8
Ôn Tĩnh tiến bộ vượt bậc dưới sự dạy dỗ của gia sư, đạt được thành tích không tồi trong kỳ thi tháng tiếp theo.
Mẹ cuối cùng cũng nguôi giận, cho phép cô ta nghỉ ngơi thoải mái để chuẩn bị cho bữa tiệc sinh nhật sắp tới.
Quà tặng ùn ùn được gửi đến nhà họ Thẩm, chất đống trong phòng của Ôn Tĩnh.
Vẻ mặt Ôn Tĩnh trông rất ngây thơ, nhưng không thể che giấu được sự tham lam trong đáy mắt.
Cô ta thử trước những bộ váy áo hàng hiệu cao cấp được gửi đến, những chiếc đầm công chúa được cắt may vừa vặn, những món trang sức kim cương lấp lánh.
Trông hệt như một nàng công chúa trong truyện cổ tích.
Cô ta không khỏi liếc nhìn tôi một cái.
Ánh mắt đó vừa kiêu ngạo, đắc ý, lại vừa ẩn chứa sự khinh thường.
Chỉ có những lúc như thế này, cô ta mới để lộ ra vài phần cảm xúc thật.
Đó là một tính cách hoàn toàn khác với em gái tôi, cho tôi một cảm giác rất xa lạ.
Tôi không hề bị cô ta ảnh hưởng, giả vờ không hiểu ý nghĩa của cái nhìn đó, còn khen cô ta trước mặt mẹ: "Oa, em gái xinh quá."
Cô ta rõ ràng rất hưởng thụ điều đó.
Tôi duy trì hình tượng "người chị tốt", "hết lòng hết sức" cho bữa tiệc sinh nhật này.
Tôi đã lấy đủ mọi lý do để sa thải tất cả những người "bị nghi là tay trong được cài vào nhà họ Thẩm".
Không ít người cho rằng tôi đang cố tình bới móc sai sót của Ôn Tĩnh...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-chinh-phan-cong---kiep-nay-khong-tha&chuong=4]
thực tế đúng là như vậy.
Nhưng khi cô ta dẫn mẹ đến chất vấn, tôi lại tỏ ra oan ức: "Con chỉ muốn giúp em gái tổ chức bữa tiệc sinh nhật này tốt hơn thôi mà."
"Những người đó tay chân vụng về, lỡ làm hỏng mất lễ trưởng thành chỉ có một lần trong đời của em ấy thì sao?"
Ánh mắt của tôi vô cùng nghiêm túc và quan tâm.
Mẹ thở phào nhẹ nhõm, sự lo lắng và nghi ngờ trong mắt bà dần tan biến, bà vốn luôn lo tôi và "em gái" không hòa thuận.
Bà quay sang trách mắng Ôn Tĩnh vài câu: "Bình thường hai đứa cãi nhau, mẹ cũng không can thiệp."
"Nhưng dù sao nó cũng là chị con, sao con có thể nghĩ về nó như vậy?"
Đối mặt với sự trách mắng của mẹ, Ôn Tĩnh đành phải khoác lên mình bộ mặt quen thuộc mà xa lạ ngày trước, mắt rưng rưng, nũng nịu với mẹ: "Mẹ, con biết lỗi rồi ạ."
Nhưng vẻ mặt Ôn Tĩnh lại khó giấu được sự tức giận.
Ánh mắt cô ta nhìn tôi trong bóng tối, giống như đang nhìn kẻ thù.
Tôi biết cô ta là một kẻ không dễ đối phó.
Dù là nhân vật chính của bữa tiệc, cô ta cũng sẽ không bỏ qua cơ hội công lược Phó Cảnh Trạm... dẫu cho có phải phá hỏng cả bữa tiệc này.
Tôi có thể lờ mờ đoán được Ôn Tĩnh đang âm mưu điều gì.
Đêm đó, sau khi viết xong chữ cuối cùng, tôi nhìn những nét chữ hoàn toàn trái ngược với chữ của mình trên giấy, rồi vui vẻ mỉm cười.
9
Vào ngày sinh nhật, Ôn Tĩnh được mọi người vây quanh như một nữ hoàng, tận hưởng những lời tâng bốc.
Phó Cảnh Trạm mặc vest bảnh bao, lặng lẽ đứng bên cạnh cô ta, âm thầm tuyên bố chủ quyền.
Một số vị khách có mặt đã tinh ý nhận ra mối quan hệ giữa hai người họ, cố ý hoặc vô tình mà đổ dồn ánh mắt dò xét lên người tôi.
Vẻ mặt tôi vẫn như thường, chào hỏi những người quen của mẹ.
Khi bữa tiệc đã qua được một nửa, nhân vật chính Ôn Tĩnh cuối cùng cũng biến mất khỏi hiện trường.
Ánh mắt tôi chạm phải một bóng dáng quen thuộc, trong lòng mới khẽ dấy lên một nụ cười.
Đó là Lục Vũ.
Cậu ta ngồi một mình trong góc, cắm đầu uống rượu.
Kể từ khi bị đuổi học, các công ty thường hợp tác với gia đình cậu ta đều đã cắt đứt liên lạc.
Không ai dám hợp tác với nhà họ Lục đã đắc tội với nhà họ Thẩm, trong bữa tiệc này, cậu ta cũng không được chào đón.
Là tôi đã mời cậu ta đến.
Lục Vũ biết rõ hoàn cảnh khó xử của mình nhưng vẫn đến, chẳng qua cũng chỉ vì Ôn Tĩnh.
Nhưng khi gặp được người trong mộng, cậu ta lại không dám đến nói một lời chúc mừng sinh nhật.
Vì vậy, tôi đã giúp cậu ta một tay.
Trong một góc không ai để ý, một cô hầu gái bưng khay rượu đến bên cạnh Lục Vũ, lẳng lặng đưa cho cậu ta một mẩu giấy... đó là món quà lớn mà tôi dành cho cậu ta.
Lúc đầu Lục Vũ không để ý, cho đến khi nhìn thấy nét chữ quen thuộc trên mẩu giấy, sắc mặt cậu ta liền thay đổi.
Ánh mắt cậu ta ánh lên vẻ phấn khích và sung sướng, lập tức lên đường đến địa chỉ ghi trên giấy.
Cho đến khi bữa tiệc sắp kết thúc, bên ngoài hành lang mới vang lên tiếng cãi vã.
Những vị khách làm trong ngành truyền thông dường như đ/á/n/h hơi được chuyện bất thường, nhạy bén đi về phía âm thanh.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận