Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 28 / 240  ·  11.7%
(NP) Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác Và Cái Kết Bị F4 Điên Cuồng Theo Đuổi
Chương 28: Thế này thì quá là "phạm quy" rồi
18/04/2026 13:40· 1,692 từ

Khi Kiều Hi Hòa về đến thì đã là chín giờ tối.

Về đến phòng, cô mới phát ra cặp sách của mình dường đã để quên ở văn phòng Phù Doanh, mà giờ này lấy thì quả là khả thi.

Sáng mai quay lại lấy thì có kỳ cục không nhỉ... Mà chẳng thể để Nhan Phù Doanh đến tận nhà, đến lúc gây ra hiểu lầm phiền phức lắm.

Đúng rồi! Mình có thể nhờ Trì Dã lấy hộ cặp sách văn phòng Nhan Phù Doanh, họ anh em tốt, để cậu đi là hợp lý

Nghĩ là làm, Kiều Hi Hòa xuống giường, mở cửa rồi đi tới phòng của Giang Trì Dã.

"Cốc cốc."

Kiều Hi Hòa gõ cửa lịch

"Vào đi."

Kiều Hi Hòa đẩy cửa, thò vào trước, thấy Giang Trì Dã ngồi trước máy tính, cô mới rộng cửa rồi lẻn vào

"Cậu tới phòng tôi làm gì?"

Giang Trì Dã đứng bật dậy, giác nhìn Kiều Hi Hòa.

Kiều Hi Hòa xoa xoa tay, một nụ cười mà cô tự là vô cùng thân thiện, rồi lại gần, ấn Giang Trì đang đứng ngồi xuống

"Trì Dã à~."

"Cậu bình thường lại chút đi! năng cho đàng hoàng!"

Giang Trì Dã nổi da giọng điệu quái gở của cô, tay ôm chặt lấy người mình.

Cậu nhìn Kiều Hi Hòa với mặt đầy tà ý trước mặt ánh mắt vô tội: "Cậu định gì?"

Kiều Hi Hòa buông tay đang vai cậu ra, "bộp" một tiếng tay lên thành ghế, cúi đầu túc nói:

"Cậu..."

Giang Trì Dã nhìn thấy biểu nghiêm trọng của cô thì hơi

"Sao thế?"

"Cậu... Cậu ngày mai có thể tôi ghé qua văn phòng Nhan hạ lấy giúp cái cặp sách không?"

Nghe thấy thế, Giang Trì người một chút:

"Hả?... Được thôi, cậu tìm tôi vì chuyện này?"

Kiều Hi Hòa thấy cậu đồng liền vỗ tay, xoay người định "Chứ còn gì nữa?"

Sau đó cảm thấy thái độ mình có vẻ hơi lạnh lùng tình, cô bồi thêm một câu:

"Vài hôm nữa tôi mời cậu ăn."

"Này này này, cậu đứng lại cho tôi!"

Giang Trì Dã lúc này mới ứng lại, Kiều Hi Hòa đang cậu là "công cụ" để sai sao?

"Tôi có thể đi lấy cặp cậu, nhưng... Cậu phải kể cho nghe rốt cuộc hôm nay đã ra chuyện gì?"

Giang Trì Dã túm lấy vạt Kiều Hi Hòa.

Nghe vậy, Kiều Hi Hòa nghĩ chẳng có gì phải giấu giếm.

Cô muốn tìm cái ghế ngồi kể cho thong thả, nhưng trong Giang Trì Dã chỉ có đúng ghế cậu đang ngồi, chẳng lại ngồi lên cậu?

Nghĩ thế, cô chẳng chút ngại mà ngồi phịch xuống giường của Trì Dã, kể lại tỉ mỉ chuyện từ lúc Giang Trì đưa cô đến tòa văn phòng cho đến lúc đó.

"Chuyện là thế đấy, xong rồi mới gọi cậu đến, những chuyện đó cậu đều biết cả rồi."

Kiều Hi Hòa chống cằm ra trầm tư.

"Cậu bị ngã á? Tôi đã cậu đi một đoạn rồi mà vẫn va phải anh Phù Doanh Cậu thật là đúng là một..."

Vừa nói cậu vừa giơ ngón cái lên.

Kiều Hi Hòa nghe ra ý mai, đứng dậy định đánh cậu.

"Stop, stop!"

Giang Trì Dã ngả người ra hai tay đầu hàng, đột nhiên túc lại:

"Được rồi không đùa nữa, đưa thương cho tôi xem nào."

Kiều Hi Hòa nhìn Giang Trì với vẻ không tin nổi, rốt là ai bắt đầu trêu đùa chứ?

Nhưng bất ngờ nghe thấy sự tâm của cậu, cô vẫn cúi vén ống quần lên, lầm bầm:

"Chắc không sao đâu, lúc phòng Nhan điện hạ đã bôi rồi..."

Trên đôi chân trắng trẻo thon là hai vết bầm tím rõ

"Xì? Thế này mà cậu gọi không sao á? Cậu đùa tôi

Giang Trì Dã nhìn những vết thâm tím đáng sợ trên da tức đến mức muốn phì cười.

"..." Kiều Hi Hòa nhìn vết trên chân, lại nhìn sang khuôn cũng đang đỏ bầm vì tức của Giang Trì Dã, không sao cậu lại cáu, bị thương đâu phải là cậu.

Nhưng cô không dám nói gì, Tấn từng nói, khi không biết gì thì cứ giữ im lặng.

Thấy Giang Trì Dã đứng dậy, tưởng cậu định đánh mình nên người lại.

Giang Trì Dã lườm cô một lục trong vali ra một lọ đưa cho cô: "Biết bôi không?"

Kiều Hi Hòa nhìn lọ thuốc nó giống hệt lọ thuốc Nhan Doanh đã đưa cho cô.

Chẳng lẽ họ mua sỉ theo à?

Cảm giác chẳng có tác dụng cả, hai người họ không bị bởi mấy tay lái buôn rởm

Thấy Kiều Hi Hòa không nhúc Giang Trì Dã nói thêm:

"Thuốc này hiệu quả tốt lắm, bôi vào đi, nhìn vệt bầm đó xấu quá!"

Kiều Hi Hòa nhận lấy lọ trong lòng đầy nghi vấn.

Thuốc này hiệu quả tốt sao?

Thế... Thế chẳng lẽ cô bôi cách? Vậy phải bôi thế nào?

Mà Nhan Phù Doanh cũng đâu bảo cô bôi sai đâu...

Thôi kệ, cô cứ bôi đại, cũng chẳng giống loại dùng để

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-xuyen-thanh-nu-phu-oc-c-va-cai-ket-bi-f4-ien-cuong-theo-uoi&chuong=28]

Kiều Hi Hòa nhẹ nhàng bôi lên chỗ bị thương, động tác cùng mềm mại.

"Này, cậu thật sự là quá niu bản thân đấy!"

Giang Trì Dã nhìn động tác cô thì một ngọn lửa vô bốc lên.

Kiều Hi Hòa dừng tay, ngẩng ánh mắt đầy ngơ ngác và hoặc.

Giang Trì Dã bất lực thở giật lấy lọ thuốc trong tay Hi Hòa:

"Thuốc này không phải bôi như

Trong lòng Kiều Hi Hòa thắt không lẽ... Chẳng lẽ... Là thuốc uống thật?

Giang Trì Dã lấy thuốc, đổ ít ra lòng bàn tay rồi cho ấm lên.

Ngay khoảnh khắc lòng bàn tay rực chạm vào làn da mềm tinh tế, tay cậu khựng lại.

Chứng kiến hành động của Giang Dã, trong đầu Kiều Hi Hòa có duy nhất một ý nghĩ: phải thuốc uống là tốt không thì cô mất lắm.

Cô thở phào một hơi.

"Á!" Kiều Hi Hòa hít hơi, cảm giác tê dại da biết ngay là mình thở phào sớm, vị cay nồng của kích thích thần kinh

"Giang Trì Dã! Cậu làm

Trì Dã đang dùng lực xoa vào chỗ vết bầm của cô.

"Tôi xoa cho thuốc tan ra."

Cậu nghe tiếng kêu của chẳng buồn ngẩng đầu.

"Không xoa cho tan thuốc, cậu đợi đến năm nào tháng nào mới khỏi?"

"Nhưng, nhưng mà, đau quá đi

Kiều Hi Hòa theo phản xạ chân lại.

"Đừng cử động."

Giang Trì Dã dùng tay còn túm chặt cổ chân cô.

"Đau một lần cho xong, cũng phải nhịn!"

"Này, thành ngữ dùng như thế

Kiều Hi Hòa lúc này còn rỗi để chỉnh ngữ pháp cho Trì Dã.

"Á, đau đau đau!"

"Cậu nhẹ tay chút được không?"

"Giang Trì Dã! Tôi không chịu nữa! Chết mất thôi!"

"Giang Trì Dã, chậm lại chút!"

"..."

Mặc dù miệng Giang Trì là nhẹ tay thì không phát được tác dụng của thuốc, nhưng sau cậu cũng giảm lực chậm nhịp tay lại.

"Cậu đứng dậy thử xem!"

Giang Trì Dã buông chân Kiều Hòa ra.

Kiều Hi Hòa đứng phắt dậy, trọng tâm không vững khiến cô thẳng vào lòng Giang Trì Dã.

Cô cũng chẳng để ý, vội đứng thẳng người, cử động chân, mừng reo lên:

"Ơ! Hình như không còn đau thật, chỉ là chỗ bị thương nóng nóng thôi."

Kiều Hi Hòa ngẩng đầu định sẻ niềm vui với Giang Trì thì đã bị cậu đẩy ra phòng.

"Đã khỏi rồi thì mau về

"Này..."

Kiều Hi Hòa còn định nói đó, nhưng đáp lại cô chỉ tiếng "rầm" đóng cửa.

Đúng là khó hiểu, lòng dạ ông tựa đáy biển kim châm!

Kiều Hi Hòa nhìn cánh cửa đóng chặt, thở dài.

...

Giang Trì Dã đóng cửa xong, lưng vào cánh cửa, nghĩ bụng cô ấy có thể... Sao phạm quy như thế chứ?

Dưới mái tóc bạc là đôi và cổ đã đỏ bừng từ giờ, nhịp tim cậu đập nhanh muốn nhảy ra khỏi lồng

Không, không phải, sao cô ấy lại đáng yêu thế chứ!

Có phải cô ấy cố ý Cố ý lao vào lòng cậu?

Nhưng cho dù là vậy, trông vẫn đáng yêu đến mức quy...

Giang Trì Dã vô thức xoa đầu ngón tay, trên tay dường vẫn còn lưu lại cảm giác mại tinh tế từ làn của Kiều Hi Hòa, đến đây mặt cậu lại nóng lên.

A a a, không được nghĩ

Giang Trì Dã lấy tay che mặt đỏ rực của mình lại, đi vào phòng tắm dội nước, vọng dập tắt được sự xuyến đang bùng lên lòng.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận