Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 16 / 35  ·  45.7%
(NP) Tiểu Biến Thái Vạn Người Mê, Phản Diện Điên Phê Tranh Nhau Sủng
Chương 16: Trói chặt và giam cầm thiếu gia
11/05/2026 15:15· 1,948 từ

Tan học hôm nay, Thịnh Chi không cùng Văn trở về, vì cô phải thay chuyển tiền cho Tô Tiểu

Tô Tiểu Bách chậm đẩy chiếc xe lăn của hướng về phía cổng trường.

Khương Thịnh Chi thừa xung quanh vắng người, tiến gần nói thẳng:

"Bạn Tô này, cho xin thông tin nhận tiền, muốn quyên góp cho bạn."

Tô Tiểu Bách ngước cô, ánh mắt lộ vẻ đo, do dự, dường như không nhận lấy.

Bỗng nhiên, một người nữ trung niên gầy gò tới, nhìn Khương Thịnh Chi bằng mắt đầy cảm kích.

"Cảm ơn cháu nhé học, bác là mẹ đơn vì chăm sóc Tiểu Bách nên thể đi làm được, trong thực sự đã sắp cạn sinh hoạt rồi."

Người tới là mẹ Tô Tiểu Bách, bà ta một bộ quần áo đã giặt bạc màu, rồi đưa thông nhận tiền của Tô Tiểu cho cô.

Tô Tiểu Bách nhìn mình như muốn nói lại rồi vội vàng cúi đầu, vẻ dường như có chút sợ

Khương Thịnh Chi chỉ giúp người làm việc nên quản nhiều, trực tiếp chuyển tiền

Mẹ Tô nhanh chóng được thông báo, bà ta ngạc trợn tròn mắt:

"Một triệu tệ? Cảm cháu, cảm ơn cháu! Tiểu nhà bác có được những người học như cháu đúng đức của nó!

Lúc nào rảnh mời qua nhà chơi, bác nhất phải tự tay nấu một bữa để cảm ơn cháu."

Khương Thịnh Chi gật "Địa chỉ nhà bác ở ạ? Khi nào có thời gian nhất định sẽ ghé."

Mẹ Tô cho cô địa chỉ, đó là một chung cư cũ kỹ, xập xệ khá xa nơi này.

Khương Thịnh Chi ghi lại, rồi chào tạm biệt để ra về.

Vừa đi tới cổng điện thoại của Khương Thịnh rung lên một cái.

Lấy ra xem, là nhắn từ Khương Cẩn Nguyên tới.

"Chi Chi, những ngày anh vẫn luôn nhắn tin em, sao em không hề trả anh?"

Đúng rồi... Điện thoại của cô dùng hệ điều kép.

Một cái dùng bình

Hệ điều hành ẩn lại chuyên dùng để báo tin tức về nhà họ Văn Khương Cẩn Nguyên.

Từ khi xuyên không đây, cô đã không định hoài gì đến gã tồi này nên vẫn luôn không mở điều hành ẩn kia lên.

Bây giờ cô mở ra để xem những ngày Khương Cẩn Nguyên đã nhắn những

Chậc, ngày nào cũng han ân cần vô cùng.

"Chi Chi, vết thương em đã đỡ hơn chưa?"

"Chi Chi, hôm nay ăn uống đầy đủ không?"

"Chi Chi, nhà họ rất nguy hiểm, em nhất phải bảo vệ bản thân thật nhé."

"..."

Quan tâm cô gớm

Khương Thịnh Chi trả

"Em không muốn ở nhà họ Văn nữa, anh anh giúp em bồi thường ba tệ tiền vi phạm hợp đi, em muốn về nhà."

Khương Cẩn Nguyên trả ngay tức khắc:

"Chi Chi, từ nhỏ đã dạy em điều gì? việc phải có đầu có cuối, bỏ dở giữa chừng, ngoan đợi việc xong xuôi, anh tổ chức tiệc mừng cho em."

Khương Thịnh Chi lầm mắng một câu "đồ đạo giả".

Cái miệng thì ngọt nhưng con người thì keo bủn xỉn vô cùng.

Không đào mỏ được "lợi tức" nào từ gã này, cô thấy khó chịu cả

Khương Cẩn Nguyên lại "Thời gian qua em có tra được điểm yếu gì của Việt chưa?"

Khương Thịnh Chi: "Em hiện Văn Việt đặc biệt ăn hồng, em biết quả hồng cùng cua lông sẽ sinh độc tố, anh lập tức người gửi cho em thùng cua lông qua đây, em tinh chế gạch cua trộn vào của anh ta, dùng pháp thực phẩm kỵ nhau hạ độc chết anh ta!"

Lý do này thực nghe có chút phi lý.

Nhưng yêu cầu đầu của cô anh ta đã chối rồi.

Nêu thêm một yêu không quá khó khăn thế anh ta chắc chắn sẽ không từ chối lần nữa.

Quả nhiên, anh ta lại một chữ "Được".

"Cảm ơn anh trai..."

Tin nhắn còn chưa xong, phía sau bỗng vang giọng nói lạnh lẽo âm u Văn Việt:

"Đang trò chuyện với thế?"

"..." Khương Thịnh Chi vàng tắt màn hình điện

Tay Văn Việt khẽ vào cạnh dưới điện thoại cô, khiến nó tuột khỏi tay

Khi chiếc điện thoại xuống, anh lại nhanh chóng lấy nó.

"Không phải anh đã rồi sao?"

Khương Thịnh Chi vừa vừa đưa tay định lấy điện thoại của mình.

Văn Việt giơ cao tay, ánh mắt lướt qua hình.

Một dòng tin nhắn ra.

Ông chủ bánh kếp: gửi qua cho cô trong một giờ.]

"Em chỉ là kết với một ông chủ sạp đặt mua cái bánh kếp thôi

May mà Khương Thịnh đã sớm đổi tên danh của Khương Cẩn Nguyên rồi.

Nhưng Văn Việt vốn đa nghi, không thể để tiếp tục dò xét được.

Khương Thịnh Chi bỗng cười một tiếng, gọi: "Thiếu

Văn Việt cúi đầu cô.

Khương Thịnh Chi tiến gần anh một bước.

Văn Việt còn đang mò không biết cô định gì, thì bỗng nghe thấy một tiếng điện kêu "tạch tạch một cảm giác tê dại từ vùng thắt lưng khắp cơ thể.

Cúi đầu nhìn xuống, Thịnh Chi đang cầm một dùi cui điện, chích vào người

"Cô..."

Anh còn chưa kịp hết câu thì đã đổ về phía Khương Thịnh Chi.

Khương Thịnh Chi vội đỡ lấy anh, nặng quá...

Cô mau chóng gọi cho Tiểu Vương, bảo anh qua đỡ người vào xe.

Rất nhanh sau đó, ba đã ngồi yên vị xe.

Tiểu Vương khá tò không biết tại sao thiếu lại ngất xỉu.

Nhưng vừa định hỏi, ta đã nhìn qua gương hậu thấy Khương Thịnh Chi đang xếp lại ba lô của ở phía sau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-tieu-bien-thai-van-nguoi-me-phan-dien-ien-phe-tranh-nhau-sung&chuong=16]

Trong ba lô có thừng, băng dính, dùi cui dao găm và cả những lọ dịch không rõ tên...

Tiểu Vương lập tức miệng, bớt một chuyện còn thêm một chuyện.

Vả lại bình thường gia nhạy bén thế nào ta là người rõ nhất, giờ lại bị "bà Vương" dùng chích cho ngất...

Đây chắc chắn là thiếu gia thích cảm giác rồi.

Một giờ sau, mười cua lông béo ngậy của Cẩn Nguyên đã được gửi đến nhà họ Văn đúng hạn.

Khương Thịnh Chi lại Tiểu Vương ra bê vào, xuôi thì tặng cho Tiểu Vương thùng.

Số còn lại cô khui ra, chia chác cho bảo mẫu, bảo vệ và đầu nhà họ Văn.

"Bố mẹ em là dân, năm nay cua lông tồn kho nên em nhờ họ lên cho mọi người ăn ạ."

Ăn của người ta phải nể mặt người ta, nhất sau này cô bị lộ mà bị nhà họ Văn lý, lúc chạy trốn ra hy vọng những người sẽ mắt nhắm mắt mở cho

Đầu bếp ngay tối đó đã hấp vài thùng lông, mọi người cùng nhau ăn vui vẻ.

Hiện tại hai vị chủ nhà họ Văn đều ở nước ngoài thực hiện nhiệm ám sát.

Đại thiếu gia nhà Văn là chuyên gia dược đang làm nghiên cứu khoa học, khi trở về.

Nhị thiếu gia còn rộn hơn, không chỉ là viên năm hai đại học Lan mà còn là tổng tài một công ty công nghệ, thoảng mới về nhà cuối tuần.

Còn tam thiếu gia nay không hiểu sao lại ngủ sớm như vậy.

Đám người làm thuê khi có được phút giây thả thế này.

Ăn xong, Khương Thịnh rửa sạch tay.

Đã đến lúc phải đầu màn "biến thái" rồi.

Khi Văn Việt khôi lại ý thức, anh phát mình đang nằm trên chiếc giường thuộc.

Anh định ngồi dậy, giờ mới nhận thấy cảm bị dây thừng trói chặt nơi tay.

Anh đã bị người trói trên giường.

Bên cạnh giường bỗng lên giọng nói mềm mại đầy điên cuồng của Khương Thịnh

"Thiếu gia, cuối cùng cũng tỉnh rồi."

Văn Việt ngước mắt, Khương Thịnh Chi với khuôn không cảm xúc.

Khương Thịnh Chi cúi hàng mi dài đổ bóng gương mặt.

"Mọi người đều nói, học quay lại ngày hôm là người con gái anh thích...

Xin lỗi thiếu gia, nay em quả thực đã thô bạo. Nhưng chỉ có như anh mới hoàn toàn thuộc em."

Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt đen thẳm kia sự dính dấp âm u, cũng dục vọng chiếm hữu nồng

Cuồng nhiệt, vặn vẹo, đoan.

Ánh mắt dò xét đầu của Văn Việt bỗng dịu xuống:

"Đây là lý do đánh ngất tôi, rồi còn tôi lại sao?"

Khương Thịnh Chi khẽ một tiếng.

Trong lòng Văn Việt nảy sinh một niềm vui tả...

Ban ngày anh còn cô phản ứng bình thản vậy là vì vẫn luôn diễn với mình.

Không ngờ lúc đó đã lên kế hoạch đối với anh thế này rồi.

Văn Việt bình tĩnh lệnh:

"Khương Thịnh Chi, cô trói cho tôi trước đã, sẽ nói cho cô biết mối hệ giữa tôi và là thế nào."

"Không muốn đâu."

Khương Thịnh Chi lầm mở miệng, vừa si mê điên cuồng.

"Em có chết cũng buông tha anh."

Văn Việt im lặng lát, đôi tay bỗng dùng thật mạnh.

Sợi dây thừng to ngón tay trực tiếp đứt

Văn Việt ngồi dậy, xoay cổ tay:

"Khương Thịnh Chi, lá của cô đúng là càng càng lớn rồi đấy."

"..." Khương Thịnh Chi mấy đoạn dây thừng vụn

Đúng là sức chiến mạnh nhất có khác!

Bây giờ muốn chạy không chạy nổi rồi.

Khương Thịnh Chi khẽ lên phía trước, đưa mặt lại: "Thiếu gia, anh trừng phạt đi."

"... Đừng hòng!"

Ánh mắt Văn Việt tức rời khỏi đôi gò trắng ngần của cô.

Im lặng vài giây, tiếp nối câu chuyện dở lúc trước:

"Mối quan hệ giữa và Tô Tiểu Bách căn không phải như lời đồn đại ngoài."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận