Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 24 / 75  ·  32%

Tại khu lánh nạn, nhà

Trong không khí lan tỏa hương ấm nóng của món ăn hòa quyện, người ồn ào, náo nhiệt.

Giang Nhập Họa đứng trước sổ đặt làm, đang mỉ xác nhận kích và chi tiết trang trí của bánh kem cùng nhân

Bây giờ mới là giai đầu của mạt thế, cần đủ điểm tích khu lánh nạn hầu như có cung cấp bất cứ gì.

Tuy nhiên trong thời mạt bánh kem có thể coi là một món xa xỉ. Giá của nó cao mức vô lý, đủ vét sạch tiền tiết kiệm sau tháng trời liều mạng làm nhiệm của một người bình

Buổi tối, tại phòng khách ở của tiểu đội.

Khu lánh nạn này được tạo từ một khu thự.

Trong phòng khách có không tiện nghi, thậm chí có cả một quầy

Lục Giản đứng sau quầy pha chế rượu.

Anh cố gắng tập trung chiếc bình lắc trong nhưng bên tai vẫn vẳng lại giọng nói vui vẻ Trần Duật Phong cùng câu đáp lời thỉnh thoảng của Nhập Họa từ phía sofa.

Một ngọn lửa vô danh lên trong lòng anh, rõ là sự bực hay cảm giác gì khác.

Trần Duật Phong gần như cả người vào chiếc bên cạnh Giang Nhập khoảng cách gần đến mức có cảm nhận được sự xát của lớp vải quần áo.

Cậu ngẩng đầu, đôi mắt lấp lánh nhìn trò chuyện, cố gắng hút toàn bộ sự chú ý cô về phía mình.

"Chị ơi, lần trước Bối cứ kêu meo meo em mà em mãi hiểu ra.

Ánh mắt nó nhìn em như nhìn một kẻ không hiểu tính mèo mãi sau này em mới biết..."

Cậu vừa làm điệu bộ kể, giọng nói ấm mang theo chút nũng cứ như thể cả thế giới chỉ còn lại hai họ.

Thế nhưng, ở phía bên chiếc sofa rộng lớn, trong bóng tối lại một khung cảnh hoàn toàn khác.

Cố Sơ Tễ tựa lưng thành ghế một cách lịch, hai chân dài chéo.

Một tay anh tùy ý trên tay vịn, còn kia lại ẩn trong tối, thong thả đùa nghịch với ngón tay của Giang Họa đang rủ xuống bên hông.

Động tác của anh ung không vội vã, đầu tay lướt qua các ngón tay và lòng bàn tay

Đó không phải là sự xúc nồng nhiệt của chàng trai trẻ, mà một dấu hiệu đánh dấu ẩn hơn, giống như đang thầm tuyên bố chủ quyền.

Ở một góc khác trong Phó Thời Yến ngồi mình trên chiếc ghế đơn.

Ánh mắt anh lạnh lùng qua Lục Giản sau bar, lướt qua Trần Phong và Giang Nhập Họa như với bóng, cuối cùng lại trên bàn tay đang bị Sơ Tễ trêu chọc trong bóng

Anh lắc nhẹ ly rượu tay, bật ra một hừ lạnh rất khẽ:

Cạch...

Lục Giản đặt mạnh ly vừa pha xong xuống

Đáy ly thủy tinh va với mặt bàn tạo một tiếng vang trong phá vỡ sự cân bằng mong này.

Anh chống hai tay lên quầy, nhoài người về trước, giọng điệu rất gắt, cố gắng dùng sự tức để che đi một cảm giác chua xót mà ngay bản thân anh cũng chưa hiểu

"Này, rượu xong rồi đây. người các cậu định rễ luôn trên chiếc đó à?"

Trần Duật Phong giật mình tiếng động này, ngẩng nhìn Lục Giản với ngơ ngác:

"Anh Lục? Anh sao thế? trạng không tốt à?"

"Chút động tĩnh này của thì là gì, chẳng vào đâu so với số người."

Ánh mắt anh đầy ẩn quét qua Cố

"Những người lén lút làm sau lưng mới động tĩnh lớn."

Trần Duật Phong nhìn theo mắt của anh về Cố Sơ Tễ, chỉ đội trưởng vẫn giữ nụ cười dàng và bao dung, chí còn mang theo chút bất trước thái độ cáu kỉnh vô của Lục Giản.

Trần Duật Phong nói: "Anh anh vẫn còn nghi đội trưởng vì chuyện vòng tay trước đây sao? Đội không phải là người vậy đâu."

Lục Giản cười khẩy một suýt chút nữa thì cậu em trai kết này làm cho tức chết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-cuu-voi-oi-ngu-nhan-vat-chinh-cu-nang-nac-oi-nuoi-toi---mot-nu-vuong-tang-thi&chuong=24]

Đúng là một tên nhóc nghếch, ngày nào cũng này chị nọ, lại tin tưởng đội trưởng một trăm trăm.

Cố Sơ Tễ đã công chơi đùa ngón tay bên dưới như thế vẫn không nhận ra.

Anh liếc nhìn Giang Nhập lại phải kìm nén định nói xuống.

Không được, không thể nói ra.

Nói toạc ra thì tên này sẽ đề phòng.

Đến lúc đó, đến lúc Anh nhận ra bản mình lại không dám sâu về việc "đến lúc đó" ra sao, chỉ càng bực bội vò đầu bứt tai.

Dù sao thì cũng không để cái tên Trần Phong ngốc nghếch này chiếm được!

"Cốc cốc cốc..."

Ngay khoảnh khắc tiếng vang lên, Lục Giản như không chờ nổi đứng dậy.

Ngoài cửa, hốc mắt Tiểu đỏ hoe.

Cô bé trịnh trọng ôm chiếc bánh kem hai lớn trong tay, giọng khàn khàn vì đã khóc, ánh tha thiết nhìn vào

"Chị Họa có ở đây ạ?"

Lục Giản sững sờ một tránh sang một bên cô bé vào, giọng vô thức dịu đi đôi chút:

"Có chuyện gì thế? Ai nạt em à? Hôm là sinh nhật em

Tiểu Từ chỉ lắc đầu, mắt lại bắt đầu ra, cô bé bướng lặp lại:

"Em muốn tìm chị Họa."

Lục Giản dẫn cô phòng khách.

Mọi người đều nhìn với vẻ ngạc nhiên.

"Sao lại khóc thế này?" Duật Phong quan tâm

Nước mắt của Tiểu Từ càng nhiều hơn, nức nở nói:

"Em, em chỉ từng nhắc với chị ấy một thôi.

Em không nghĩ, không nghĩ chị ấy sẽ nhớ, còn mua một chiếc lớn như vậy.

Phải tốn bao nhiêu điểm lũy chứ, em, từ đến giờ em chưa nhận được chiếc bánh kem nào như thế này..."

Cô bé nói năng lộn

Sự bất ngờ quá lớn xen với nỗi tủi bấy lâu nay khiến bé không thể kiềm chế được xúc.

Cô bé cứ nghĩ rằng Nhập Họa chỉ hỏi quơ một câu thôi, sao cũng đã là mạt thế, gì có ai tổ sinh nhật, huống hồ lại mua chiếc bánh kem to như thế một người chỉ mới biết vài ngày.

Ánh mắt Lục Giản chợt về phía Giang Nhập

Ngọn lửa vô danh vừa bị đè xuống trong dường như lại được thế bằng một cảm xúc khác, xót, lại pha lẫn sự chấn động khó tả.

Anh lại một lần nữa ra rõ ràng rằng...

Bất cứ ai yêu Giang Họa cũng là chuyện nhiên, bao gồm cả

Giang Nhập Họa rõ ràng giỏi đối phó với mắt, chỉ biết vỗ Tiểu Từ một cách cứng nhắc lặp đi lặp lại:

"Đừng khóc, em xứng đáng được điều đó."

Cố Sơ Tễ mỉm cười tới, nhẹ nhàng xoa Tiểu Từ, phá vỡ không khí này:

"Hôm nay là sinh nhật hai tuổi của em, một ngày trọng đại.

Hay là chúng ta cắm lên và cùng nhau chức sinh nhật cho nhé, được không?"

Tiểu Từ gật đầu thật nước mắt vẫn còn trên hàng mi, nhưng mặt đã nở nụ cười.

Ánh nến in lên gương cô bé, bên tai lời chúc phúc của người.

Cô bé thầm ước nguyện lòng mong cho tất mọi người đều bình vô sự.

Đây là sinh nhật thực của riêng mình đối xử một cách trọng đầu tiên trong suốt mười năm cuộc đời của bé.

Sau khi đùa vui đến nửa đêm, Tiểu Từ một đống "quà" là món ăn vặt nhỏ mà mọi nhét cho cô bé.

Nhưng thế cũng đủ để bé nở một nụ rạng rỡ.

Vẻ rụt rè và cẩn quen thuộc trên gương cô bé cuối cùng tạm thời bị xóa bỏ.

Lục Giản chủ động đề đưa cô bé về.

Khi anh quay lại, đúng nghe thấy Trần Duật đang rúc bên cạnh Nhập Họa với giọng điệu tò và thân mật:

"Chị ơi, sinh nhật của là ngày nào vậy?"

Phòng khách chìm trong yên một giây.

Giọng nói của Giang Nhập đều đều, không chút sóng: "Không nhớ nữa."

Cô không có ký ức, chẳng có quá khứ.

"Còn các người thì sao?"

Đáp lại cô là một lặng.

Cố Sơ Tễ cụp mắt.

Trọng sinh một kiếp, trải biết bao vòng luân sinh tử, chuyện cũ trở nên mờ nhạt.

Ngày nào mới được coi ngày tái sinh?

Trần Duật Phong mỉm cười, theo chút cô đơn:

"Em cũng không biết chính là ngày nào. Cái do các cô ở nhi viện định cho em, không tính là ngày thật

Sinh nhật ở cô nhi chẳng qua chỉ con số lạnh lẽo hồ sơ, hơn nữa cậu cũng từng được tổ chức nhật.

Lục Giản cười khẩy một chỉ cảm thấy xui

Sinh nhật của anh nhật của Lục Tri quá gần nhau, lần tổ chức cũng giống như một làm nền khó chịu.

Phó Thời Yến không nói

Sinh nhật của anh chính ngày mất của người đau thương và máu đã xóa sạch ý nghĩa của sự kỷ niệm.

Dường như họ đều không sinh nhật.

Giang Nhập Họa suy nghĩ lát rồi lên tiếng nghị, giọng nói vẫn chút thăng trầm nhưng lại kỳ làm dịu đi cảm chua xót lan tỏa trong không

"Sinh nhật dường như ngày rất quan trọng. là chúng ta cùng một ngày và cùng nhau tổ đi."

Cố Sơ Tễ gần như lời ngay lập tức, nói vô cùng dịu

"Được, vậy chọn ngày thị Minh Huy đi, mười ba tháng tư."

Đó là lần đầu gặp trong hoàn cảnh tuyệt là khởi điểm cho mệnh đan xen, cũng là ngày tiên bắt đầu câu với cô.

"Ngày mà năm người chúng chính thức gặp nhau."

Lục Giản và Trần Duật gật đầu, đều không ý kiến gì.

Ánh mắt Phó Thời Yến qua mọi người, cuối hờ hững đáp một "Tùy."

Một ngày sinh nhật dành cho năm người họ được xác định ngay một mạt thế vỡ nát.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận