Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

SƯ TỶ ÁC ĐỘC CÙNG PHẢN DIỆN BỆNH KIỀU HE

Chương 41: Hàm Oan Nơi Đất Khách, Hư Vân Ra Mặt Bảo Vệ

Ngày cập nhật : 2026-05-13 10:52:01
Nhìn thấy nụ cười của Kiều Hàn, Ấn Quang sửng sốt, trong đầu hiện lên một ý nghĩ không hợp thời.
Vị Đại sư tỷ lạnh lùng như băng sương của Đan Vân Môn này, khi cười lên lại có vài phần trẻ con.
Nụ cười nhạt mang chút ngây thơ thoáng qua rồi biến mất, Kiều Hàn khôi phục vẻ lạnh nhạt thường ngày, nói với Ấn Quang: "Cô nghĩ nhiều rồi."
Tuy tính tình bạc bẽo, nhưng kiếp trước Kiều Hàn không thiếu người theo đuổi, hoa tươi quà cáp bữa tối dưới ánh nến, lời ngon tiếng ngọt thề non hẹn biển, thậm chí có người quỳ xuống rơi lệ hứa hẹn với nàng một đời một kiếp.
Chỉ là trong máu nàng có gió, chỉ tin vào bản thân mình.
Cho dù ngàn người ngàn vẻ, Kiều Hàn cũng biết một người thích một người khác thì nên có dáng vẻ như thế nào.
Tuyệt đối không phải cái dạng điên khùng này của Hư Vân.
Đoán được Kiều Hàn sẽ không tin ngay, Ấn Quang vội vàng nói ra những gì mình quan sát được.
"Thánh Tử chưa từng phục tùng bất kỳ ai, nhưng những lời hôm nay hắn nói rõ ràng là đang bày tỏ sự xin lỗi với tỷ."
"Cô hiểu lầm rồi." Kiều Hàn xua tay, không để ý nói: "Thánh Tử nhà cô xưa nay tính khí thất thường, cho dù chỉ vào mặt trời nói là mặt trăng, cũng chẳng có gì lạ."
Ấn Quang nghẹn lời, lại nói: "Nhưng ta nghe nói các người cùng ăn cùng ở ngày đêm hình bóng không rời, suýt chút nữa kết làm đạo lữ."
Ấn Quang không nói chuyện này thì thôi, Kiều Hàn cũng sắp quên mất việc Hư Vân đi khắp nơi nói bậy nàng luyện đan dược tráng dương, Ấn Quang vừa nhắc, nàng nhớ tới chuyện đó, càng thêm chắc chắn phán đoán của mình.
Phàm là con người, có một chút thích nàng, đều không thể làm ra những chuyện Hư Vân đã làm.
Kiều Hàn cảm thấy Ấn Quang tám phần mười là bị người ta dùng lời nói lừa gạt, trực tiếp hỏi Ấn Quang có phải Trúc Dao nói với nàng những chuyện này không.
Vì đã được dặn dò, Ấn Quang không trả lời trực diện, nhưng từ thái độ ấp a ấp úng của nàng, Kiều Hàn nhìn ra Ấn Quang và Trúc Dao đã có tiếp xúc. Hóa ra là Tiểu sư muội giở trò, thảo nào tự nhiên lại tìm nàng nói những lời không đâu vào đâu như vậy.
Kiều Hàn dứt khoát phủ nhận suy đoán của Ấn Quang, không mất lịch sự nhưng vô cùng kiên quyết bảo Ấn Quang đừng nghe tin đồn nhảm của người khác, cũng không cần nói cho nàng những tin đồn này.
Cuối cùng, nàng khách sáo tiễn Ấn Quang vẫn còn muốn nói thêm gì đó ra về.
Trong thức hải, Tiểu Bạch chứng kiến toàn bộ quá trình, do dự bơi qua bơi lại.
Thực ra nó cũng cảm thấy Ấn Quang nói có lý, tính cách kiểu đó của tên điên nhỏ, bảo hắn cúi đầu còn khó hơn bảo hắn giết người, nếu không phải thích Kiều Hàn, hôm nay hắn chắc chắn không nói ra được những lời đó.
Nhưng nếu nói tên điên nhỏ thích Tiểu Hàn, chân trước còn đòi đánh đòi giết, xa hơn nữa thì cướp đan dược, bỏ mị độc, ra tay tàn nhẫn, người có lòng ái mộ nào lại làm ra những chuyện này?
Nghĩ tới nghĩ lui, Tiểu Bạch nhìn Kiều Hàn đang tĩnh tâm đả tọa, toàn tâm tu luyện, ngậm miệng cá lại, không nói gì cả.
Chờ thêm chút nữa xem sao, nếu có tâm tư đó, tên điên nhỏ chắc chắn sẽ không nhịn được.
Quả nhiên để Tiểu Bạch nói trúng rồi.
Sáng sớm hôm sau, Kiều Hàn ra cửa. Cửa vừa mở, cách đó không xa, Hư Vân khoanh tay dựa vào gốc cây, áo đệ tử màu trắng hơi ẩm, dính sương sớm.
Nhìn thấy Kiều Hàn, vẻ mặt ỉu xìu của thiếu niên lập tức biến mất, tinh thần phấn chấn đi về phía này.
Sự vui mừng giữa đôi lông mày của hắn thực sự quá rõ ràng, ma xui quỷ khiến thế nào, Kiều Hàn nhớ tới lời Ấn Quang nói hôm qua.
Hắn thích tỷ.
Gió sớm mùa thu đầy hơi lạnh, Kiều Hàn rùng mình một cái, liếc nhìn Hư Vân, ném cái suy đoán không đáng tin cậy này ra sau đầu.
Tuy nhiên nàng không biết, cái liếc mắt này rơi vào trong mắt Hư Vân lại mang đến bao nhiêu kinh hỉ.
Sau khi đánh nhau, nàng chưa từng nhìn thẳng vào hắn, bây giờ chịu nhìn hắn, chứng tỏ tình yêu của nàng đã trở lại.
Quả nhiên chờ đợi suốt đêm sẽ làm nàng cảm động, Hư Vân hí hửng nghĩ, hoàn toàn quên mất đêm qua mình đã bất an và thấp thỏm như thế nào.
"Kiều..."
"Đi."
Vừa dứt lời, Kiều Hàn đã tế ra Cửu Bảo Hồ Lô, bay về phía đảo Phù Không.
Nụ cười của Hư Vân biến thành lạc lõng, nhưng ngay sau đó ánh mắt lại sáng lên.
Tuy rằng "Đi" chỉ có một chữ, nhưng là do chính miệng nàng nói, hơn nữa còn thay đổi phong cách độc lai độc vãng trước kia, chủ động gọi hắn đi cùng.
Đủ loại khác thường đều chứng minh nàng yêu hắn, yêu quá nhiều, cho dù tức giận cũng vẫn yêu hắn, không nỡ bỏ lại hắn.
Trong lòng lập tức ấm áp, Hư Vân tế ra Xuyên Thiên Thoi, vui vui vẻ vẻ đuổi theo bóng đen nơi chân trời.
Hoàn toàn không biết mình thuận miệng gọi một tiếng đã khiến Hư Vân liên tưởng ra vô số nội dung, Kiều Hàn đến hội họp với Ngọc Yên Tử theo đúng giờ hẹn.
Sau màn chào hỏi ngắn gọn, đoàn người rầm rộ đi đến đảo Tiêu Dao số chín, vì hình dáng giống Bắc Đẩu nên đảo số chín còn gọi là đảo Bắc Đẩu.
Đảo Bắc Đẩu nằm ở phía nam đảo Phù Không, phía tây biển Trường Lăng, chiều dài hơn trăm cây số, là một hòn đảo khá lớn trong quần đảo Tiêu Dao. Trên đảo có phong thủy đại trận hình thành tự nhiên, linh khí dồi dào, thảm thực vật rậm rạp, linh thú đông đúc, đệ tử Tiêu Dao qua lại như mắc cửi.
Đến gần đảo Bắc Đẩu, linh khí nồng đậm ập vào mặt, tinh thần mọi người đều chấn động, ngay cả Trúc Dao dọc đường mặt dài như cái bơm cũng hòa hoãn đi vài phần.
Sau khi hạ cánh, dưới sự dẫn dắt của Ngọc Yên Tử, đoàn người đi sâu vào trung tâm hòn đảo, họ băng qua rừng cây rậm rạp, đến nơi chuyên nuôi dưỡng linh thú và linh thực quý hiếm.
Khu nuôi dưỡng được xây dựng trên một ngọn đồi, ngọn đồi có lẽ là nhân tạo, độ cao chưa đến trăm mét, độ dốc thoai thoải, xây dựng theo tầng, mỗi tầng giống như ruộng bậc thang, có tầng xanh ngắt, có tầng trắng xóa một màu.
Cả ngọn đồi chiếm diện tích khoảng năm mươi mẫu, nằm ở trung tâm rừng cây, mắt trận của phong thủy đại trận, xung quanh còn có các loại tiểu pháp trận tụ gió tập nước, xua đuổi kẻ xâm nhập và ngăn linh thú chạy mất.
Qua các loại tiểu pháp trận, nhóm người Kiều Hàn leo núi đi lên, đến tầng thứ chín của ruộng bậc thang.
Tầng này là một hình vòng cung khổng lồ, bên trên bao phủ bong bóng linh khí trong suốt, nhiệt độ cao hơn những nơi khác, không khí vô cùng khô ráo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/s-t-c-c-c-ng-ph-n-di-n-b-nh-ki-u-he&chuong=41]

Mặt đất phủ đất đỏ, đất tơi xốp.
Hàn Linh Chi ưa ẩm ướt, môi trường như thế này hoàn toàn không thích hợp để sinh trưởng, Kiều Hàn khẽ nhíu mày.
Ngọc Yên Tử chỉ vào những chỗ lồi lên màu đỏ trên mặt đất, nói với Kiều Hàn đây chính là Bạch Linh Chi, Ngọc Mặc Tử phụ trách quản lý khu nuôi dưỡng ở bên cạnh thì kể lại từng tập tính mà họ ghi chép được.
"Bạch Linh Chi toàn thân trắng xám, không thích hoạt động, quanh năm ẩn nấp dưới lòng đất, ưa nhiệt độ cao, ưa khô ráo, sống thành quần thể lớn."
"Kiều đạo hữu," Ngọc Yên Tử mỉm cười hỏi Kiều Hàn, "Tiêu Dao Cốc chúng ta hiểu biết về linh thực không bằng Đan Vân Môn các vị, cô xem Bạch Linh Chi này có thể luyện đan không?"
Kiều Hàn còn chưa nói gì, Trúc Dao ở phía sau đã không nhịn được mà châm chọc: "Còn phải hỏi sao? Tập tính hoàn toàn trái ngược thì luyện đan kiểu gì? Các người làm việc kiểu gì vậy? Gọi người đến để trêu đùa à?"
Sau khi đạo tâm bị ma khí xâm nhập, tính tình Trúc Dao ngày càng kém, cộng thêm việc Tiêu Dao Cốc đối xử với Kiều Hàn đặc biệt khác thường, Trúc Dao vốn luôn được chúng tinh củng nguyệt đã sớm uất ức không thôi.
Hôm qua châm ngòi ly gián không thành, bị người ta nhìn ra bất hòa, Ngọc Yên Tử lại chỉ cấp đạo cung cho Kiều Hàn, Trúc Dao cực kỳ không vui.
Huống hồ chuyến này đến Tiêu Dao Cốc, mục đích của Trúc Dao là kết chân Kim Đan, cái Bạch Linh Chi này nhìn qua là biết không thể dùng thay Hàn Linh Chi, ả sao có thể không sốt ruột.
Ghen tị cộng thêm nôn nóng, lời nói tự nhiên khó nghe.
Thực ra Ngọc Yên Tử không phải trêu đùa người khác, tiệc tẩy trần hôm qua nàng và Kiều Hàn nói chuyện về dược liệu cùng nguồn gốc, có khả năng một phần dược tính tương thông, mới có câu hỏi này.
Bị Trúc Dao quấy nhiễu như vậy, Ngọc Yên Tử lúng túng không thôi. Ánh mắt Kiều Hàn như dao, sắc bén nhìn Trúc Dao.
"Ở đây không phải Dao Tuyết Cung của ngươi, không đến lượt ngươi dạy dỗ người khác."
"Xin lỗi."
Thấy Kiều Hàn ra mặt cho mình, Ngọc Yên Tử vốn trong lòng không thoải mái liền cười, khách sáo nói "chuyện nhỏ chuyện nhỏ".
Nhưng Kiều Hàn không muốn bỏ qua cơ hội thu thập ác ý, cũng là để cho Trúc Dao một bài học, vẫn lạnh mặt kiên quyết bắt Trúc Dao xin lỗi.
Nợ mới thù cũ, Trúc Dao vừa giận vừa thẹn, nhưng ả biết thực lực của mình, chơi cứng không lại, liền nín nhịn làm cho mình rưng rưng nước mắt.
"Sư tỷ, muội không có ý đó."
Nhìn qua giống như một đóa hoa trắng nhỏ bị Kiều Hàn áp bức tàn phá.
Quả nhiên, lập tức có người nhảy ra làm anh hùng.
"Bạch Linh Chi này với Hàn Linh Chi bắn đại bác cũng không tới, Tiểu sư muội nói đâu có sai, chẳng qua là nhanh mồm nhanh miệng chút thôi, Đại sư tỷ hà tất phải bắt nạt Tiểu sư muội như vậy?"
Quân Nhiên bước lên một bước, chắn trước mặt Trúc Dao, vẻ mặt đầy phẫn nộ nhìn Kiều Hàn.
"Đúng vậy, Ngọc Yên Tử đạo hữu cũng nói là chuyện nhỏ, Đại sư tỷ làm gì mà ép bức Tiểu sư muội?" Quảng Trần cũng che chở Trúc Dao, bất mãn nhìn Kiều Hàn.
Trúc Dao trốn sau lưng hai người, dùng giọng mũi đáng thương gọi một tiếng "Sư huynh", ba sư huynh muội cùng nhau đối đầu với Đại sư tỷ là Kiều Hàn.
Tình cảnh có chút khó coi.
Không ngờ thuận miệng hỏi một câu lại ầm ĩ đến mức khó coi thế này, Ngọc Yên Tử nói cũng không được mà không nói cũng không xong, lộ vẻ quẫn bách, còn Ngọc Mặc Tử và các tỳ nữ Tiêu Dao Cốc đều vô cùng không vui, nhưng ngại là khách, chỉ có thể oán thầm trong lòng.
Dù sao cũng là một trong tứ đại phái, Đan Vân Môn sao lại chẳng có chút quy củ nào vậy. Người ta Kiều Hàn là Đại sư tỷ, lời nói ra đâu phải không có lý, làm sư muội không những không nhận sai, còn bày ra cái vẻ bị bắt nạt, diễn xuất vụng về, nhân phẩm thấp kém.
Hai tên sư huynh kia cũng là kẻ mù kẻ điếc, rõ ràng tận mắt nhìn thấy tận tai nghe thấy, còn cảm thấy sư muội mình không sai, quay ngược lại trách cứ Đại sư tỷ của họ, não đâu rồi?
Tuy nhiên Quảng Trần, Quân Nhiên và Trúc Dao cũng không phát hiện ra sự không vui của đệ tử Tiêu Dao Cốc, càng không biết bọn họ trong lòng người khác vừa điếc vừa mù, thấy mọi người không nói gì, còn tưởng họ ủng hộ mình, ba sư huynh muội diễn càng hăng say.
"Ngày thường ở trong môn phái Đại sư tỷ đã không ít lần làm khó dễ Tiểu sư muội, vì tỷ mà Tiểu sư muội bị nhốt ở Hình Lâu rất lâu, khó khăn lắm mới dựa vào nỗ lực của bản thân mà ra được, Đại sư tỷ tại sao còn muốn làm khó muội ấy?" Quân Nhiên phẫn nộ.
Quảng Trần cũng vừa giận vừa oán, kể lể từng chuyện từng chuyện về "tội ác" của Kiều Hàn, còn đổ cả những chuyện xui xẻo trong quá khứ của hắn và Quân Nhiên lên đầu Kiều Hàn.
Trong sự chỉ trích hoặc phẫn nộ hoặc tủi thân của ba người, Kiều Hàn lẳng lặng hấp thu ác ý, đồng thời hy vọng bộ ba này nỗ lực thêm chút nữa, tốt nhất là có thể giúp nàng bước vào Kim Đan hậu kỳ.
Ai ngờ lúc ác ý đang nồng đậm, ba đạo lôi quang từ trên trời giáng xuống, "rắc rắc rắc" đánh lên đầu Quảng Trần, Quân Nhiên và Trúc Dao.
Bộ ba vốn đang diễn cực kỳ nhập tâm trực tiếp bị đánh cho ngốc luôn, từ đầu đến chân bốc khói đen, ngay cả tiếng kêu cũng quên phát ra.
Lôi quang này vô cùng quen thuộc, Kiều Hàn nhìn về phía Hư Vân, người sau trả lại cho nàng khẩu hình "đừng sợ", rắc một cái đứng chắn trước mặt nàng, hoàn toàn là tư thế của người bảo vệ.
"Câm miệng! Tưởng ra khỏi Đan Vân Môn là không ai trị được các ngươi hả?"
Kiều Hàn: .......
Thôi, nàng đã quen với việc Hư Vân phát điên rồi.
Kiều Hàn đang định nói gì đó, thì nghe Hư Vân chỉ vào Trúc Dao nói:
"Bản thân ngươi là cái thứ gì trong lòng ngươi không rõ sao? Cái thứ tạp chủng chảy dòng máu Ma tộc..."
Trong ánh mắt kinh hoàng của Trúc Dao, Hư Vân rũ sạch gốc gác của ả ra ngoài ánh sáng.

Bình Luận

0 Thảo luận