Đạo diễn cảm thấy vô cùng yên tâm.
Dân làng ở đây tuy không giao lưu mấy với thế giới bên ngoài, nhưng phải nói là biết không ít thứ. Ông cũng rất sáng suốt khi không chỉ đơn thuần thiết lập các vòng sinh tồn, mà còn cài cắm vài thử thách thuộc sở trường riêng của mỗi khách mời. Thậm chí phía sau, để tạo điều kiện cho Hứa Gia Niên và Ninh Lạc Dao ghi điểm, ông còn thiết kế một phân đoạn diễn kịch.
Ông không tin là mình không bẫy nổi Tư Phù Khuynh.
Phó đạo diễn gật đầu, ra hiệu bằng tay cho Tề Thù Ninh, ý bảo cô ta hãy dẫn dắt Tư Phù Khuynh một chút. Có ống kính ở đó, Tề Thù Ninh dĩ nhiên không thể lộ ra bất kỳ sự bất mãn nào, mà chỉ ngoan ngoãn gật đầu. Nhưng cô ta thừa biết, Tư Phù Khuynh nói "tàng tàng" cũng là nổ quá đà rồi. Một kẻ lọt lưới chương trình giáo dục chín năm thì có thể trông chờ gì vào thư pháp đại tự? Cho dù cô ta có lôi hết mười hai phần khí thế ra thì điểm số của nhóm này chắc chắn vẫn sẽ thấp nhất.
Hứa Gia Niên và Thẩm Tú Văn cùng một nhóm, anh cười cười: "Xem ra tôi có thể nằm thắng rồi."
[Anh trai tôi ơi, anh mau ôm chặt lấy đùi cô Thẩm đi nha.]
[Đúng thế, học hỏi nhiều vào, biết đâu sau này anh có thể làm một thành viên danh dự của Thiên Địa Minh.]
[Thầy Nguyên cũng viết thư pháp, có thể kéo theo Dao Dao, ờ... nhưng nhóm Tề Thù Ninh và Tư Phù Khuynh này... Tề Thù Ninh chắc kéo không nổi đâu.]
"Để em viết cho." Tề Thù Ninh nói: "Chúng ta chỉ cần nộp bài của một người là được." Dù sao Tư Phù Khuynh có viết hay không cũng chẳng có gì khác biệt.
Vẻ mặt Tư Phù Khuynh trở nên hớn hở: "Được thôi." Cô cuối cùng cũng có thể nằm nghỉ một lát. Đúng là một cuộc sống sinh tồn hoàn hảo.
Phía trước chính là vị đại gia mà chương trình đã nhắc tới. Ông lão đội một chiếc mũ cỏ, trên sống mũi đeo kính râm, tay cầm tẩu thuốc. Trông đúng kiểu cao nhân lánh đời. Trước mặt ông bày mấy chiếc bàn, bên trên là bút nghiêng giấy mực.
Ngoại trừ Tư Phù Khuynh, năm người còn lại đều tiến tới lấy giấy tuyên thành bắt đầu viết. Viết xong, ông lão bắt đầu chấm điểm.
"Viết cái thứ gì thế này." Ông lão nhìn lướt qua cực nhanh, vẻ mặt đầy ghét bỏ xem cho xong: "Trong năm tờ này, chỉ có tờ này là đạt, nhưng người viết cũng chỉ là viết cho có lệ."
"Ông bạn già, ông đúng là có mắt nhìn người nha." Nguyên Hòa Bình kinh ngạc: "Nhìn một cái là tìm ra ngay người lợi hại nhất trong chúng tôi."
Ông lão ngậm tẩu thuốc hừ một tiếng: "Gừng càng già càng cay mà lị."
Nguyên Hòa Bình: "..."
[Cười chết mất, thầy Nguyên vì trông như mới ngoài bốn mươi nên đã bị khai trừ khỏi hội người già.]
[Thực ra cô Thẩm đúng là chỉ viết tùy hứng thôi, dù sao đạo diễn cũng bảo cô ấy tiết chế lại, chứ bình thường cái này cô Thẩm vứt vào sọt rác lâu rồi.]
[Thù Ninh đã rất giỏi rồi nha, cô ấy học khoa phát thanh, thư pháp chỉ là sở thích thôi, không như ai kia, một chữ cũng không thèm viết, bắt Thù Ninh gánh một mình.]
"Này, con bé kia." Ông lão đưa mắt liếc một cái: "Nhóc ngồi xổm đằng kia xem châu chấu làm gì? Mau lại đây."
Tư Phù Khuynh ngẩng đầu: "Ông ơi, cháu không có chơi châu chấu."
Ông lão ngẩn người: "Thế nhóc đang làm cái gì?"
Tư Phù Khuynh mở to mắt nói dối không chớp mắt: "Cháu đang tập 'nằm kiểu cá mặn', ông xem nắng đẹp thế này, không nằm một lát thì phí quá."
Ông lão tức đến bật cười: "... Nằm cũng không được, mau lại đây, người khác viết hết rồi, nhóc cũng phải viết."
Tư Phù Khuynh thở dài một tiếng, chỉ đành bước qua. Tề Thù Ninh nhíu mày, cầm lấy một cây bút lông khác: "Cô chưa tiếp xúc với thư pháp bao giờ, bút phải cầm như thế này, tôi dạy cô, cô làm theo tôi." Nếu Tư Phù Khuynh viết chữ quá xấu, điểm số thấp thì mặt mũi cô ta cũng chẳng để đâu cho hết.
"Vâng, được ạ, cảm ơn." Tư Phù Khuynh cầm bút lên, nắn nắn: "Tôi chỉ biết mỗi một chữ thôi."
"Một chữ cũng phải viết." Ông lão không nhượng bộ: "Nhanh lên, nếu không không cho qua quan đâu."
[Ông lão làm tốt lắm, ai cũng phải viết, không thể ngoại lệ.]
[Lần này Tư Phù Khuynh chắc chắn tịt ngòi, nhà họ Tả tống cổ cô ta về quê làm ruộng, lấy đâu ra thời gian mà luyện thư pháp, hèn gì nãy giờ chẳng dám bén mảng lại gần.]
Tư Phù Khuynh rất nhanh đã đặt bút xuống: "Cháu viết xong rồi."
"Nhanh thế?" Ông lão đeo kính lão vào, cầm tờ giấy tuyên thành trên bàn lên. Chỉ mới nhìn qua một cái, ông bỗng nhiên im lặng. Cả người trở nên tĩnh lặng đến lạ thường.
"Ông bạn già, đừng có đờ người ra thế chứ." Nguyên Hòa Bình vốn tính tự nhiên, còn trêu một câu: "Ông mau nhận xét đi, con gái nhà chúng tôi viết một chữ này thế nào? Không lẽ là Phù Khuynh viết tốt quá, làm ông chấn động luôn rồi sao?"
Ông lão nhìn chằm chằm vào chữ duy nhất trên tờ giấy, chậm rãi lắc đầu: "Tôi quả thực không nhận xét nổi."
Nguyên Hòa Bình ngẩn ra.
"Trong chữ này có tình cảm, còn có..." Ông lão dừng lại một chút, thở dài đầy vẻ mất mát: "Tóm lại là viết cực kỳ tốt, hiếm thấy đấy." Ông trải tờ giấy ra trước ống kính.
Lúc này tất cả mọi người đều đã thấy rõ. Giấy trắng mực đen, đó là một chữ "Dận" (胤).
Người trong nghề nhìn đường lối, người ngoài nghề xem náo nhiệt. Ninh Lạc Dao và Hứa Gia Niên chỉ cảm thấy chữ này vô cùng đẹp, nhìn qua thậm chí còn bị nhiếp hồn trong thoáng chốc. Thẩm Tú Văn thì mừng rỡ vô cùng: "Viết tốt lắm! Có khí chất của bậc vương giả!"
Gương mặt Tề Thù Ninh biến đổi một cách vi diệu, ngón tay cầm bút lông siết chặt lại, cả người có chút không phản ứng kịp. Tư Phù Khuynh thế mà biết viết chữ?! Chẳng phải cô ta còn chưa tốt nghiệp cấp hai sao? Sao đột nhiên lại biết thư pháp? Tề Thù Ninh tuy không học chuyên sâu thư pháp nhưng cũng được rèn luyện từ nhỏ. Cô ta buộc phải thừa nhận, một chữ này của Tư Phù Khuynh còn mạnh hơn cả bài thơ cô ta viết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=186]
Lúc này lòng cô ta vô cùng hoảng loạn, không rõ là hối hận hay là đố kỵ.
Khán giả trong phòng livestream cũng bị làm cho chấn động.
[... Thư pháp này của Tư Phù Khuynh được đấy chứ, chữ này viết một mạch liền mạch, khí thế hào hùng.]
[Được cô Thẩm khen thì đúng là không phải dạng vừa rồi.]
[Thế này mà bà gọi là tàng tàng hả??? Vợ khiêm tốn quá rồi, tôi mà viết được đẹp thế này tôi đã vác loa đi hét khắp phố rồi.]
[Nói đi cũng phải nói lại, tôi thực sự cảm thấy chương trình tiết lộ đề cho cô ta, bảo kỹ năng sinh tồn mạnh thì thôi đi, coi như luyện ở quê, nhưng thư pháp là sao? Cô ta ngay cả cấp hai còn chưa học xong, lại còn tình cờ viết đúng một chữ?]
[Cười chết, kỹ năng kém hơn thì bảo người ta biết đề trước, chữ này mà luyện ngày một ngày hai được à? Chí ít cũng phải mười năm công lực rồi, chương trình này đầu năm nay mới lên kế hoạch mà.]
[Tôi nghi ngờ sâu sắc Tư Phù Khuynh cũng là fan của Dận Hoàng, nếu không sao cô ta lại viết chữ 'Dận'.]
[Hú hồn, niềm vui nhân đôi! Thần tượng của vợ cũng là thần tượng của tôi.]
...
"Cư dân mạng tinh mắt thật đấy." Trong khách sạn, Phượng Tam thấy cảnh này không nhịn được lên tiếng: "Chỉ dựa vào một chữ mà đoán ra Tư tiểu thư là fan của Dận Hoàng bệ hạ, ông lão kia bảo có tình cảm, chắc chắn là có tình cảm rồi." Anh ta thấy Tư tiểu thư bình thường hay mang theo bên mình nhất chính là cuốn Dận Hoàng Truyện.
Nghe thấy lời này, Úc Tịch Hành quay đầu, cho anh ta một ánh nhìn nhàn nhạt. Phượng Tam bị nhìn đến mức rợn cả tóc gáy: "Cửu ca, em..." Anh ta lại nói sai chỗ nào rồi sao?
Úc Tịch Hành đặt tách trà xuống, đứng dậy. Phượng Tam ngẩn ra, lập tức định đi theo.
"Tôi ra ngoài một chuyến." Úc Tịch Hành thản nhiên lên tiếng: "Không cần đi theo." Phượng Tam ước lượng võ lực của mình và anh, cuối cùng đành ngậm miệng. Thôi thì anh ta cứ ngoan ngoãn ở đây xem livestream vậy.
...
Buổi ghi hình chương trình vẫn đang tiếp tục. Sau khi vòng thứ hai qua đi, ông lão chỉ thu lại tờ giấy Tư Phù Khuynh viết, sáu người lại một lần nữa tách ra. Đạo diễn cứ nhìn chằm chằm vào màn hình riêng của Tư Phù Khuynh. Thấy cô dễ dàng tìm ra lời giải, mở khóa mật mã cửa hầm, tìm thấy một lô nhu yếu phẩm. Lại thấy cô tùy tiện kết một chiếc bè gỗ, thuận lợi qua sông.
Đường của Tư Phù Khuynh là khó nhất. Nhưng ngay cả vậy, khi cô đã vượt qua thì những người khác vẫn đang vắt óc giải mã.
"Cô ta có tập luyện qua rồi à?" Đạo diễn hít một hơi lạnh, cuối cùng không nhịn được hỏi: "Cái khả năng trinh sát này, vào giới giải trí làm minh tinh làm gì, nên vào đội cảnh sát hình sự mới đúng."
Phó đạo diễn cũng khá hoang mang, ông ta run run nói: "Không lẽ Tư tiểu thư là người của tổ chức tình báo nào đó đi ra chứ?"
"Gớm, tổ chức tình báo luôn cơ đấy." Đạo diễn liếc anh một cái: "Zero hay T18? Thế sao anh chưa bị bắt đi hả?"
Phó đạo diễn lẩm bẩm: "Thế ông xem cô ta còn cái gì là không biết không."
Đạo diễn: "..." Ông nghiến răng: "Tôi không tin, tôi sẽ đi hỏi Tiêu Cục Đại Hạ chuyên làm công tác bảo an cho đài mình lần trước, xem hồi trước họ vây người ta thế nào." Cứ để Tư Phù Khuynh tiếp tục như vậy thì các khách mời khác còn chơi bời gì nữa?
"Đúng rồi, tôi còn kiếm cho ông một khách mời, khách mời không chính thức đấy." Phó đạo diễn bỗng nhiên đắc ý: "Tuần sau sẽ tới, vừa vặn xuất hiện ở nwuar phần sau của tập đầu."
"Ai thế?" Đạo diễn nghi ngờ: "Dạo này ông cứ thần thần bí bí thế nhỉ."
Phó đạo diễn chắp tay sau lưng: "Hì, tôi không nói cho ông đâu, đảm bảo lúc người ta đến sẽ làm ông hú hồn, tôi còn nhờ phúc của Tư lão sư mới mời được đấy." Đạo diễn vỗ một phát lên cái đầu hói dở của anh ta.
Kết quả không ngoài dự đoán, Tư Phù Khuynh giành vị trí thứ nhất ngày hôm nay, cũng nhận được nhiều tài nguyên nhất. Ngoài gà ra, còn có mấy quả trứng ngỗng lớn và rất nhiều rau củ. Tề Thù Ninh xếp hạng bét, chỉ được chia một quả dưa chuột. Cô ta cắn một miếng dưa chuột, hoàn toàn không hạ thấp mình xuống để xin Tư Phù Khuynh mấy quả trứng được, chỉ đành khó khăn ăn cho xong, đi ngủ với cái bụng đói cồn cào.
Sáng hôm sau dậy lại là một ngày sinh tồn mới, Tề Thù Ninh đã có chút sắp không chịu đựng nổi rồi. Tinh thần của Tư Phù Khuynh thì ngày càng tốt, mỗi ngày đều có thể ăn hết mấy con gà.
Tập 1 phần đầu của chương trình trích xuất từ tư liệu của bốn ngày quay, sẽ lên sóng đài Đại Hạ và các nền tảng video vào thứ Năm tuần sau. Những show có thể lên sóng truyền hình vệ tinh rất ít. Nhưng đây dù sao cũng là sản phẩm của đài Đại Hạ, đạo diễn lại là người thâm niên nên đã sớm xin được giấy phép, lại còn vào khung giờ vàng từ tám giờ đến mười giờ rưỡi tối. Cộng thêm sự bảo chứng chất lượng của đội ngũ sản xuất, số người mong đợi chương trình này trên cả nước là rất lớn.
Đạo diễn lúc đầu quyết định biên tập xoay quanh Nguyên Hòa Bình và Hứa Gia Niên, giờ ông định cho Tư Phù Khuynh thêm nhiều ống kính hơn. Không thể để một mình ông bị nhồi máu cơ tim được. Ông phải để khán giả trước màn hình cũng bị dọa cho hết hồn luôn.
Kết thúc bốn ngày ghi hình, Tư Phù Khuynh cũng có được một ngày nghỉ. Cô cuối cùng cũng chộp được cơ hội đến khách sạn nơi Úc Tịch Hành ở, nhưng chỉ có Phượng Tam ở đó. Nắm đấm của Tư Phù Khuynh cứng lại: "Sếp tôi đâu?"
"Cửu ca đi cái thôn nào rồi, không cho tôi theo, hai ngày nay cũng không về, nhưng chắc chắn là không sao." Phượng Tam nói: "Tư tiểu thư cứ yên tâm, Cửu ca dặn cô cứ yên tâm quay chương trình."
Tư Phù Khuynh nhướng mày: "Hai ngày không về luôn?" Cô vừa kết thúc đợt quay đầu tiên thì sếp cô đã biến mất. Không lẽ là cố ý trốn cô đấy chứ?
"Cứ cách một khoảng thời gian Cửu ca lại tới đây một chuyến." Phượng Tam nghĩ một lát: "Chắc là có việc gì quan trọng chăng."
Lần này Tư Phù Khuynh có thể xác định rồi. Úc Tịch Hành cũng vô tình gặp được người của Thần Y Minh, thế nên mới tới đây để khám chân. Trước đây chân anh thực sự không đi lại được. Nhưng có Thần Y Minh ở đây, bệnh chân của anh dĩ nhiên đã hồi phục không ít. Còn cô thì đã nhổ tận gốc căn bệnh trên chân anh rồi.
"Được." Tư Phù Khuynh mỉm cười: "Vậy khi nào sếp về, anh nhất định phải thông báo cho tôi kịp thời, tôi đang rất nóng lòng muốn gặp anh ấy."
"Anh còn phải nói với anh ấy là, tôi một ngày không gặp như cách ba mùa thu, nhớ anh ấy da diết lắm." Cô nhấn mạnh hai chữ "kịp thời".
Phượng Tam lại rợn tóc gáy. Sao trông cái điệu bộ này của Tư tiểu thư như muốn ăn tươi nuốt sống Cửu ca thế kia?
"Tôi đi tìm bạn đây." Tư Phù Khuynh vẫy tay: "Anh nhớ kỹ đấy nhé." Phượng Tam tiễn cô ra ngoài xong lập tức vồ lấy điện thoại: "Alo, Cửu ca, có phải anh gây ra chuyện gì rồi không? Chính là Tư tiểu thư ấy..."
...
Phía bên này, Tư Phù Khuynh đi tìm Khương Trường Ninh. Khương Trường Ninh biết cô sắp tới nên đã làm sẵn bánh ngọt đợi sẵn: "Cảm giác sinh tồn thế nào?"
"Cuộc sống tươi đẹp thế này sao lại gọi là sinh tồn được? Đây là nghỉ dưỡng." Tư Phù Khuynh nhún vai: "Chỉ là tôi không biết nấu ăn, ngày nào cũng ăn thịt nướng cũng hơi ngấy."
"Vậy để tôi chuẩn bị ít nước trái cây cho cậu giải ngấy." Khương Trường Ninh nói.
Tư Phù Khuynh "ừm" một tiếng, bỗng nhiên ngẩng đầu: "Nhà cậu bình thường cũng có nhiều người tới thế à?"
Khương Trường Ninh nhíu mày: "Cái gì cơ?"
"Có rất nhiều người." Tai Tư Phù Khuynh khẽ động: "Kẻ đến không thiện."
Khương Trường Ninh như nghĩ ra điều gì, sắc mặt biến đổi: "Có khả năng là..." Cô lập tức tháo găng tay chạy ra ngoài. Tư Phù Khuynh thần sắc nghiêm lại, cũng đi theo.
Trước cửa nhà quả nhiên tụ tập không ít người, đều là đàn ông, người nào người nấy cao to lực lưỡng. Những người này muốn chen vào trong nhưng bị mẹ Khương chặn lại, nhất thời chưa thành công.
"Các người làm gì thế?" Sắc mặt Khương Trường Ninh thay đổi: "Mẹ!"
"Cút ra!" Một gã đàn ông cao lớn quát lên, trực tiếp đẩy bà Khương một cái. Thấy bà sắp ngã xuống đất, bỗng có một bàn tay đỡ lấy lưng bà, nâng bà dậy. Bà Khương cũng nhìn thấy Khương Trường Ninh đang đi tới, bà kinh hãi: "Ninh Ninh, con ra đây làm gì, bố và anh con đều không có nhà, mau quay vào đi!"
Mà bị chặn lại lần nữa, ánh mắt gã cao lớn càng thêm hung ác: "Kẻ nào? Dám xen vào chuyện của Thần... xen vào chuyện trong thôn chúng tao? Biết điều thì cút mau!"
Tư Phù Khuynh chậm rãi đứng thẳng dậy, xắn tay áo lên: "Tôi mời anh làm quen với tôi một chút."
-----------------
Lời tác giả:
Bệ hạ sắp gặp họa?
Lúc viết dàn ý mình thực sự quá thích tuyến tình cảm của bộ này luôn, các bạn tuyệt đối không ngờ được nó sẽ diễn ra thế nào đâu! Hãy luôn nhớ mình là một tác giả ngôn tình nha qwq. Vì có phân đoạn show thực tế nên tông giọng bộ này bình thường sẽ nhẹ nhàng và lầy lội hơn bộ trước một chút~~
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận