!”
Nghe thấy một giọng nữ xa lạ gọi tên mình, Tả Tuyết Phong lập tức nhìn về phía âm thanh truyền tới.
Khi thấy Tang Sở đứng trên cây, sắc mặt anh ta lập tức thay đổi.
Anh ta không hiểu tại sao cô gái câm kia lại có thể nói chuyện, càng không hiểu tại sao cô lại xuất hiện ở nơi nguy hiểm này.
“Nguy hiểm! Chạy mau!”
Tiếng gọi của Tang Sở khiến con ếch biến dị chú ý.
Nó ngẩng cái đầu khổng lồ lên, vừa vặn đưa phần đầu rời khỏi góc bắn của nhóm Tả Tuyết Phong.
Chính là lúc này.
Tang Sở tung người nhảy xuống.
Tả Tuyết Phong trợn lớn mắt, lập tức hét lên: “Ngừng bắn! Tất cả ngừng bắn!”
“Cô ấy không mặc đồ bảo hộ!”
Nhóm lính đánh thuê vội vàng dừng tay.
Nhưng điều khiến tất cả không ngờ là, khi bọn họ ngừng bắn, con ếch biến dị vẫn chưa kịp công kích. Người phụ nữ nhìn có vẻ gầy yếu kia đã rơi thẳng xuống trước mặt nó.
Thanh kiếm vàng trong tay cô lóe lên.
Một nhát chém xuống, chiếc lưỡi đang cuốn lấy cậu bé lập tức bị chặt đứt.
Cậu bé rơi xuống. Một lính đánh thuê gần đó vội lao tới đỡ lấy người.
Còn Tang Sở thì không dừng lại.
Cô vươn tay móc chặt vào hốc mắt con ếch biến dị, mượn lực lật người ra sau. Khi thân thể cô lướt qua đầu nó, thanh kiếm vàng trong tay cũng lạnh lùng chém xuống.
Lưỡi kiếm xẹt qua trong màn mưa.
Đầu con ếch biến dị rơi mạnh xuống đất.
Cơ thể khổng lồ của nó co giật mấy cái rồi đổ ầm xuống, hoàn toàn mất đi động tĩnh.
Cả khu vực bỗng yên lặng trong chớp mắt.
Tiếng mưa rơi trên lá cây trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Tả Tuyết Phong đứng sững tại chỗ, nhìn Tang Sở đầy kinh ngạc. Đội viên phía sau anh ta cũng ngây người, nhất thời không ai nói nên lời.
Một người không mặc đồ bảo hộ.
Một người nhìn qua còn chẳng giống lính đánh thuê chuyên nghiệp.
Vậy mà chỉ trong vài hơi thở, cô đã chém chết con ếch biến dị khiến cả đội bọn họ bị ép vào thế nguy hiểm.
Tang Sở thu kiếm, liếc nhìn xác con ếch dưới đất.
Khi con ếch biến bị chết, cả đám người đều có cảm giác như mình đang nằm mơ.
Ai nấy đứng sững tại chỗ, không nhúc nhích.
Mãi đến khi Tang Sở lấy khoang trị liệu mini trên tay mình ra dùng cho đứa bé vừa thoát khỏi miệng ếch, thằng bé mới nhặt lại được một mạng.
Tả Tuyết Phong nhìn cô thật lâu, vất vả lắm mới hoàn hồn.
“Cô là Tang Sở?”
Cô gật đầu. Trường kiếm lướt qua vạt áo, lau sạch vết máu dính trên thân kiếm.
“Xin lỗi. Hôm gặp mọi người hôm đó, tôi vừa mới tỉnh lại, cổ họng có chút vấn đề nên không nói được.”
“Không, không sao. Cô vẫn luôn săn quái ngoài hoang dã à?”
“Ừ.”
Tả Tuyết Phong thở ra.
“Thảo nào Hoa Tịch tìm cô mãi không ra. Sau đó cô ấy tình cờ thấy trên sàn giao dịch lính đánh thuê có người trùng cả họ tên với cô, còn đăng hình ảnh xác biến bị trong hộp chứa lên để quang não tính tiền. Lúc ấy cô ấy giật mình lắm, cứ tưởng chỉ là trùng tên thôi, không ngờ lại thật sự là cô…”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận