Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau Khi Hủy Hôn, Bạch Nguyệt Quang O Biến Thành A

Chương 73

Ngày cập nhật : 2026-05-14 14:17:43

 

Lâm Dữu Bạch ngậm nước mắt, vội vàng gật đầu.

Omega trong thời kỳ mang thai vốn sẽ trở nên nhạy cảm hơn bình thường, ham muốn cũng mãnh liệt hơn, không khác mấy so với thời kỳ phát t*nh.

Nhưng Lâm Dữu Bạch cũng không biết có phải tất cả mọi người khi mang thai đều sẽ như cậu bây giờ không, hình như vừa nhìn thấy anh Tiểu Đường, ngửi thấy mùi của anh, rồi lại hôn anh, hơi nóng đó cứ thế không tan đi được.

Không khó chịu như thời kỳ phát t*nh, nhưng vẫn có chút giày vò.

Nhưng không thân mật với anh Tiểu Đường lại càng giày vò hơn, cuối cùng mới trở thành bộ dạng hiện tại.

“Chỉ còn năm ngày nữa thôi…” Tiểu Omega vặn eo làm nũng trong lòng Đoạn Diệc Đường, “Không sao đâu… Em không sợ.”

Đoạn Diệc Đường nhìn cậu, không nói gì, chỉ là hơi thở trở nên nặng nề hơn một chút.

Sau khi kết thúc, anh lại ôm người về phòng ngủ phụ khác.

-

Có lần một thì sẽ có lần hai.

Tiểu Omega như nếm được mật ngọt, biết rằng dù chỉ như vậy cũng sẽ rất thoải mái, lại biết anh Tiểu Đường sẽ không bao giờ từ chối cậu, thời gian mỗi tối trở nên dài hơn.

Đoạn Diệc Đường đương nhiên không thể từ chối cậu, nhưng cũng dần dần trong sự không thể kiềm chế mỗi tối, mơ hồ phát hiện ra một điều không đúng.

Vài ngày sau, Phục Tây đến thăm khám định kỳ.

Đoạn Diệc Đường vừa hay được nghỉ, ngồi một bên xem ông khám tổng quát cho Lâm Dữu Bạch.

Trước khi đi, Đoạn Diệc Đường tiễn người ra cửa, kín đáo bày tỏ một chút lo lắng của mình.

Mặc dù đã được ba tháng, nhưng dù không trong thời kỳ mang thai, việc phóng túng và cầu hoan thường xuyên cũng không tốt cho cơ thể, huống hồ tiểu Omega còn đang mang thai.

Anh rất tin tưởng y thuật của Phục Tây – phải nói là, trong toàn bộ Liên minh Á châu, nếu có bất kỳ bệnh nào liên quan đến pheromone mà Phục Tây cũng không thể giải quyết, thì cũng không có người thứ hai nào có thể giải quyết.

Nhưng Phục Tây hình như vẫn chưa đề cập đến điểm này, hay nói cách khác, mặc dù ông đã nhận ra, nhưng lại chọn cách bỏ mặc.

Phục Tây nghe anh nói xong, đầu tiên là hiểu ra, sau đó lại có một chút ngẩn người mơ hồ, cuối cùng, ông nhìn vào trong nhà một cái, gật đầu.

“Là tôi sơ suất.” Phục Tây nói, “Mặc dù đây không phải vấn đề lớn… nhưng tôi không biết cậu có thể nhịn đến vậy, cứ nghĩ đằng nào cũng sớm muộn gì cũng giải quyết được, nên không đặc biệt nói với cậu.”

Đoạn Diệc Đường nhíu mày, “Ý gì?”

“Cậu chưa đánh dấu hoàn toàn cậu ấy, đúng không?” Phục Tây nói.

Đoạn Diệc Đường im lặng một lúc.

Mặc dù sớm biết y thuật của Phục Tây mạnh, nhưng anh cũng không biết là mạnh đến mức nào.

Luôn có thể nói ra những lời kinh người.

Một lúc lâu sau, chàng trai kiềm chế gật đầu, “Ừm.”

Phục Tây nhìn anh, cười một tiếng, “Vậy cậu còn nhớ không, hôm đó cậu ôm người đến phòng khám của tôi, tôi đã nói gì? Tôi nói…”

Lại bắt đầu thói quen trơn tru.

Đoạn Diệc Đường hít một hơi, không muốn tiếp tục vòng vo với ông ở đây, “Không thể nói thẳng sao?”

“Còn thẳng thế nào nữa?” Phục Tây làm một biểu cảm khoa trương, chỉ vào bên trong, nói, “Vậy tôi không thể trước mặt tiểu Omega nhà người ta, nói với cậu rằng tốt nhất cậu vẫn nên đánh dấu hoàn toàn, đi vào khoang sinh sản để kết nút chứ? Cậu có đánh tôi không?”

“…”

Mặc dù biểu cảm và giọng điệu vẫn không đứng đắn, nhưng Đoạn Diệc Đường đã nắm bắt được trọng tâm từ lời nói của đối phương, “Ý ông là, đánh dấu hoàn toàn là cần thiết?”

Hôm đó, anh đưa người đến phòng khám, Phục Tây khuyên anh, hãy để họ gần gũi bao lâu tùy thích, gần gũi bao nhiêu tùy thích, sâu bao nhiêu tùy thích.

Lúc đó, Đoạn Diệc Đường nghĩ đây chỉ là một câu nói đùa của Phục Tây, bây giờ xem ra, có lẽ lúc đó, Phục Tây đã nhìn ra anh chưa đánh dấu hoàn toàn Lâm Dữu Bạch.

“Gần như vậy.” Phục Tây cuối cùng cũng thu lại nụ cười, nghiêm túc phổ biến kiến thức, “Mang thai vốn dĩ nên là sản phẩm sau khi đánh dấu hoàn toàn, và bản thân việc đánh dấu hoàn toàn, hơn một trăm năm trước còn có một thuật ngữ học thuật được công nhận – hành vi tiêm pheromone nồng độ cao.”

“Các cậu bỏ qua bước này mà có con, cũng không phải là không được… nhưng mà, Omega trong thời kỳ mang thai cần được pheromone của Alpha liên tục nuôi dưỡng, nếu cậu chỉ đánh dấu tạm thời cậu ấy, thì pheromone Alpha trong cơ thể cậu ấy sẽ liên tục giảm đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-huy-hon-bach-nguyet-quang-o-bien-thanh-a&chuong=73]

Đương nhiên, bây giờ các cậu sống cùng nhau, có thể thỉnh thoảng hôn hít, chạm vào để bổ sung… ” Ông lão nháy mắt với anh một cách ám muội, vỗ vai anh, “Nhưng cậu lại không thể đảm bảo ở bên cậu ấy 24 giờ một ngày, vậy thì vẫn không được. Vì vậy tôi vẫn khuyên cậu, nên làm thế nào thì làm thế đó, đừng nhịn.”

Đoạn Diệc Đường hít sâu một hơi, gạt tay Phục Tây ra khỏi vai mình, “Tôi lo lắng cho sức khỏe của em ấy. Nếu tạm thời không đánh dấu hoàn toàn, chỉ là bình thường…”

Dừng lại một chút, “Sẽ thế nào?”

“Tôi hiểu.” Phục Tây gật đầu tỏ vẻ hiểu biết, “Thực ra, cũng không sao cả, không ảnh hưởng lớn đến đứa bé, chỉ là Omega sẽ hơi… thôi – nhưng, không nghiêm trọng như thời kỳ phát t*nh.”

“Nhưng nhịn còn tệ hơn phóng túng đối với cơ thể.” Ông lão với vẻ mặt “người trẻ tuổi luôn quá ngây thơ” nói, “Với lại, nhìn Omega của mình mỗi ngày khó chịu như vậy… cậu thật sự có thể nhịn được sao?”

-

Những lời Phục Tây nói, Đoạn Diệc Đường đã nghe vào.

Nhưng thời tiết ngày càng ấm áp, thời gian ĐoạnDiệc  Đường cần ở bên ngoài lại ngày càng dài.

Dữ liệu mô phỏng của các trường quân sự lớn trong Liên minh Á châu đều được kết nối với máy tính trung tâm quân đội, kỷ lục trước đó đã đủ gây chấn động, sau nhiều năm lại bị phá vỡ, thu hút sự chú ý của nhiều bên.

Trong thời đại chiến đấu bằng cơ giáp, ở một mức độ nào đó, sức mạnh tinh thần của Alpha sẽ được khuếch đại và đề cao hơn nữa. Nhưng có lẽ vì một ví dụ trước đó, sự xuất hiện đột ngột của học viên quân sự này, trong khi thu hút sự chú ý, cũng gây ra một số bất đồng ngầm từ các cấp cao của thủ đô và quân đội.

Tiếng nói không lớn, nhanh chóng bị dập tắt, được cho là có nhân vật lớn ra mặt.

Nhưng cũng không phải trấn áp vô cớ. Vào ngày quyết định, Tô Phong cầm bản báo cáo nghiên cứu dài mười hai trang, bí mật đệ trình lên cấp cao thủ đô, nội dung báo cáo được giản lược, phần kết luận cuối cùng ghi rõ “sức mạnh tinh thần đã ổn định, không có xu hướng tấn công bừa bãi”.

Báo cáo của nhà nghiên cứu cấp cao mới của Bệnh viện Trung ương Quốc gia thủ đô rất đáng tin cậy, cộng thêm sự bảo đảm của nhân vật lớn đó, những bất đồng dần lắng xuống.

Khi ra khỏi tòa nhà thủ đô, Đoạn Diệc Đường nhìn thấy chiếc xe từ tính màu bạc trắng đỗ bên ngoài.

Đầu xe có biểu tượng quen thuộc, người đàn ông dựa vào đó, đang cầm một thiết bị liên lạc nói chuyện nhỏ với đầu dây bên kia, tay kẹp một điếu thuốc.

Đoạn Diệc Đường dừng bước.

Lâm Thừa Hách đã nhìn thấy anh từ khóe mắt, liếc mắt một cái, liền nhanh chóng kết thúc cuộc gọi, đi về phía anh.

Lâm Thừa Hách luôn thẳng thắn, đi thẳng vào vấn đề, không thèm vòng vo với bất kỳ ai, nhưng ngay cả y, bây giờ khi nhìn thấy Đoạn Diệc Đường, ánh mắt cũng không khỏi trở nên phức tạp hơn một chút.

Im lặng một lúc, Lâm Thừa Hách nâng cằm, nói, “Tôi đã xem báo cáo.”

Ngoài ra, còn biết tất cả mọi chuyện.

Mặc dù vẫn không thể nói là nhẹ nhõm, nhưng cuối cùng cũng hiểu ra nguyên nhân của một số chuyện, và cũng hiểu được cảm giác kỳ lạ hôm đó khi nhìn thấy Đoạn Diệc Đường và Tạ Chi Ngôn đứng cùng nhau là gì.

Đoạn Diệc Đường gật đầu, trên mặt không có biểu cảm gì.

Lâm Thừa Hách cũng không biết còn có thể nói gì về điều này. Dừng lại một lúc, y chuyển sang nói, “Dữu Dữu gần đây thế nào? Sức khỏe có tốt không?”

Bác sĩ gia đình thực sự không giúp được gì nhiều, đã không còn đến căn nhà nhỏ đó nữa, bây giờ, Lâm Thừa Hách muốn biết tình trạng của em trai mình, vẫn phải hỏi Đoạn Diệc Đường.

Nhắc đến Lâm Dữu Bạch, vẻ mặt Đoạn Diệc Đường trở nên dịu dàng hơn một chút, dừng lại một giây, khóe môi nở một nụ cười rất nhạt, “Nặng hơn một chút.”

Kể từ khi biết mình béo lên, tiểu Omega không muốn cân nữa, hôm qua dỗ dành ôm người đặt lên cân điện tử, mới phát hiện nặng hơn tám cân(=4kg)  so với trước khi mang thai.

“Thật sao?” Lâm Thừa Hách nhìn anh vài giây, lông mày giãn ra, gật đầu, như tự nói với mình, “Vậy được rồi.”

-

Sáu giờ, khu Đông đang vào giờ cao điểm buổi tối.

Bàn tay của chàng trai nắm chặt vô lăng, nhìn dòng xe tắc nghẽn phía trước, xoa xoa lông mày, trên mặt hiện lên một chút sốt ruột hiếm thấy.

Nhưng mặc cho anh vặn cần điều khiển sang số cuối cùng, khi về đến nhà, cũng đã bảy giờ rưỡi.

Mở cửa, người đầu tiên chào đón là người giúp việc trong nhà, vẻ mặt có chút ngập ngừng.

Người giúp việc đã quen làm việc ở nhà họ Lâm, chăm sóc Lâm Dữu Bạch hơn mười năm, là một phụ nữ Beta đáng tin cậy và điềm đạm, sau khi đến đây, vẫn có một chút sợ hãi bản năng đối với chủ mới.

“Sao vậy?” Đoạn Diệc Đường vừa cởi cúc áo sơ mi trên cùng, vừa hỏi cô.

Người giúp việc trấn tĩnh lại, nói, “Tiểu thiếu gia hình như hơi khó chịu, không ăn tối đã lên ngủ rồi, vừa nãy tôi gõ cửa, phát hiện…”

Đoạn Diệc Đường chưa nghe hết, liền đi thẳng lên lầu.

Áo khoác đồng phục còn chưa kịp cởi, bước chân anh rất nhanh, khoảnh khắc cửa phòng ngủ chính mở ra, mùi hương ngọt ngào xộc thẳng vào mũi anh.

Nồng nặc đến mức gần như bằng thời kỳ phát t*nh.

Đoạn Diệc Đường đứng yên nhìn một lúc, hít sâu một hơi, đóng cửa lại.

Người giúp việc đi theo, đứng ở góc cầu thang, có chút lo lắng thò đầu ra nhìn, nhưng thấy cửa đã đóng, liền biết không có vấn đề gì lớn, lặng lẽ đi xuống lầu.

Trong phòng không bật đèn, một màu đen kịt.

Đoạn Diệc Đường từng bước đi về phía trước, khả năng nhìn đêm vượt trội của Alpha hàng đầu giúp anh có thể nhìn rõ tình hình trong phòng.

Đã vào xuân, chăn trên giường lớn đã được thay từ chăn lông ngỗng sang chăn đậu màu nhạt, rất lớn, có thể đắp cho cả hai người.

Nhưng lúc này, một nửa chăn đậu rủ xuống đất, nửa còn lại xoắn thành một đống, tất cả cuộn tròn ở góc giường.

Người lẽ ra phải ngủ ngon trong chăn, lại chỉ mặc một bộ đồ ngủ quá rộng so với cậu, cả người cuộn tròn trên giường, vai run rẩy nhẹ.

Đi đến gần hơn, còn có thể nghe thấy tiếng nức nở mơ hồ từ trong gối.

Tiểu Omega rõ ràng không ngủ.

Nhưng cũng không như mọi khi, vừa nhìn thấy Đoạn Diệc Đường về, liền lập tức lao vào lòng anh.

Cậu thậm chí không dám đối mặt với Đoạn Diệc Đường, chỉ muốn vùi đầu vào giường, hy vọng anh Tiểu Đường đừng phát hiện ra cậu đang làm gì.

Chính vì không trong thời kỳ phát t*nh, vô cùng tỉnh táo, nên mới cảm thấy xấu hổ về hành vi của mình.

Đoạn Diệc  Đường đứng yên bên giường, nhìn người trên đó.

Vài giây sau, anh đưa tay ra, muốn ôm cả người tiểu Omega lên.

Lâm Dữu Bạch nắm chặt gối không chịu dậy, Đoạn Diệc Đường đành phải một tay vòng qua vai cậu, tay kia vòng xuống đỡ lấy cậu.

Cảm giác trên tay hình như có gì đó không đúng, Đoạn Diệc Đường ngẩn ra, nhìn xuống.

Tiểu Omega chỉ đơn thuần quấn chiếc áo ngủ mà chàng trai thường mặc.

Anh nâng mông cậu lên, hôn nhẹ lên mí mắt cậu, rồi cúi đầu, đặt vô số nụ hôn trìu mến lên bụng hơi nhô ra.

 

Bình Luận

0 Thảo luận