Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 18 / 200  ·  9%
(NP) Ác Độc Nam Phụ Đều Rơi Vào Tu La Tràng Của Tôi
Chương 18: Vị "Ánh trăng sáng" ba không mới
25/03/2026 10:43· 2,311 từ

[Hệ thống, cứu mạng!]

Ninh Thư Âm gào trong tâm trí.

[Ký chủ, hiện tại đâu có gặp nguy gì.]

[Hệ thống, cái đạo Máy Thu Hút Meme không phải là nó làm việc biếng trước mặt mấy gã nhưng lại phát huy mức trước mặt Cổ đấy chứ?]

Ninh Thư Âm lo hỏi.

Nếu nam chính chính của cuốn tiểu thuyết Cổ Lôi mà cũng bị hút, thì cốt truyện sẽ toàn chệch đường ray.

Cô không chỉ không được phần thưởng, không về nhà, mà cả thế giới sẽ đối mặt với nguy sụp đổ.

[Ký chủ, "Máy Thu Meme" là đạo cụ hướng, chỉ có hiệu lực với tượng hẹn hò. Trừ khi và Cổ Lôi được đôi thành công, nếu sức hút sẽ không huy tác dụng.]

Ninh Thư Âm lúc mới hơi an tâm.

Nếu đã vậy, câu vừa rồi của anh cuộc có ý gì? Phải làm ngay mới được.

Ninh Thư Âm gần thốt ra ngay lập

"Tất nhiên không phải hẹn hò với ngài! được ghép đôi với ngài thân của tôi, Tố Thiên

Lời vừa dứt, ý trên mặt Cổ Lôi thêm sâu.

Anh thong thả châm trà cho mình: "Thế điều khoản ghép đôi của Hội Hồng đâu có quy định là một đối một

Ninh Thư Âm: "..."

Cô bị câu nói này làm cho nghẹn

Mới ban nãy thôi, còn định dùng lý này để bật lại hai ông kia, đáng tiếc là đủ can đảm.

Kết quả là ngay ngày, lý do này bị người khác quăng ngược lại người cô.

Quả nhiên là lưới lồng lộng, Hội Hoa chẳng chừa một ai!

Ninh Thư Âm bất vội vàng rạch ròi hệ:

"Tôi không có hứng với ngài. Hơn nữa, Thiên Thiên là bạn tốt của tôi sẽ không làm chuyện vậy. Ngài cứ tập hẹn hò với cô đi."

"Ồ?"

Cổ Lôi nhướng mày, mắt màu hồng đào đầy ý cười.

"Em thậm chí còn buồn tìm hiểu thêm đã khẳng định chắc nịch thế Hay là, em muốn đóng một kỳ thủ chuyên đặt vận mệnh của khác?"

Nghe thấy hai chữ thủ", Ninh Thư Âm người.

Một câu nói của Lôi đã lột trần sẽ chút tính toán nhỏ nhặt lòng cô.

Cô dường như đã tri vô giác mà vào lưới do anh giăng sẵn.

Vị Cổ Lôi này, anh biết có lẽ nhiều hơn cô tưởng.

Việc hôm nay anh cứu cô tuyệt đối phải là tình cờ.

Tâm trí Ninh Thư xoay chuyển cực nhanh, lưng âm thầm rịn ra một mồ hôi lạnh.

Cùng lúc đó, tại đầu khác của trạm gian Ái Lệ Tư.

Trong một phòng khách tư trang hoàng xa bày biện đầy những bảo vật thấy, cũng đang diễn ra "buổi tiệc trà".

Không khí tràn ngập thơm nồng nàn của loại hoa.

U Lăng Phi, thiên duy nhất của nhà U - một trong mười đại tộc của Liên minh, đang sầm mặt mày, thiếu nhẫn khuấy chén trà dại bóng trăng.

Ngồi đối diện là một quý phu bảo dưỡng rất tốt, phong thái quyến rũ, chính là mẹ ta, người nắm quyền tại của nhà họ - phu nhân U Lâm Đức.

"Lăng Phi, chuyện với soái tiến triển thế rồi?"

U Lăng Phi mím môi.

Cứ hễ nghĩ đến Thư Âm mà mình ở khoang cộng hưởng là lại bực mình.

Là cô ta đã thường con bé chưa tỉnh dị năng đó.

Nếu lúc ấy chịu hạ mình, nói uyển chuyển hơn một chút, biết đã lừa được cô ra tay Tư Đồ Lâm

Hừ, Thống soái thế lại bảo vệ cô.

"Sao vậy? Tiến triển thuận lợi à?" Phu U Sa Lâm Đức hỏi.

"Vâng, bên cạnh Thống có một con ruồi vo ve suốt, khiến con bực

Bà U Sa Lâm nghe xong thì đặt trà sứ xương xuống, trong mắt là sự tính toán khôn

"Người phụ nữ khác Dị năng cấp mấy?"

"Không có dị năng." Lăng Phi bĩu môi.

"Không có dị năng cũng xứng cạnh tranh con?"

Bà U Sa Lâm cười nhạt.

"Lăng Phi, con minh châu của nhà U, là một người dẫn đường B danh giá. Tương lai con là trở thành nhân Thống soái, sinh người thừa kế mang mạnh nhất cho gia tộc ta."

"Mẹ, con biết mà."

U Lăng Phi đáp giọng điệu kiêu kỳ trưng của tiểu thư quý tộc.

Đối với cô ta, được Tư Đồ Lâm đồng nghĩa với vô số tài liên hôn, quyền lực trong đội Liên minh và lưới quan hệ khổng

Sau này nếu biến Tư Đồ Lâm thành bù nhìn, cô ta còn thể giống như mẹ mình, loại đàn ông mặc cho cô ta lựa

Bà U Sa Lâm tiếp tục khuyên nhủ:

"Loại phụ nữ tầm đó căn bản không con phải tự thân vận động. chỉ cần... Nắm bắt sân thuộc về mình, thể tốt giá trị của người dẫn đường là rồi."

"Mẹ nói đúng ạ."

U Lăng Phi nghĩ cơ hội mà gia đã dày công chuẩn bị cho hôm nay, trên mặt lập lộ ra vẻ hưng

Bà U Sa Lâm tao nhã nhấp một trà:

"Trạm không gian Ái Tư là sản phẩm nhà họ Chu. Ta đã đấu bọn họ bao nhiêu năm "món quà lớn" gửi hôm nay vừa có đánh đòn tâm lý uy tín nhà họ Chu, tạo cơ hội cho con thể trước mặt Thống soái, một tên trúng hai đích."

"Mẹ thật anh minh!" mắt U Lăng Phi đầy sự sùng bái.

"Tuy nhiên, làm việc cũng phải chuẩn bị án dự phòng." Bà U Sa Đức nói thêm.

"Ý mẹ là sao

"Hôm nay con lập có thể nhân cơ tiếp cận Chu Chấp Hằng. Vạn con không chiếm được Thống thì bắt lấy Chu Hằng cũng được."

Vừa nhắc đến Chu Hằng, mặt U Lăng hiện rõ sự chê bai.

"Cậu ta trẻ con mới 19 tuổi. Con muốn phải đối phó với hạng con chưa dứt sữa đâu."

"Con thì biết cái

Bà U Sa Lâm lườm con gái một

"Con chỉ nhìn thấy tác của cậu ta quên mất cậu ta là một có dị năng cấp SSS. lực cụ thể của ta được nhà họ giữ bí mật rất điều đó đủ để chứng sự hiếm có."

Bà ta ghé sát gái, hạ thấp giọng:

"Hơn nữa, nhà họ nắm giữ công nghệ tu luyện thời không", có thể người thừa kế vào một gian có dòng chảy gian hoàn toàn khác với bên ngoài để luyện.

Con đừng bị gương trẻ măng kia lừa. không gian đó, sự giáo dục ta nhận được, những trận cậu ta trải qua, thức cậu ta tích được có lẽ lên mấy trăm năm cũng nên."

Bà ta vỗ vỗ con gái: "Cơ hội rồi, hãy nắm bắt cho tốt."

Lời bà ta vừa loa phát thanh trong không gian đột ngột vang lên báo động chói tai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-c-oc-nam-phu-eu-roi-vao-tu-la-trang-cua-toi&chuong=18]

"Cảnh báo! Cảnh báo! không gian đã chệch quỹ đạo dự định!"

"Toàn thể nhân viên, tức đi vào trạng khẩn cấp cao nhất!"

U Lăng Phi bật trên mặt không hề sự hoảng hốt, ngược lại còn một nụ cười tàn nhẫn.

"Mẹ, sân khấu của Đến rồi!"

Ngay lúc này, trong trà của Cổ Lôi vang lên tiếng báo động sắc

"Xem ra, trà này uống tiếp được rồi."

Cổ Lôi khẽ thở

Sau đó, cơn nghiện ẩn ý của anh tái phát:

"Cơn bão ập tới, thuyền trưởng thông minh nên lo lắng việc con tàu chệch khỏi lộ trình, mà Phía trước lộ trình có đầy rẫy đá hay không."

Ninh Thư Âm nghe lùng bùng lỗ tai, lo lắng không biết sau này Thiên Thiên sẽ sống thế với người này.

"Chệch lộ trình? Đá

Rốt cuộc Cổ Lôi ý gì?

Bất thình lình, Ninh Âm cảm thấy khung trước mắt có chút quen thuộc.

Một cảm giác quen cực mạnh lướt qua bộ.

Đúng rồi, cô nhớ rồi.

Đá ngầm chính thiên thạch!

Cô lục tìm được đoạn ký thực không sâu sắc.

Trong nguyên tác tiểu có một chương cực bị độc giả chê bai thậm là "viết câu chữ".

Tác giả bỗng dưng bệnh khoa học viễn dùng hẳn mười chương để miêu cực kỳ chi tiết việc không gian Ái Lệ vì một vụ nổ cờ" mà chệch khỏi đạo, cuối cùng đâm vào dải thiên thạch có cấu trúc kỳ đặc biệt, từ đó toàn bị hủy diệt...

Chương đó là bước cho tuyến tranh đấu lực và thương chiến của tiểu vốn không được yêu thích.

Nhưng lúc này, chương đó lại trở nên cùng quan trọng.

Cái trạm không gian chân cô... Sắp nổ

Ninh Thư Âm chắc rằng theo nguyên tác, này Cổ Lôi tuyệt đối không có mặt ở trạm không này.

Không chỉ Cổ Lôi, cả mấy tên đàn phản diện kia cũng không nên đây.

Chẳng lẽ... Là

Thế giới tiểu thuyết cái "run tay" ban của cô mà đã xảy ra ứng cánh bướm?

Nhưng bây giờ không thời gian để suy kỹ.

Trạm không gian đối với sự hủy diệt, nhất cô phải đưa Cổ Lôi đã.

"Giáo sư Cổ Lôi, không gian sắp đâm dải thiên thạch rồi! Chúng ta mau rời khỏi đây! Ngài..."

Ninh Thư Âm sốt nói.

Cô nói được nửa mới nhận ra có không đúng.

Cô suýt quên mất Lôi không thể đi cô.

Vận may của kém, vừa ra cửa nhầm Tư Đồ Lâm Thần hay Lan thì Cổ Lôi cũng đời theo.

Bốn gã đàn ông tệ kia, gã nào có thâm thù với Cổ Lôi.

Hơn nữa, con người Lôi này, dù có yên trong thư viện đọc sách cũng vì "biết quá nhiều" bị truy sát.

Anh vốn mang cái xác thu hút rắc còn cô thì lại bị vận đeo bám. Hai người ở nhau khác nào một đen vũ trụ.

"Giáo sư, ngài đi một mình đi, đừng tôi!"

Cổ Lôi nghe vậy, đôi mắt hồng đào đẹp lên, vẫn phong thái ung tự tại.

"Đi?"

Anh dang tay, vẻ lộ ra sự vô

"Cô Ninh, tôi cũng muốn đi, nhưng vấn là... Tôi không có phi thuyền."

Anh dừng lại một bổ sung thêm:

"Tàu định kỳ của nghiên cứu ba ngày có một chuyến. Thế nên, tôi ở lại cái trạm sắp tành này ít nhất ngày nữa."

Cái gì?

Ninh Thư Âm sững

Ánh trăng sáng trong toàn bộ phái nữ tế, vị đại học giả thần khó lường này đi ra mà lại...

Không mang theo phương di chuyển sao?

Cổ Lôi như nhìn tâm tư cô, kiên giải thích:

"Tôi chỉ là một giả nghèo nàn. Không không quyền, không thức tỉnh dị tự nhiên là không có thuyền riêng rồi."

Được rồi, "Ánh trăng ba không" của tinh sức hấp dẫn thật độc đáo. vậy còn nghèo giống cô

"Cô Ninh, nếu không việc gì khác, tôi tranh thủ lúc các cửa hàng bị đập nát, ra khu mại đi dạo một mua ít đồ lưu

Đi... Đi dạo phố?

Thế giới quan của Thư Âm lại bị động một lần nữa.

Bên ngoài hàng chục người đang vật lộn ranh giới sinh tử, trạm không có thể biến thành một pháo hoa vũ trụ cứ lúc nào, vậy người đàn ông này muốn đi... Dạo phố?

Ngay khoảnh khắc này, Thư Âm nhận ra chỉ còn một con đường duy để đi.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận