Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 8 / 369  ·  2.2%

Quả nhiên không thể trốn tránh chuyện này.

Sở Hòa biết rõ mình vừa qua đã lộ sơ hở, cũng lúc ở trong phòng giam đã nghĩ sẵn cách lấp liếm.

Thế là cô bình tĩnh đáp: bị đa nhân cách."

"Phụt!"

Lê Ưu Ân không nhịn được bật cười thành tiếng.

Mí mắt Tùng khẽ giật một anh hỏi:

"Ba vị đây với tư cách vị hôn phu của tiểu thư Hòa, đã từng thấy nhân hiện tại của cô chưa?"

Bạch Kỳ không lên tiếng, biểu trên mặt anh vô cùng khó

Lê Mặc Bạch thành thật lắc "Chưa từng."

Trong lòng Sở Hòa run rẩy: qua mới bắt đầu phân tách nhân cách này."

Lệ Kiêu mỉa mai: "Vậy tốt cô đừng để cái đứa đáng kia xuất hiện nữa."

Sở Hòa muốn nhanh chóng khép những chuyện tồi tệ mà nguyên đã gây ra, nên buộc gửi lời xin lỗi ba vị hôn phu trước.

Dù sao họ cũng là những có địa vị, vậy mà bị chủ quậy cho như một cười, mất hết mặt trước mặt cấp trên dưới.

Nhân cơ hội này, cô lấy can đảm:

"Phó đội Lê, chỉ huy Lệ, chính quan Bạch, về những tổn đã gây ra cho các trước đây, tôi thành xin lỗi."

Nói xong, cô cúi người thật

Lê Mặc Bạch là người đầu lên tiếng phản hồi, nhưng giọng vẫn cứ từ tốn như

"Cô không phải, không cần đâu..."

Sở Hòa nhất quyết bám lấy phận mới:

"Nên xin lỗi mà, dù là nhân cách thì tôi và cô cũng vẫn là một người."

Phòng họp rơi vào một sự lặng đầy kỳ quái.

Sở Hòa đành "đâm lao phải lao" mà bịa tiếp:

"Hai tháng qua tôi đã quá đoan, nhưng đó là chuyện của tôi, không phải là lý để làm tổn thương khác."

"Mọi hậu quả đã gây ra các anh, tôi xin hoàn toàn trách nhiệm."

"Đừng có quá đề cao bản mình, cô tưởng lời "xin lỗi" cô đáng giá lắm sao?"

Lệ Kiêu gắt gỏng.

Sự thù hận của anh dành nguyên chủ không hoàn toàn vì thuẫn tình cảm, mà quan hơn là vết sẹo mặt anh ẩn sau lớp nạ kia.

Đó là vết thương do chính nguyên chủ gây ra để bảo một vị hôn phu khác cô ta thích nhất.

"Quả thực là không có mấy nặng."

Sở Hòa nhất thời cũng thấy trách nguyên chủ, không yêu thì mắc mớ gì phải gây tích cho người ta.

Cô thầm thở dài, nói:

"Sai là sai, các anh không phải tha thứ. Tôi xin lỗi vì tôi nghĩ mình nên tỏ thái độ của

"Tôi không ghét sự dũng cảm nhận trách nhiệm của cô."

Tùng đứng dậy, vừa tháo găng vừa nheo đôi mắt khác màu lẽo nhìn xoáy vào cô.

"Nhưng cô đang nói dối, rốt cô là ai?"

Sở Hòa linh cảm anh tháo tay chẳng phải chuyện tốt lành nhưng vẫn cố chấp:

"Tôi chính là Sở Hòa."

"Cô là Sở Hòa nào?"

"Giám sát quan đây còn từng Sở Hòa nào khác sao?"

"... Những kẻ cứng đầu hơn tôi đã gặp không ít đâu."

Tùng lạnh lùng dứt lời rồi chiếc nhẫn màu xám bạc trên tay cái.

Chiếc vòng cổ của Sở Hòa ngột siết chặt, cô vội vàng tay bám vào lưng ghế, tay ra sức kéo vòng ra.

"Giám sát quan Tùng, đây không nội dung anh nên thẩm vấn, dừng tay lại."

Giọng Bạch Kỳ trở nên nghiêm

Vòng cổ vẫn tiếp tục siết cảm giác ngạt thở ngày càng nề.

Giọng Tùng vẫn lãnh khốc như

"Chấp chính quan Bạch, với tư là Giám sát quan Bạch Tháp Đông, tôi nghi ngờ cô mạo danh thân phận khác, tâm địa bất chính."

"Tổng chỉ huy, cô ấy không ác ý đâu." Lê Mặc Bạch xin Cố Lẫm.

Tùng liếc nhìn Cố Lẫm đang lặng, rồi mới dừng việc dùng bức cung.

Sở Hòa tìm lại được nhịp nhưng cuối cùng không chống đỡ nữa, cô "phụt" ra một máu, trong dạ dày rát đau đớn.

Cô đẩy mạnh Tùng ra, cố vào ghế ngồi.

"Anh tránh ra trước đi, tôi ngất rồi."

Nói xong, cô lịm đi, cả mềm nhũn gục xuống bàn họp.

Tùng sững người nhìn bờ môi máu của cô, phát hiện trên tay cô đặt trên bàn có một vùng đỏ anh liền vén tay áo lên.

Cánh tay Sở Hòa chi chít nốt hồng ban.

"Hôm qua anh dùng hình với ấy à?"

Giọng Lệ Kiêu đột nhiên trở gay gắt.

Anh tuy ghét Sở Hòa, nhưng sao cô cũng là vị hôn của anh, kẻ khác hành cô ngay trước mặt thì có khác gì tát vào mặt anh đâu.

"Không đúng."

Lê Hữu Ân nâng cổ tay lên quan sát kỹ lưỡng.

"Đây là chứng bệnh ô nhiễm thủy."

Bệnh ô nhiễm nguyên thủy chính căn bệnh đã quét sạch nhân vào thời kỳ đầu của xạ vũ trụ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-dua-vao-khong-gian-trong-cay-toi-khe-oc-voi-chin-chien-binh-cap-cao&chuong=8]

Chính nhờ nó mà một bộ con người đã phân hóa thành binh và Hướng dẫn giả.

Bộ phận còn lại sau quá chọn lọc tự nhiên dù thích để sống sót nhưng lại thọ do gen bị thương, tuổi thọ trung bình 90 giảm xuống còn 55 như hiện nay.

"Chứng bệnh này cả mấy trăm nay không còn ai mắc phải, cô ấy lại..."

Giọng Lệ Kiêu đột ngột ngưng ánh mắt trở nên phức tạp.

"Bệnh ô nhiễm, tôi không chữa

Nếu y học thông thường có chữa được bệnh này, nhân loại không lâm vào tình cảnh bây giờ.

Lê Mặc Bạch thầm lặng lau máu trên môi Sở Hòa.

Lê Ưu Ân bất lực nhìn vò mái đầu tổ quạ rồi với Lệ Kiêu và Bạch

"Nhưng mà bây giờ cơ hội rồi đó, nếu các cậu muốn thù cô ấy thì chẳng bẩn tay làm gì, mặc kệ cô ấy mười phần thì chắc đến chín phần cô ấy sẽ chết thôi."

Phòng họp chìm vào tĩnh lặng giây lát.

"Bây giờ là bốn giờ chiều, nhất là mười giờ tối nay sẽ đến nơi."

Bạch Kỳ nói:

"Lệ Kiêu, Mặc Bạch, hai người cô ấy về chăm sóc cho trước đã."

Chào hỏi xong, anh nhanh chóng kết nối.

"Nếu các cậu đã quyết định vậy thì đưa Hướng dẫn giả Hòa đến bộ phận y đi, tôi sẽ truyền dinh dưỡng cho cô ấy

Lê Ưu Ân hiếm khi tỏ đáng tin cậy.

"Cô ấy nôn ra máu là bị kích ứng xuất huyết dạ vì ngạt thở đột ngột, nữa, bao lâu rồi ấy chưa ăn gì?"

Tùng đưa cô vào phòng giam bữa tối hôm qua, vấn đề nằm ở anh nên anh chẳng buồn đáp lời Ưu Ân.

Lê Mặc Bạch im lặng, Lệ thần sắc âm u:

"Lớn ngần này rồi mà đói không biết đường mà ăn sao?"

Cố Lẫm nhìn gương mặt trắng như tờ giấy của Sở Hòa:

"Tiểu thư Sở Hòa sau này là Hướng dẫn giả của khu chúng ta. Đội trưởng Duy tính tình chu đáo, thời hãy để cậu ấy sóc cô ấy."

Anh lại nói với Lệ Kiêu Lê Mặc Bạch:

"Ân oán giữa các cậu và ấy, đợi sức khỏe cô ấy phục rồi hãy tìm cô giải quyết."

Lê Mặc Bạch bế xốc Sở lên, chậm rãi nhìn Cố Lẫm:

"Tổng chỉ huy, cô ấy nói ấy là Sở Hòa, muốn chịu nhiệm về hậu quả của đó, vậy thì cô vẫn là vị hôn thê ba chúng tôi, chúng tôi chăm sóc cô ấy mới

Dừng lại một chút, cậu bổ

"Ngài yên tâm, cô ấy hiện đã khác rồi, chúng tôi sẽ làm hại cô ấy."

"Bày đặt ân cần cái gì, ta đã nói sẽ hủy hôn trách nhiệm phải gánh vác bao gồm cậu đâu."

Lệ Kiêu không thèm nhìn Sở thêm lấy một lần, giọng điệu kỳ tệ hại.

"Muốn chăm thì cậu tự đi chăm, tôi còn nhiệm vụ, không hầu hạ hết người này người khác."

Anh sải bước rời đi, nhưng vừa mở cửa phòng họp đã Duy Nhân đang đứng đợi ngoài.

"Chỉ huy Lệ."

Duy Nhân lộ vẻ sốt sắng hỏi.

"... Cô ta mới kết hợp thần với cậu có một lần đã quyến rũ khiến cậu nỡ rời xa thế rồi à?"

Lệ Kiêu lúc này chẳng khác một con chó điên, gặp ai cắn.

Duy Nhân cau mày: "Chỉ huy cô ấy là vị hôn thê anh, xin hãy chú ý nói của mình."

"Cậu còn biết cô ta là hôn thê của tôi sao? Vậy đã chú ý đến hành của mình chưa?"

Đúng là kẻ nào kẻ nấy coi cô như báu vật!

Duy Nhân bình tĩnh lại, ánh trở nên kiên định:

"Cho dù các anh không hủy thì chỉ tiêu chín người bạn của tiểu thư Sở Hòa chưa đủ, tôi hoàn quyền tranh đấu."

Lệ Kiêu nghe vậy liền siết nắm đấm, đôi lông mày sắc lộ rõ vẻ bạo nộ.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận