Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 29 / 147  ·  19.7%

[Nhất Chi Hoa Mười Dặm Thôn: ?]

Hoa Tiếu Tiếu nhìn những lẽ đầu ngô mình sở của phương, cảm thấy hơi kỳ nhưng vẫn giữ phong cao ngạo mà gửi lại một hỏi chấm.

Lan Kình thấy vậy thì phào nhẹ nhõm.

[Lan Kình: Không có gì, ơn bà chủ, tôi sẽ nỗ giành vị trí thứ nhất.]

Hoa Tiếu Tiếu không tiếp phản hồi, giọng điệu của người quá mức công thức, cô ngỡ mình đang trả tin nhắn công việc không bằng.

Khi mười phút đếm ngược thúc, cổng nạp quà của Lan chính thức đóng lại.

Không ngoài dự đoán, trong đua giành vé vào tốp 55, Kình vẫn vững vàng chiếm đầu bảng.

Chỉ có thể nói, có Hoa ở đây, không có gì bất ngờ cả.

Lúc này, tại một phòng âm nhỏ ở Bắc Kinh.

"Rầm... Choảng..."

"A... Dựa vào cái gì Tỉnh Lam cái thằng khốn khiếp

Một người đàn ông tóc màu hạt dẻ, ăn mặc thời quét sạch mọi thứ bên phòng thu xuống đất.

Cậu trợ lý nhỏ A đứng run rẩy ở cửa phòng để canh chừng, đề phòng ai chụp được hành bạo lực của anh ta.

Thấy tâm trạng người đàn dần ổn định, A Vũ mới tay lẹ mắt dọn dẹp hỗn độn dưới đất.

"Hừ, Tỉnh Lam, tao sẽ để mày đắc ý mãi thế đâu."

Sáng hôm sau, Hoa Tiếu bị đánh thức bởi một hồi điện thoại dồn dập.

Cố gắng mở một con ngái ngủ ra nhìn, thấy hiển cuộc gọi đến là tên giám đốc Diêu ở phận cũ.

Hoa Tiếu Tiếu lập tức mình, cơn buồn ngủ tan biến sành sanh, tinh thần lập tập trung cao độ!

Chỉ trong vài giây, cô khôi phục lại trạng thái tỉnh nhất của một "kiếp trâu nhưng mà...

Giây tiếp theo khi cuộc được kết nối, bộ não đang động chậm chạp của Hoa Tiếu mới sực nhớ một chuyện...

Cô đã nộp đơn xin rồi.

Với một người suốt hai vẫn dừng lại ở giai đoạn việc như cô, chẳng cần đợi một tháng bàn làm gì, chỉ cần ba ngày đủ.

Mà hôm nay, vừa khéo là ngày thứ ba.

Hoa Tiếu Tiếu giữ thái phối hợp của ngày cuối cùng đối diện với sếp cũ, ngờ đối phương vừa máy đã mắng xối xả!

"Hoa Tiếu Tiếu! Tôi bảo cô biết, có những chuyện vừa thôi! Cho cô một cơ bây giờ mau cút đây làm việc, hai ngày tự bỏ việc vừa rồi coi như cô đi tác, không truy cứu nữa. Nhưng nay, trước mười giờ cô buộc phải có mặt vị trí!"

Tiếng của giám đốc Diêu vang trong điện thoại.

Hoa Tiếu Tiếu đưa điện ra xa một chút, khẽ nhíu nói:

"Ông Diêu này, dù về thuyết hôm nay là ngày cuối tôi làm thủ tục bàn công việc với quý ty, nhưng đó không phải là do để ông ăn càn rỡ như vậy."

Đầu dây bên kia khựng một chút, sau đó âm lượng rú càng lớn hơn.

"Hoa Tiếu Tiếu, tôi thấy điên rồi! Còn muốn làm gì Nể mặt ông Kim, tôi phép cô phát điên lần, nhưng không có lần thứ thứ ba đâu!"

"Diêu Bác, ông nghe không tiếng người hay là tôi nói phải tiếng Trung? Bổn tiểu từ chức rồi! Không nữa!"

Hoa Tiếu Tiếu cuối cùng thốt ra được những lời mà từng mơ thấy mình hét mặt ông ta không bao nhiêu lần suốt hai năm

Trong phút chốc, cảm giác khoái chạy dọc sống lưng.

Nói xong, Hoa Tiếu Tiếu máy, thở phào một hơi dài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-inh-cap-than-hao-phu-ba-vung-tien-xong-am-nam-than-eu-phat-ien&chuong=29]

Kể từ khi lão già biết cô không nơi nương tựa, người thân thiết ở đất Đô này, thậm chí phải nuôi anh bạn trai đang học, ông ta luôn những phương án vả làm ra để đi tranh cuối cùng tiền thưởng cũng đến lượt cô.

Có công là của ông có tội toàn cô gánh.

Chỉ là, ông Kim mà ta vừa nhắc tới...

Đó là một khách hàng mà cô từng có may mắn việc cùng, người đã giúp cô rất nhiều. Đó vị khách đầu tiên cô đơn thành công kể khi vào làm.

Từ lần đó, lão già cứ luôn cho rằng cô và Kim có mối quan hệ ám không trong sáng, càng cảm thấy nắm thóp được

Tuy nhiên, những điều đó còn quan trọng nữa.

Cô sẽ dần xây dựng vòng tròn xã giao mới, hãy chuyện cũ trôi theo làn

Còn việc tại sao hôm Diêu Bác lại sốt sắng tìm như vậy, chắc là do ra sắp đến ngày cáo công việc với lãnh đạo cao, mà phương án vẫn chưa thấy xuất trên bàn làm việc của ông thôi.

Hừ, tất cả chẳng liên gì đến cô cả.

Dùng xong bữa sáng, Hoa Tiếu đang cùng huấn luyện viên trung tâm sức khỏe cảm tiếng gọi của thiên dùng liệu pháp tự nhiên để dưỡng tâm hồn và lành các giác quan.

Điện thoại lại rung lên.

Là Bạch Tam Gia.

Kết nối cuộc gọi, Bạch Gia cố nén chất giọng thô của mình lại, dùng bài khiêm nhường quen thuộc hỏi thăm khách sáo với Hoa Tiếu một hồi.

"Tam Gia, có chuyện gì cứ nói thẳng đi."

Bạch Tam Gia ho khan tiếng, anh ta vẫn chưa quen với phong cách xã giao thắn này của Hoa Tiếu.

"Hoa hoàng, nghe nói tối chị lại vung một lúc mười khung cảnh hoành tráng đó không kịp xem, thật đau lòng quá đi mất!"

"Nếu không có việc gì trọng thì tôi cúp máy đây."

"Có việc, có việc chứ! hoàng, không biết chị có biết tối qua Hòa Nhã bị vào không ạ?"

Bạch Tam Gia đã nghe phanh chuyện tối qua Hoa hoàng chỗ Thẩm Khanh Chi để đám, nhưng kết quả cùng thế nào thì anh ta không dám chắc.

Nhưng dù biết hay không lúc này chính là thời cơ để Bạch Tam Gia anh chọn phe bày tỏ trung thành!

"Dĩ nhiên là biết, tối chẳng phải vì biết nên mới một trận PK một chọi sao?"

Hoa Tiếu Tiếu hiểu ý ta, cô ngồi thẳng dậy, ánh trầm xuống.

"Hoa hoàng, e là chị biết một mà không biết hai Ngay tối nay, Long hoàng đích thân dẫn đội phòng livestream của Ngu Hòa Nhã phá bĩnh, tôi đã ngóng được một ít hành lang."

Bạch Tam Gia nói đến thì đột ngột hạ thấp âm cứ như đang làm trộm

"Chuyện thành công sẽ không phần lợi lộc cho anh đâu."

Hoa Tiếu Tiếu học theo thoại của tổng tài trong phim hình mà nói.

Bạch Tam Gia lúc này cười hì hì tiếp lời:

"Hoa hoàng, tôi nghe nói nay bọn họ chuẩn bị ít hai mươi cái 'củ tỏi' triệu) để đánh PK, thua thì hình phạt e sẽ hơi kinh tởm

Hoa Tiếu Tiếu nghe thấy số này thì lập tức vui

Đúng là buồn ngủ gặp manh, nếu bọn họ thực sự bị con số đó thì nay cô có thể bước thăng lên Lv3 luôn rồi.

"Ồ, vậy thì cứ để họ đến đi."

Hoa Tiếu Tiếu trực tiếp lời thách đấu.

Bạch Tam hít một hơi sâu, trong lòng thầm hô "đỉnh sự", lần này anh ta là đặt cược trúng báu rồi, thực lực đáng nể

Danh tính thật sự không là người của mấy gia tộc ở Bắc Kinh sao?

Thời gian dần trôi về

Hoa Tiếu Tiếu đang lướt canh giờ Ngu Hòa Nhã lên lúc bảy giờ.

Kết quả điện thoại lại màn hình nhấp nháy tên "Ngạn

"Ngạn đại thiếu gia, có gì không?"

"Chị Hoa, tối nay ở công viên Khâm Sơn có một đua xe, chị có muốn xem không! Không khí bảo cực kỳ cháy luôn! Hừ, nói còn có không công tử từ Bắc sang đây chơi nữa, chắc chắn có 'kèo' đấy!"

Hoa Tiếu Tiếu không hiểu cái "kèo" mà anh nói là nhưng cô luôn cảm thấy gì đó kỳ lạ.

"Ngạn Lục, cậu em khai đi, rốt cuộc là đang tính cái gì đấy?"

Ngạn Ngọc thấy tâm tư của mình bị nhìn thấu, đành hì hì nói:

"Chị Hoa, chị xem chị kìa. Em thì có tính toán chứ, chẳng qua là có nội bộ nói tối trận đấu ở Khâm Sơn sẽ một ván lớn."

Ngạn Ngọc nói đến đây dừng lại một chút, thấy Hoa Tiếu không có phản ứng đặc biệt mới nói

"Nghe nói tối nay sẽ rất nhiều công tử Bắc Kinh quy mô ván cược sẽ hơn trước nhiều, chị muốn đi chơi một ván Nghe nói cuối cùng có một bất ngờ mật nữa."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận