Sắc mặt Diệp Ngọc khẽ biến, nàng mỉm cười tiến lên đón:
"Thẩm nương, sao người lại tới đây ạ?"
Vương Linh đến thật đúng lúc, kết thúc màn kịch hay đang hồi gay cấn này.
Hứa Thường một mực nhận hết mọi tội trạng, ông ta khai rằng nhiều năm qua đã cắt xén ngân tiền, biển thủ của công, bị Lưu Quan Âm phát hiện ra manh mối nên mới nhẫn tâm hạ thủ giết người diệt khẩu.
Việc đổ tội cho Thiếu phu nhân không thành, ông ta mới chuyển sang gán họa cho Thái ma ma.
Kẻ giúp ông ta hạ độc và ngụy tạo chứng cứ cũng bị khai ra.
Hóa ra độc được tẩm vào đầu đũa, khi gắp thức ăn đưa vào miệng khẽ nhấm một cái là độc dược tự nhiên trôi vào bụng, đại phu có tới cũng chẳng thể tra ra bị trúng độc từ đâu.
Cũng nhờ liều lượng ít nên Lưu Quan Âm mới giữ được một mạng.
Lời giải thích này Diệp Ngọc tin, chỉ là không biết Vệ Vân Kiêu có tin hay không.
Diệp Ngọc lén liếc nhìn Vệ Vân Kiêu đang sa sầm mặt, chẳng rõ hắn đang suy tính điều gì, hắn giữ vẻ mặt lạnh như tiền, đôi mắt toát lên vẻ sắc lạnh và thờ ơ.
Vương Linh mỉm cười nắm tay Diệp Ngọc xin lỗi:
"Lúc trước đại tẩu trúng độc, ta vì quá nóng lòng nên đã hàm oan cho cháu dâu, mong cháu dâu lượng thứ cho ta đôi phần."
Diệp Ngọc nở nụ cười đáp lễ:
"Thẩm nương cũng là vì lo lắng quá mà sinh loạn thôi ạ."
Hai người trò chuyện thêm vài câu, Diệp Ngọc liền trở về Thanh Huy Viện ngủ bù, chuyện còn lại cứ để Vệ Vân Kiêu tự giải quyết.
Việc Lưu Quan Âm trúng độc đã làm đảo lộn mọi kế hoạch của nàng.
Chuyện nhà họ Vệ thì cứ để Vệ Vân Kiêu xử lý, nếu hắn đến cả mẹ đẻ cũng không màng tới thì nàng là người ngoài cũng chẳng cần đa sự làm gì.
Nàng làm đến nước này đã là tận nhân lực rồi.
Nếu Lưu Quan Âm không tỉnh lại, nàng đành phải tìm cách khác để đào tẩu.
Diệp Ngọc nghĩ ngợi như vậy, trong cơn sầu muộn bỗng thấy buồn ngủ, khi mặt trời dần lên cao, nàng cũng chìm sâu vào giấc nồng.
Mấy ngày nay nàng không được nghỉ ngơi tử tế nên một giấc này kéo dài tận lúc hoàng hôn.
Cánh mũi ngửi thấy mùi cơm thơm phức, Diệp Ngọc lập tức bật dậy, sửa sang qua loa rồi lần theo mùi hương tìm đến tiểu khố phòng của Thanh Huy Viện.
Phương Tông đang dẫn theo hai thị nữ nấu cơm.
Thấy vẻ hiếu kỳ trên mặt nàng, Phương Tông giải thích:
"Trong phủ xảy ra chuyện, các viện không còn truyền món từ đại khố phòng nữa mà tự lấy nguyên liệu về nấu lấy, bắt đầu từ tối nay, Thiếu phu nhân sẽ dùng bữa tối cùng công tử ạ."
Diệp Ngọc giật mình:
"Cô cô, như vậy e là không tiện, phu quân đang mang thương tích, có nhiều thứ phải kiêng khem, sao có thể ăn cùng loại với con được?"
Phương Tông nói:
"Vậy thì Thiếu phu nhân chịu khó nhân nhượng một chút, ăn cùng món với công tử chẳng phải là tốt sao?"
Diệp Ngọc thầm lẩm bẩm trong bụng, đầu óc Phương Tông này quay nhanh thật, vậy mà cũng phản ứng kịp.
Phương Tông thấy Thiếu phu nhân ủ rũ, lại lầm tưởng nàng đang phiền lòng vì chuyện trúng độc.
Bà ấy hạ thấp giọng nói:
"Thiếu phu nhân có điều chưa biết, Lão phu nhân đã đưa Nhị phu nhân vào đạo quán tu hành rồi, còn định sẵn cho Ngũ tiểu thư một nhà tử tế, sau này ngày tháng của người sẽ chỉ càng thêm thuận lòng đẹp ý thôi."
Diệp Ngọc không ngờ mình ngủ một giấc mà xảy ra chuyện lớn đến thế.
"Đưa đi đâu rồi ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-nang-gia-chet-xong-bon-vi-phu-quan-tim-tan-cua&chuong=31]
Diệp Ngọc mở lời dò hỏi.
Chỉ thấy Phương Tông lắc đầu đáp:
"Ta cũng không rõ, chỉ là nghe ngóng được chút phong thanh từ chỗ Lão phu nhân, đợi khi sóng gió chuyện này qua đi, Nhị phu nhân mới bị đưa đi."
Diệp Ngọc không ngờ Vệ Vân Kiêu làm việc lại quyết đoán lẹ làng như vậy, xem ra tên đầu gỗ này cũng được việc đấy chứ.
Vì là hai người dùng bữa chung nên chính đường đã bày sẵn chiếu tiệc.
Diệp Ngọc và Vệ Vân Kiêu ngồi đối diện nhau, nàng cười rạng rỡ rót rượu cho hắn.
Nàng nhận ra rằng, tuy Vệ Vân Kiêu vẫn đang dưỡng thương nhưng tiêu chuẩn ăn uống so với lúc nàng ăn riêng thì tốt hơn bội phần.
Trên bàn có cá vược hấp, vịt bát trân, thịt hươu nướng, thịt bò thái lát, lại thêm canh gà hầm măng thanh đạm mà không mất đi vị tươi ngon, chẳng biết cho thêm nguyên liệu gì mà nước dùng đặc sánh thơm nồng.
Kẹt vì phải diễn vai thiên kim tiểu thư, Diệp Ngọc chỉ có thể từ tốn nhai kỹ nuốt chậm.
Làm quý nữ thật mệt.
Nếu là trước kia, nàng đã sớm tay trái đùi gà, tay phải cánh vịt mà ăn uống thỏa thuê rồi.
Nàng lén liếc nhìn Vệ Vân Kiêu, tuy hắn trông cao to thô kệch nhưng vẫn giữ đúng lễ nghi của con em quý tộc.
Diệp Ngọc đành im lặng diễn vai Tô Vân, cúi đầu ăn cơm.
"Nếu ngày mai không có việc gì, ta sẽ bắt đầu dạy nàng võ nghệ, hy vọng lúc đó nàng đừng bỏ cuộc giữa chừng."
Diệp Ngọc đang ăn, trong mớ quy tắc lễ nghi ngắn ngủi nàng học được có câu "ăn không nói, ngủ không lời".
Nàng chớp chớp mắt nhìn Vệ Vân Kiêu, trong miệng vẫn còn nhai thịt.
"Phu quân thân thể chưa khỏe, chắc không cần vội vàng nhất thời đâu nhỉ?"
Nàng vừa nói vừa phồng má nhai nhóp nhép.
Vệ Vân Kiêu siết chặt đôi đũa, trầm giọng nói: "Ta đang rảnh rỗi, vừa khéo dạy cho nàng."
Có chuyện tốt như vậy, Diệp Ngọc đương nhiên không từ chối, nàng vốn giỏi việc biến mọi thứ thành lợi ích cho mình.
Nàng học chữ từ Vương Văn Chi, học làm ăn từ Lưu Cảnh Trú, học chút võ nghệ từ Vệ Vân Kiêu cũng chẳng có gì quá đáng.
Nghĩ rồi, nàng liền vội vàng xác nhận thời gian tập võ, chỉ sợ hắn đổi ý.
Vệ Vân Kiêu nhếch môi cười một cách khó đoán: "Giờ Mão."
Diệp Ngọc cảm thấy dậy vào giờ đó cũng còn được, chưa tính là quá sớm.
Thế nhưng khi bắt đầu đứng trung bình tấn, nàng mới thấu hiểu hết nỗi gian truân của nó.
Thoắt cái đã sáu ngày trôi qua.
Diệp Ngọc đứng tấn liên tục sáu ngày, nàng ở hậu viện xuống tấn, đôi chân không ngừng run rẩy, mồ hôi ướt đẫm cả vạt áo.
Vệ Vân Kiêu ngồi trong lương đình đun trà, lạnh lùng nhắc nhở: "Không được lười biếng."
Diệp Ngọc lại xốc lại tinh thần, tự mình điều chỉnh về tư thế chuẩn xác.
Nàng học hành vô cùng dụng tâm, sáng sớm đứng tấn hai canh giờ, trưa nghỉ ngơi xong, đến lúc hoàng hôn lại phải giao thủ với Vệ Vân Kiêu.
Lần nào Diệp Ngọc cũng bị hắn đánh cho bầm dập, khắp người tím tái.
Tuy nhiên, trước kia nàng từng bị quân Khương đâm xuyên người còn chẳng sợ, chút vết thương nhỏ này đối với nàng chẳng đáng là bao.
Khát khao trở nên mạnh mẽ khiến nàng càng đánh càng hăng, sau nhiều ngày được hắn luyện chiêu, cuối cùng Diệp Ngọc cũng đỡ được một đòn của Vệ Vân Kiêu.
Vệ Vân Kiêu thu gậy lại, thản nhiên nói: "Nghỉ ngơi đi."
Diệp Ngọc lập tức ngã ngồi xuống đất, hổn hển thở ra những hơi nóng hổi.
Mấy ngày tập luyện khiến nàng đau nhức rã rời, mỗi lần cử động là tứ chi như rụng rời xương cốt, từng cơn đau kịch liệt ập tới.
Lúc này, Lưu Quan Âm đã bình phục, dưới sự điều dưỡng của đại phu thì sức khỏe đã khôi phục gần hết.
Biết tin Vương Linh bị đưa đi, bà ấy vui mừng khôn xiết, những ngày gần đây trông vô cùng rạng rỡ.
Diệp Ngọc dò hỏi xem khi nào thì được ra ngoài cúng bái thần tiên, bà ấy mới bảo Diệp Ngọc rằng bà ấy đã âm thầm sai Kim cô cô đi cúng tế thay rồi, bảo nàng không cần lo lắng.
Nghe xong, khóe môi Diệp Ngọc khẽ giật giật, một nỗi cay đắng dâng lên trong lòng.
Uổng công bỏ lỡ một thời cơ tốt để ra ngoài!
Tuy nhiên, phía Lưu Quan Âm không còn cơ hội thì nàng vẫn có thể bám lấy Vệ Vân Kiêu.
Hắn còn nợ nàng một lời hứa.
Luyện xong chiêu thức ngày hôm nay, Diệp Ngọc bám theo hỏi:
"Phu quân, khi nào chàng mới có thể đưa thiếp ra ngoài?"
Từ khi Vệ Vân Kiêu biết Tô thị hoàn toàn không hay biết về hiềm khích cũ giữa hai nhà Tô Vệ, hắn đã buông lỏng cảnh giác với nàng đôi chút.
Nhưng điều đó không có nghĩa là hắn hoàn toàn tin tưởng nàng.
"Sao vậy? Muốn ra ngoài chơi à?"
Diệp Ngọc vội vàng gật đầu:
"Chàng cũng biết đấy, thiếp từ phương Nam tới Trường An, không giống phu quân vốn ở đây nên cái gì tốt cũng đều thấy qua, chơi qua rồi, còn thiếp thì thực sự chưa được thấy chút nào cả."
Vệ Vân Kiêu thu gậy, trầm ngâm suy nghĩ một lát.
Hiện tại vây cánh của Ninh Vương đang mượn cớ hắn "trọng thương" để dồn ép phe phái của Hoài Vương, đây không phải lúc thích hợp để ra ngoài.
Nhưng nhìn đôi mắt sáng rực của Tô Vân, hắn không nỡ chối từ.
"Khi nào nàng đỡ được ba chiêu của ta, ta sẽ đưa nàng ra ngoài."
Đơn giản vậy thôi sao?
Diệp Ngọc nhìn kỹ sắc mặt Vệ Vân Kiêu, thấy không giống nói đùa, nàng liền sảng khoái đồng ý.
"Nhất ngôn cửu đỉnh!"
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận