Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 4 / 5  ·  80%
Phu Quân Của Tôi Là Quỷ Vương
Chương 4
09/08/2026 02:42· 1,935 từ

Tôi thầm hét: Chết tôi

Quả nhiên, giây tiếp theo hắn lại đè tôi xuống

“A…” Tiếng hét của tôi bị hắn nuốt trọn.

Tôi đáng thương đến vậy, chết cũng không được, đã còn bị ăn sạch không một mảnh…

Hắn như có chút xót nhẹ nhàng vuốt ve khắp tôi, giọng thì thầm bên đầy áy náy:

“Thật sự đã uất ức nàng rồi… Ta thật sự kiềm chế nổi. Thôi thì, thề… từ nay về sau không bao giờ ép buộc nàng đừng giận ta nữa không?”

Tôi nằm ngửa bất động, óc trống rỗng, giờ thì… muốn chết cũng chẳng còn mà nghĩ nữa.

Tôi khô khốc nói:

“Đưa tôi về nhà.”

Hắn ngạc nhiên:

“Đây chẳng phải là nhà chúng ta sao?”

Tôi cứng giọng:

“Tôi nói là về nhà Không liên quan gì đến cả!”

Sắc mặt hắn chợt căng hỏi:

“Nhà của nàng? Ta thật không hiểu… Nương tử rốt làm sao vậy? Sao nàng quen biết những người xa kia? Hôm đó lúc rước dâu, uống ly rượu của Tổng Quản… rồi sau đó không nhớ gì nữa…”

Hắn nhíu mày sâu đến như sắp xoắn lại thành

Tôi nhìn hắn đầy nghi - hình như không giống gì dân làng kể. Lẽ hắn bị hại chết? Là chính Tổng Quản của hắn ra

Đúng là một con ma thương.

Nhưng… tôi mới là người hơn!

Tôi tủi thân vừa khóc nói:

“Tướng quân Triệu… tôi là gái ngoan ngoãn trong bị anh… hu hu hu… tôi lại xui xẻo đến bị anh ám thế này chứ? lẽ tôi giống công gì đó của anh lắm

Hắn nhìn tôi đăm đăm, thất thần.

Tôi hít sâu một hơi, nước mắt, dứt khoát nói:

“Thôi được rồi! Tôi nhận xẻo! Anh đưa tôi về từ nay hai ta nước không phạm nước giếng, mỗi một ngả, coi như chưa từng biết!”

Trong lòng tôi nghĩ:

Dù sao hắn cũng là tôi không nói thì ai chuyện này từng xảy ra?

Tôi thận trọng nhìn nét hắn, bắt đầu ra điều

“Tướng quân Triệu, chuyện đêm tối hôm nay tôi như một giấc mơ. Nhưng giờ anh không được tìm nữa! Tôi thật sự không phải chúa Hương Hương của

Thế mà hắn lại thốt một câu khiến tôi đứng ngay tại chỗ:

“Nàng chính là. Hương thơm người nàng sẽ không sai Chỉ có công chúa Hương của ta mới có mùi này.”

Hương thơm? Tôi bỗng nhớ mẹ từng kể - đêm mang thai tôi, cả căn tràn ngập hương thơm lạ.

Chẳng lẽ… chẳng lẽ tôi sự là… công chúa Hương cách đây một nghìn năm… kiếp?

Cái gì vậy trời… tình trong tiểu thuyết lại xảy với chính mình?

Dù tôi có phải là chúa Hương Hương chuyển kiếp không, thì giờ tôi cũng Hương Hương thời đại mới, phải Hương Hương của triều đại Tống!

Tôi nghĩ, thôi thì phải hắn đưa mình về nhà đã.

Tôi nhỏ nhẹ nói:

“Tướng quân Triệu, giờ ngài đã biết hết mọi chuyện vậy làm ơn đưa tôi nhà được không?”

Nhưng nghĩ lại… để hắn về” thì có vẻ không lắm. Lỡ bố mẹ tôi ở cùng một nam chắc tức đến hộc máu mất…

Thế là tôi bèn xị nói:

“Ài… Tướng quân Triệu, hay ngài đừng tiễn nữa, tôi về được rồi. Nếu bị khác nhìn thấy ngài thì hay đâu.”

Hắn không đáp, chỉ lặng đưa tay bế tôi lên. vừa định giãy thì hắn nói nhỏ bên tai:

“Đừng cử động, nhắm mắt

Tôi chẳng hiểu con ma lại định giở trò gì, vẫn ngoan ngoãn nhắm mắt. trong chớp mắt, tôi nghe hắn bảo:

“Mở mắt ra đi.”

Tôi mở mắt - choáng toàn tập, tôi đang ở của chính mình!

Vừa đặt lưng xuống giường ngoài cửa vang lên tiếng cửa:

“Hương Hương, con ngủ chưa? sao chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-quan-cua-toi-la-quy-vuong&chuong=4]

Bố mẹ tôi từ ngoài về, lo lắng không yên đứa con gái duy nhất nhà một mình.

Cùng lúc đó, chiếc vòng lạnh buốt một cái, tôi xuống giường - không thấy nữa, Triệu Lăng Vân lại vào trong vòng rồi.

Tôi nhìn điện thoại trên giường - hơn hai giờ

Tôi vội đáp:

“Mẹ ơi, con không sao.”

Tôi muốn biết rốt cuộc mẹ đã biết thêm được nên bước xuống giường mở

“Bố, mẹ, sao giờ hai mới về? Vụ của chú điều tra ra sao rồi

Bố mẹ tôi trông vô mệt mỏi, vào phòng ngồi ghế, thở dài một tiếng.

Bố nói:

“Khám nghiệm tử thi không hiện gì bất thường. Ngày sẽ làm lễ an táng.”

Tôi ngạc nhiên hỏi:

“Sao lại không có gì thường? Rõ ràng nói là người ai cũng có dấu máu cơ mà? Vậy điều cũng dễ mà?”

Nghe đến đây, sắc mặt mẹ thoáng vẻ sợ hãi, tôi nhỏ giọng nói:

“Những dấu tay máu ấy… dấu vân tay. Pháp bảo đó là dấu tay…

Mẹ nó chứ… dấu tay

Bố sợ tôi nghĩ nhiều hoảng, liền đứng dậy nói:

“Muộn rồi, mau ngủ đi. Anh, em ở lại đây với con, anh qua phòng

Nhưng tôi vẫn còn muốn chuyện với con ma trong tay, không thể để mẹ lại được.

Tôi vội đẩy mẹ ra,

“Bố ơi, bố dẫn mẹ phòng bên ngủ đi, con sao, không cần ai ngủ đâu.”

Lúc này gà trong sân đầu gáy, trời mùa hè ngắn, chẳng mấy nữa sáng. Bố mẹ tôi cũng rã rời, bèn dắt nhau đi

Tôi lập tức khóa kỹ leo lên giường, rồi nhỏ hỏi vào chiếc vòng tay:

“Tướng quân Triệu, ngài vẫn trả lời… rốt cuộc là hại chết chú hai tôi

Từ trong vòng vọng ra giọng nói uể oải:

“Là đám ma ở vùng âm kia. Chính là vùng mộ ta, nơi nước đọng năm. Chỗ đó là nơi tu luyện, bị phá hoại rồi, sao có thể tha hung thủ? Nhưng… nếu không vào nữa thì sẽ không

“Vùng đất âm đó?”

Tôi nhớ lại quanh mộ một vũng nước lớn ngòm, không bao giờ khô

Nước thuộc âm.

Vậy thì… vùng đất âm chính là nhà của đám kia, đội thi công phá chỗ đó, chẳng khác nào phá nhà chúng, bị báo thù điều dễ hiểu.

Một tia sáng lóe lên đầu tôi - phải chăng cũng chính là lý do Lăng Vân bị chôn ở đó sau khi bị hại?

Tôi lại nhớ đến lúc xúc đào mộ hắn đã ra xích sắt, quan tài và cả lá bùa màu

Rất có thể người hại biết tà thuật, đã dùng sắt, quan tài đá chú để phong ấn linh hắn, rồi đem chôn ở vùng âm, khiến hắn vĩnh không thể siêu sinh.

Quá độc ác! Rốt cuộc kẻ đó là ai?

Còn con ma này… đến còn không biết mình đã thời gian bỏ lại cả năm.

Tôi thử lên tiếng nhắc

“Ngài… đã bị hại cách một nghìn năm rồi. Đã thiên niên kỷ trôi qua…”

Chiếc vòng trở nên im

Tôi gọi thế nào cũng phản hồi, chỉ có tôi bên ngoài nghe tiếng lẩm bẩm, bước tới gõ hỏi:

“Hương Hương, con nói gì

Tôi vội đáp:

“Con đặt nhầm báo thức thoại thôi ạ!”

Sau đó tôi ngủ một đến tận khi trời sáng

Mẹ tôi gọi bên ngoài:

“Dậy mau đi, hôm nay hai con được đưa đi táng, con phải làm lễ tang đấy!”

Chuyện đó là đương nhiên, vội vã thay đồ, xuống

Bố tôi đã sang nhà hai từ sớm để giúp hậu sự, mẹ kể ông đêm không ngủ vì đau mới về nghỉ được một lát phải chạy đi tiếp.

Tôi thầm nghĩ:

Sống thì có chuyện gì gọi bố tôi, chết rồi thế… Thôi, lần cuối vậy.

Vừa chăm tôi ăn sáng, vừa nói:

“Ăn nhanh còn đi, con lễ tang, mẹ còn bao việc phải làm. Ôi, nghiệp

Nhà chú hai là biệt ba tầng sang trọng. Vì sống giao thiệp rộng, nên chết cũng có nhiều người viếng, trên lầu dưới lầu chật

Bà nội và dì hai lấy quan tài khóc lóc thiết.

Hai đứa em song sinh tôi - con trai chú - mới 12 tuổi, mặc tang trắng, cúi đầu quỳ linh cữu.

Tôi cũng mặc đồ tang, bên quan tài, chuẩn bị lúc khóc tang.

Bỗng tôi nghe thấy tiếng game, quay sang - thấy đứa em họ mỗi đứa một chiếc điện thoại, đang game.

Tôi chỉ biết cười khổ, lòng thấy xót xa thay chú hai.

Vì chú chết trẻ lại chết bất đắc kỳ tử, được chôn vào mộ tổ, cuối cùng được đưa đi ở vùng đất hoang phía tây

Mà đã là chết dữ, tục lệ quê tôi, phải vào ban đêm.

Vì thế, họ hàng thân đến viếng, gửi lễ và hai bữa cơm, đến tối tổ chức đưa tang ra địa.

Quan tài được xe tang đi chậm rãi, theo sau chúng tôi - những người tang, cuối cùng là những giúp tiễn đưa.

Hai anh em song sinh họ tôi, đứa lớn hơn cờ tang đi đầu, tôi đứa nhỏ hơn đi ngay sau.

Con đường dẫn ra nghĩa rất hẹp, hai bên toàn ruộng ngô, lá ngô sột vang lên khi chúng tôi qua ven đường.

Trong màn đêm đen kịt, người cầm đèn pin soi lặng lẽ tiến bước, tạo giác rợn người đến sởn gà.

Do kiêng kỵ, mộ chú được chôn cách một đoạn xa khu đất âm nơi cổ mộ của tướng quân Lăng Vân, nhưng càng đến gần chôn cất, luồng khí bỗng thổi đến rợn cả khiến ai nấy đều run một cái, bản năng chỉ muốn đầu bỏ chạy.

Thêm việc chú hai chết thường, ai cũng có phần sợ, nên động tác chôn diễn ra nhanh gọn, ai đều muốn chấm dứt càng sớm tốt.

“Con ơi! Con út mà thương nhất, sao con nỡ mẹ mà đi như vậy…”

Bà nội tôi bất ngờ khóc vừa lao tới từ

“Trời ơi, không phải bảo nhà canh mẹ rồi Sao bà lại chạy ra được?”

Bố tôi trách mẹ tôi.

Bố sợ bà nội vì đau buồn mà đến mộ lóc làm rối chuyện, nên nhờ mẹ tôi sắp xếp ở nhà trông chừng bà.

Mẹ tôi ấm ức nói:

“Rõ ràng em đã dặn Ba và chị dâu họ canh mẹ rồi mà…”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận