Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau Khi Cởi Áo Giáp, Ta Sủng Quan Lục Cung

Chương 6: Oanh oanh yến yến (2)

Ngày cập nhật : 2026-02-23 15:04:54
Khúc Hồng Chiêu mỉm cười, nhìn người vừa hỏi: "Nếu ngươi thích nghe thì cứ đến cung Cảnh Nghi tìm ta, ta sẽ kể cho ngươi nghe."
Nàng ta vội vàng nói lời cảm tạ: "Tạ ơn nương nương."
Một tiếng nương nương này, quả thực có thể khiến người ta tê dại nửa người. Khúc Hồng Chiêu thưởng thức vẻ đẹp trước mắt, không hiểu sao Hoàng đế lại không sủng ái các nàng.
Đế vương đương nhiệm tuổi đời còn trẻ, chúng nữ tử trong hậu cung đương nhiên cũng không lớn tuổi, người lớn tuổi nhất là Thẩm lương viện, cũng chỉ mới hai mươi bảy tuổi, lớn hơn hoàng đế vài tuổi.
Khúc Hồng Chiêu sẵn lòng dỗ dành người khác, chúng nữ tử cũng cố ý lấy lòng nên khi ở chung, đương nhiên là cả chủ lẫn khách đều vui vẻ.
Sau khi mọi người quyến luyến rời đi, Khúc Hồng Chiêu quay người lại, đối diện với ánh mắt ngây dại của Lý ma ma và Triền Tuyết.
"Nương nương rất thích họ sao?" Giọng điệu của Lý ma ma tràn ngập vẻ khó tin.
"Ai mà lại không thích mấy muội muội xinh đẹp chứ?" Khúc Hồng Chiêu hỏi ngược lại. Thực ra trong số mấy người họ cũng có người lớn tuổi hơn nàng, nhưng nàng ỷ vào bản thân là người từng trải, nhìn ai cũng đều là tiểu cô nương.
Một đám mỹ nhân lớn nhỏ, vây quanh nàng nũng nịu ngoan ngoãn, khéo léo, trên người còn mang theo hương thơm dễ chịu, sao có thể không thích được chứ?
Thậm chí Khúc Hồng Chiêu còn cảm thấy bản thân đã trải nghiệm được niềm vui của hôn quân trong thời gian ngắn ngủi.
Lý ma ma mang theo vẻ mặt hoảng hốt lui xuống, chỉ còn lại một mình Triền Tuyết chìm trong ánh mắt dò xét của Khúc Hồng Chiêu.
"Nói đi, Chu tiệp dư và Doanh Tụ có thù oán gì? Lỗi từ ai?”
"Này… Nói ra thì rất dài." Triền Tuyết muốn nói lại thôi.
"Nói ngắn gọn." Khúc Hồng Chiêu ở trên chiến trường, đã quen với những lời bẩm báo ngắn gọn.
Triền Tuyết cắn môi, dứt khoát tóm tắt: "Nàng ta cho rằng Nhị tiểu thư cướp nam nhân của nàng ta."
"... Ngươi vẫn nên kể chi tiết ra đi."
"Dạ vâng! Trước khi Chu tiệp dư nhập cung đã từng có hôn ước với một người. Hai nhà vốn đã trao đổi canh thiếp(*), chuẩn bị nạp cát(*), thế nhưng tên nam nhân đó lại đột nhiên đổi ý, nói là hắn ta đã phải lòng Nhị tiểu thư, không phải nàng thì không cưới, lấy đó làm lý do từ chối cưới Chu cô nương. Khi đó, chuyện này đã gây ra náo loạn không nhỏ, Chu cô nương không quản mặt mũi gây náo loạn, từ đó… Liền không giao du với Nhị tiểu thư.” Triền Tuyết trộm quan sát sắc mặt của Khúc Hồng Chiêu: "Theo nô tỳ thấy, sau này nàng ta nhập cung làm tiệp dư, cũng là họa đắc phúc, đáng nhẽ ra là phải cảm tả Nhị tiểu thư mới đúng.”
(*) Canh thiếp là tờ giấy ghi rõ ngày tháng năm sinh(âm lịch), Nạp cát hay nạp thái là bước đầu trong lục lễ cưới hỏi truyền thống TQ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-coi-o-giap-ta-sung-quan-luc-cung&chuong=6]


Khúc Hồng Chiêu bất đắc dĩ: "Phúc khí này cho ngươi, ngươi có muốn không?"
Triền Tuyết có chút không phục, muốn phản bác rằng có thể vào cung làm nương nương, ai mà lại không muốn chứ? Nhưng ngay sau đó lại nhớ ra, Khúc Doanh Tụ không muốn, đành phải nuốt lại những lời này xuống.
Nàng ta suy nghĩ, có một số chuyện nàng ta có lòng muốn che giấu cho Nhị tiểu thư, nhưng nếu phải giúp Khúc Hồng Chiêu đóng giả Khúc Doanh Tụ, tránh lộ tẩy thì vẫn cần phải kể hết, bèn bổ sung thêm: "Lúc đó, Chu cô nương tức giận, xông vào hoa viên chất vấn Nhị tiểu thư, nói ra những lời khó nghe, kết quả bị Nhị tiểu thư tát một cái, còn đá nàng ta xuống nước trước mặt chúng quý nữ, còn sai người dùng gậy tre giữ không cho nàng ta lên bờ, nói là để nàng ta ở trong nước cho tỉnh táo lại. Chu tiệp dư cứ thế ngâm mình trong nước một nén nhang."
"... Còn gì nữa không?"
"Đã hết rồi ạ.” Triền Tuyết thành thật lắc đầu: "Từ đó về sau, Chu tiệp dư cũng không dám gây sự với Nhị tiểu thư nữa."
Khúc Hồng Chiêu lại hỏi: "Phụ thân của Chu tiệp dư có phải là Chu tu soạn ở Hàn lâm viện không?"
"Đúng vậy."
"Ta hiểu rồi." Khúc Hồng Chiêu gật đầu.
Triền Tuyết cũng không hiểu nàng đã hiểu cái gì, nhưng dù sao thì cũng trung thành với Khúc Doanh Tụ hơn, nói xong còn muốn nói đỡ vài câu: "Chuyện này thực sự không phải lỗi của Nhị tiểu thư."
"Vậy là lỗi của ai?"
Triền Tuyết dứt khoát: "Lỗi của tên cẩu nam nhân đó.”
"..."
“Vị hôn phu đó của Chu tiệp dư, Nhị tiểu thư căn bản là thấy chướng mắt, là hắn ta tự phát điên.” Nhắc đến người này, Triền Tuyết vẫn còn chút phẫn nộ: “Còn vô duyên vô cớ liên lụy làm Nhị tiểu thư bị người ta bàn tán."
Khúc Hồng Chiêu gật đầu: "Chuyện trong nhà Chu tu soạn ta cũng từng nghe nói, chuyện này quả thật chưa chắc đã trách Doanh Tụ được."
"Người thực sự không trách Nhị tiểu thư sao?" Triền Tuyết có chút vui mừng.
Khúc Hồng Chiêu trừng mắt nhìn nàng ta: "Chỉ không trách nàng chuyện từ hôn, chứ không nói là không trách chuyện nàng chuyện đẩy người xuống nước.”
Nghe xong lời này, trong lòng Triền Tuyết cũng cảm thấy thoải mái hơn chút. Nàng ta vẫn luôn cho rằng Đại tiểu thư bị ép gả thay, nhắc đến Nhị tiểu thư chắc chắn sẽ đầy bụng oán hận, giờ đây lại nghe giọng điệu Khúc Hồng Chiêu khi nhắc đến muội muội, mới biết là do bản thân đã nghĩ nhiều.
"Người không hận Nhị tiểu thư sao?" Triền Tuyết buột miệng hỏi.
"Hận thì không đến mức.” Khúc Hồng Chiêu lắc đầu: "Nhưng đợi con bé trở về, một trận đòn là không thể tránh khỏi. Lớn bao nhiêu rồi mà còn làm việc không có đầu óc?”
"..."
Khúc Hồng Chiêu vừa trò chuyện với Triền Tuyết, vừa lật xem cuốn sách nhỏ trong tay. Đây là cuốn sổ Lý ma ma đưa cho nàng trước khi nhập cung, trong sổ ghi lại gia thế bối cảnh của chúng phi tần trong cung. Chẳng qua là trước đây Khúc Hồng Chiêu không để ý, bây giờ gặp người rồi mới nhớ ra lật xem tư liệu.
Trước mắt, tất cả các phi tần cấp thấp trong cùng đều có xuất thân không cao, không có ai có người trong nhà là trọng thần hay giữ chức vụ quan trọng. Hoàng đế cũng chưa từng thể hiện thiên vị với bất kỳ ai trong số họ.
Mãi đến khi Thái hậu nương nương làm chủ, nạp chất nữ nhà mẹ đẻ làm Thục phi, phá vỡ sự cân bằng trong hậu cung, Hoàng đế mới lại đưa nữ tử Khúc gia vào cung.
Hắn là đang chơi trò cân bằng sao? Khúc Hồng Chiêu khó hiểu.
Cũng may, nàng là người có suy nghĩ thoáng, nghĩ không thông thì không nghĩ nhiều, ném cuốn sổ sang một bên, đứng dậy nói với Triền Tuyết: "Đi thôi, theo ta đi gặp Chu tiệp dư."
"Hả?" Triền Tuyết giật mình: "Người muốn đi báo thù cho Nhị tiểu thư sao?"
"Báo thù gì chứ? Oan gia nên giải không nên kết. Ta thân làm tỷ tỷ, nếu có thể giải quyết thì sẽ thay con bé giải quyết.”

Bình Luận

0 Thảo luận