Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 4 / 88  ·  4.5%
Sau Khi Thừa Kế Một Hành Tinh Hoang
Chương 4: Thừa Kế Hoang Tinh, Trở Thành Tinh Chủ (1)
22/07/2026 09:23· 1,116 từ

Một bóng đen khổng lao vun vút về phía cô, theo từng đợt rung dữ dội của mặt đất.

Giang Lê trợn tròn theo bản năng lập tức xoay núp sau căn nhà đơn sơ.

Dù sao có vật đỡ một phần vẫn tốt hơn đứng trơ trọi giữa

Cô nín thở, hai siết chặt thành nắm đấm. Móng cắm sâu vào lòng tay, cơn đau nhói nhẹ cô miễn cưỡng giữ được bình

Nhưng cú va chạm thiên động địa mà cô tưởng lại không hề xảy

Mặt đất dần yên trở lại.

Không có tiếng đổ không có tiếng va đập.

Chỉ có một tiếng vô cùng quen thuộc, nhưng lẽ tuyệt đối không nên hiện ở nơi này.

"Gâu!"

"..."

Giang Lê ngây người.

"Chuyện gì đang xảy vậy?"

Đầu óc cô trống mất mấy giây, rồi mới nửa cái đầu khỏi căn nhà nhìn về trước.

Ở ngay cổng sân, cục lông màu đen đang nằm trên mặt đất không nhích.

Nhìn kỹ...

Hình như còn khá... xù?

[Phát hiện sinh vật xác định, đang tiến hành quét...]

Giọng hệ thống vang đúng lúc.

Giang Lê ngoan ngoãn tục núp sau căn nhà, chờ quả.

[Quét hoàn tất. Dựa dữ liệu từ thế giới chủ, sinh vật mắt được xác định là:

[Mức độ nguy hiểm:

[Tình trạng sinh mệnh: kịch.]

"...Chó?"

Giang Lê mở to

Ánh mắt cô khóa lên sinh vật màu đen đang dưới đất. Nó đã lại, nhưng cả cơ thể run lên từng hồi rất nhẹ.

Thế giới này...

Cũng có chó sao?

Trong lòng Giang Lê nghi hoặc.

Cho dù hệ thống đánh giá mức độ nguy hiểm "không", cô vẫn cẩn từng bước tiến tới.

Mãi đến khi cô xổm xuống.

Tiểu Hắc cẩu chậm ngẩng đầu, đôi mắt ướt nhẹp cô, yếu ớt rên một tiếng.

"Ư..."

Lúc ấy, sự đề trong lòng Giang Lê mới vơi một nửa.

Đúng lúc đó.

Bên ngoài sân lại đến tiếng động.

Chỉ trong chốc lát, nhóm người mặc đồ phòng hộ bạc trắng, đeo mặt bảo hộ màu đen đã ạt xông vào.

Người dẫn đầu bước tới trước mặt Giang Lê.

Thấy đối phương chỉ một cô gái trẻ gầy gò, chẳng những không hề lỏng cảnh giác, ngược lại lạnh giọng quát hỏi:

"Cô là ai?"

"Tại sao lại ở

"Có mục đích gì?"

Ba câu hỏi dồn như đạn bắn thẳng vào mặt

Thế nhưng, chẳng ai số họ buồn chờ Giang lời.

Vừa hỏi xong, cả đã tự ý lục tung sân cô.

Giang Lê lặng lẽ về góc tường, tiện tay kéo chó đen nhỏ ra sau mình, chỉ biết trơ nhìn đám người kia lật tung viện vốn đã chẳng có gì giá.

Không lâu sau, một đi kiểm tra quanh sân trở ghé sát tai người trưởng nói nhỏ:

"Không phát hiện vật nguy hiểm."

Đội trưởng phất tay.

Lập tức có hai bước ra khỏi hàng, đi thẳng phía Giang Lê.

Mặc dù giữa hai vẫn còn cách một lớp đồ hộ dày cộp, cô cảm nhận rõ sự bất từ đối phương.

Giang Lê khẽ cau

Cô chăm chú nhìn người đang từng bước áp sát, óc nhanh chóng tính xem nếu thật sự động thì mình có cơ hội phản hay không.

Không hiểu vì sao...

Cô có linh cảm

Đám người này đến vì con chó đen nhỏ.

Sinh vật nhỏ đang sát bên chân cô vẫn run rất khẽ.

Nó cố hết sức chế nỗi sợ, nhưng cơ thể không ngừng phát run.

Không cần suy nghĩ

Giữa một bên là người xông vào phá nát sân mình, còn một bên chú chó nhỏ ngoan ngoãn ro không dám nhúc nhích...

Giang Lê dứt khoát đứng về phía chú chó.

Cô lại khẽ kéo lùi ra sau mình thêm một rồi cẩn thận lên

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-thua-ke-mot-hanh-tinh-hoang&chuong=4]

"Các... các anh là

"Tại sao lại phá nhà tôi như vậy?"

"Tôi... tôi làm gì sao?"

Hiện giờ cô vốn gầy yếu như một đứa trẻ trưởng thành.

Chỉ cần cố ý chút nghẹn ngào vào giọng nói, đáng thương lập tức lên gấp bội.

Chiêu này vốn rất quả với phần lớn mọi người.

Dù sao cũng chẳng ai muốn bị coi là kẻ nạt trẻ con.

Đáng tiếc...

Đám người trước mặt ràng không nằm trong phạm vi "người bình thường".

Không những chẳng hề lòng.

Họ còn lục soát dội hơn, gần như muốn đào sân lên.

Đúng lúc hai người bị tiến tới chỗ Giang chú chó đen nhỏ, đội trưởng vừa chất vấn bỗng lên tiếng:

"Thu đội!"

"Nhưng đội trưởng..."

Một người rõ ràng cam tâm.

"Trên người con bé chưa khám."

Đội trưởng trừng mắt

"Cậu ngốc à?"

"Thứ đó to như cô bé này giấu nổi trên sao?"

"Hơn nữa nhìn cái này đi, còn chỗ nào chưa nữa?"

Ba câu hỏi liên khiến tên đội viên lập tức họng.

Lần truy bắt này như công cốc.

Hắn cũng không dám thêm để chọc đội trưởng nổi

"Thu đội!"

Đội trưởng lạnh lùng lệnh lần nữa.

Đám người kia vừa được lệnh liền lập tức rút đến rồi lại đi ầm ĩ như lúc xuất

Giang Lê vẫn không cử động.

Cô cứ ngồi xổm tại chỗ thêm vài phút nữa. đến khi xác nhận họ thật sự đã đi cô mới đứng dậy, bế chú đen nhỏ vào trong căn nhà đơn sơ.

Tiểu Hắc Cẩu vô suy yếu, hơi thở thoi thóp.

Giang Lê nhìn nó lâu cũng chẳng nghĩ ra cách tốt hơn. Cuối cùng thể "còn nước còn cầm chiếc lọ đựng thuốc hồi lúc nãy mình vừa uống, đổ thuốc còn sót lại cho liếm.

Tiểu Hắc Cẩu ngoan lè lưỡi liếm sạch từng giọt

Chẳng bao lâu sau, thở của nó dần ổn định, mạnh mẽ hơn trước.

Giang Lê lúc này thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi được hệ xác nhận rằng tình trạng của đã ổn định, cô hoàn toàn yên tâm.

Một người một chó lẽ ở trong căn nhà tôn gió.

Khung cảnh nghèo nàn chẳng hiểu sao lại có thêm phần bình yên khó

...

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận