Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Quỷ Dị! Quỷ Dị!! Càng Quỷ Dị Càng Tốt!!!

Chương 3

Ngày cập nhật : 2026-05-14 13:38:08

Chương 3: Dấu tay màu đen.


Trần Tứ Bình vuốt bộ râu quai nón, trầm giọng nói: “Sao đột nhiên lại xuất hiện một con quỷ hung dữ như vậy? Trong đợt rà soát quỷ dị ở thành phố Hán Xuyên cách đây không lâu, thị trấn Thanh Dương rõ ràng không hề có chút năng lượng quỷ dị nào.”


Nhưng thời gian cấp bách nên ông cũng không kịp suy nghĩ. Tại sao lại gọi là quỷ dị? Bởi vì nó mang tính bất định và sức hủy diệt cực mạnh.


Quỷ dị vốn không thể dùng lẽ thường để suy đoán, lần này nó có thể xuất hiện ở thị trấn Thanh Dương, lần sau có khi lại xuất hiện ngay trong phòng tắm nhà mình.


Không trốn được, tránh không được.


Trần Tứ Bình cũng không nói nhảm nữa, lập tức ra lệnh: “Điều động đội Thép Gai và đội Bạc Hà tới kiểm tra, trấn áp quỷ dị.”


“Rõ.”


Đội Thép Gai là đội B cấp hàng đầu, các thành viên đều là dị năng giả thức tỉnh năng lực cơ động cực mạnh, từng xử lý lớn nhỏ hàng chục sự kiện quỷ dị.


Đội này chưa từng có nhiệm vụ nào thất bại, là đội có khả năng thăng lên cấp A nhất.


Còn đội Bạc Hà sở hữu năng lực cứu viện cực mạnh, trong đội có dị năng giả hệ khống chế, hệ dịch chuyển và cả hệ chữa trị.


Có thể tiến hành cứu chữa và hỗ trợ kịp thời khi xảy ra ngoài ý muốn.


Hai đội mạnh như vậy cùng ra tay giải quyết quỷ dị ở thị trấn Thanh Dương, không ai cảm thấy có gì không ổn.


Thậm chí còn thấy hơi chuyện bé xé ra to, dù sao cũng chỉ là quỷ dị cấp C mà thôi.


Sau khi nhân viên báo cáo rời đi, Trần Tứ Bình lặng lẽ nhìn chằm chằm vào ảnh vệ tinh, không biết đang suy nghĩ điều gì.


Trong hình ảnh, cả thị trấn Thanh Dương đều chìm trong làn sương tím xám, khiến người ta không thể nhìn rõ tình hình bên trong.


Nhưng giữa màu xám đơn điệu ấy lại có một chấm đỏ đặc biệt chói mắt.


Nó giống như một con quái vật đang ẩn nấp trong bóng tối chờ săn mồi, nóng lòng muốn nuốt chửng những không gian khác.


Không hiểu vì sao, nhìn chấm đỏ nhỏ trên bức ảnh, trong lòng ông lại sinh ra cảm giác sợ hãi đã lâu không xuất hiện.


Đồng thời, một nỗi bất an mãnh liệt bao trùm lấy ông.


“Hy vọng là tôi nghĩ nhiều rồi.”


····


Trong thị trấn Thanh Dương.


Toàn thân Giang Thành đã ướt sũng, không phân biệt nổi là nước mưa hay mồ hôi lạnh.


Anh cảm thấy mình sắp mất đi ý thức, bước chân loạng choạng như sắp ngã.


Đúng lúc sắp ngất đi, một sân viện xuất hiện trong tầm mắt.


Lúc này anh mới nhận ra nơi mà bản năng trong đầu dẫn mình tới là nhà của chú hai Giang Thiên Khai.


Sở dĩ anh vô thức chạy tới đây là vì Giang Thiên Khai là “đường chủ” nổi tiếng khắp vùng, còn được gọi là “thầy âm dương”.


Trong tiềm thức, anh cảm thấy chú hai có thể cứu mình.


Trước đây Giang Thành luôn khinh thường những chuyện ma quỷ thần quái, cho rằng chú hai chỉ giả thần giả quỷ, nhưng hiện tại anh đã tin vào điều đó.


Giang Thiên Khai là thầy pháp nổi danh, tài năng của ông là không hề bàn cãi.


Giang Thành nghĩ có lẽ chú mình biết thứ quỷ quái mà hôm nay mình gặp phải là gì, và phải giải quyết thế nào.


“Cốc cốc cốc.”


“Chú hai, chú hai, là cháu đây, Giang Thành, chú mau mở cửa đi.”


“Cốc cốc cốc.”


“…”


Anh gõ cửa rất lâu nhưng bên trong không có động tĩnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/quy-di-quy-di-cang-quy-di-cang-tot&chuong=3]

Nghĩ một lúc, chắc Giang Thiên Khai đã ra ngoài làm pháp sự rồi.


Người chú này của anh được đồn rất thần kỳ, nhà nào có người chết hoặc “bị ma ám” đều sẽ mời ông tới làm lễ.


Vì vậy ông rất bận, thường xuyên không ở nhà.


Nhưng điều này đúng là muốn lấy mạng Giang Thành, hiện giờ người duy nhất anh có thể dựa vào chỉ có ông ấy, vậy mà ông lại không có ở đây, anh còn có thể tìm ai nữa?


Giang Thành dựa vào tường, chậm rãi ngồi xuống đất, há miệng thở hổn hển, tham lam hít lấy không khí.


Tinh thần căng chặt vừa hơi thả lỏng, cơn đau thấu xương liền như thủy triều ập tới, khiến anh suýt ngất đi.


“Hít.”


Cơn đau dữ dội khiến anh không nhịn được hít sâu một hơi lạnh, trên trán chảy đầy mồ hôi.


Sau khi nghỉ ngơi một lát, anh quyết định về nhà trước.


Thật ra ông nội anh cũng là một đường chủ, hơn nữa danh tiếng còn lớn hơn chú hai Giang Thiên Khai nhiều.


Chỉ là sau khi ba anh và chú hai Giang Thiên Khai ra đời, cả hai luôn bệnh tật tai ương liên miên, mấy lần suýt chết yểu.


Ông lão cho rằng đó là vì mình làm nghề liên quan tới người chết, tổn âm đức, nên mới không làm thầy âm dương nữa.


Quả nhiên, không ngoài dự đoán, ba anh qua đời không lâu sau khi em gái Giang Kiều chào đời, rồi mẹ anh cũng buông tay nhân thế sau đó hai năm.


Mà ông lão vì tự trách bản thân, cuối cùng cũng u sầu mà mất, chỉ để lại Giang Thành và em gái Giang Kiều nương tựa lẫn nhau.


Nhưng anh nhớ trong căn nhà cũ vẫn còn rất nhiều pháp khí, là đồ ông nội dùng khi còn làm đường chủ.


Sau này vì không làm nữa nên đều bị bỏ xó trong nhà cũ, bị dính đầy bụi.


Giang Thành chắp hai tay, âm thầm cầu nguyện trong lòng.


“Tổ tiên phù hộ cho cháu, nhất định phải còn đó nhé.”


Anh dựa vào tường khó nhọc đứng dậy, vừa đi được hai bước thì mắt cá chân truyền tới cơn đau thấu tim.


Đau tới mức anh nhăn nhó, mồ hôi lạnh túa ra.


Anh kéo ống quần lên nhìn, nơi từng bị người không mặt chộp qua xuất hiện một dấu tay màu đen lúc ẩn lúc hiện, từng tia khí đen đang bốc ra từ dấu tay.


Đồng thời còn ngửi thấy từng đợt mùi thối rữa.


“Chân mình…”


Anh đưa tay chạm vào, ngay khoảnh khắc đụng tới dấu tay, một luồng lạnh lẽo xộc thẳng vào tim, hơn nữa xúc cảm da thịt cũng rất kỳ lạ.


Giống như.


Thịt thối.


Đúng, giống hệt một đống thịt sắp mục rữa.


Giang Thành hít sâu một hơi, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng. Anh tựa lên cửa hít thở dồn dập, cố gắng bình ổn cảm xúc.


Anh âm thầm nhắc nhở bản thân, bất kể lúc nào, tâm trí luôn phải vững.


Đặc biệt là trong tình huống như hiện tại, càng phải giữ bình tĩnh.


Sau khi cảm xúc ổn định lại, Giang Thành mang vẻ mặt nặng nề, suy nghĩ xem tiếp theo nên làm gì.


Nhưng khóe mắt anh lại bị hai bức môn thần trên cánh cửa gỗ đỏ thu hút.


Trên tranh không phải Tần Quỳnh và Uất Trì Cung truyền thống, mà là hai vị hung thần ác sát chưa từng thấy qua.


Một vị nâng bảo tháp, trợn mắt giận dữ, một vị cầm bát quái kính, nghiêng tai lắng nghe.


Nhìn lâu một chút liền tự nhiên sinh ra sợ hãi, không dám nhìn tiếp.


Giang Thành suy đoán hai bức môn thần này chắc chắn không tầm thường, nói không chừng thời khắc mấu chốt còn có thể cứu mạng mình.


Mang tâm lý “đi qua không lấy thì phí”… à không, “cháu trai không thể về tay không”, anh đưa tay gỡ hai bức môn thần xuống.


Sau khi gấp cẩn thận, anh nhét chúng vào lớp trong của áo khoác chống gió để tránh bị mưa làm ướt.


Đi được hai bước, anh lại quay đầu nhìn đôi câu đối dán hai bên cửa lớn. Nét chữ trên đó rồng bay phượng múa, được viết bằng bột vàng pha chu sa.


“Linh tê thông cổ kim, tử vi chiếu thần vũ.”


Lời vừa dứt, một luồng gió ấm áp thổi tới trước mặt, trong lòng anh dâng lên một cỗ chính khí mênh mang, cảm giác sợ hãi lập tức tan biến sạch.


Ngay cả cơn đau nơi mắt cá chân cũng dịu đi không ít, vô cùng thần kỳ.


Mắt Giang Thành sáng lên, vui mừng khôn xiết:


“Đồ tốt, mang đi.”


Dù không hiểu câu đó có ý nghĩa gì, nhưng anh biết đây là đồ tốt.


Thế là anh làm tới luôn, đi qua cẩn thận tháo cả hai câu đối xuống, gấp lại nhét vào ngực.


Trước khi đi còn tiện tay lấy luôn cây gậy gỗ cạnh cửa, vung thử hai cái, cảm giác khá thuận tay.


Một tay cầm gậy, một tay ôm ngực, anh chạy nhanh về nhà cũ.


Nhà hai chú cháu cách nhau không xa, chạy chừng bảy tám phút, lúc nhìn thấy cánh cổng nhà mình, Giang Thành suýt cảm động tới bật khóc.


Mở cửa ra, anh dựa vào ký ức tìm được một cuộn băng dính trong phòng, vội vàng dán môn thần và câu đối “mượn” được lên cửa.


Sau khi kiểm tra chắc chắn sẽ không bị gió thổi bung, anh lập tức đi vào nhà cũ, lục lọi trong đống đồ tạp nham.


Một lúc lâu sau, cuối cùng anh cũng moi được từ đống đồ đạc ra một chiếc hộp gỗ nhỏ phủ đầy bụi.


Bình Luận

0 Thảo luận