Từ Ngọc Dao hít sâu một hơi, cố nặn ra một nụ cười: "Vậy thì muội vẫn nên dẫn Cẩm Du muội muội vào cung đi. Muội ấy xưa nay dịu dàng chu đáo, có muội ấy ở bên cạnh muội, chắc chắn mọi người đều sẽ yên tâm."
Từ Mộ Hoa giả vờ suy nghĩ một lát rồi gật đầu: "Có lý."
Lúc này, Từ Ngọc Dao mới lộ ra nụ cười, lại trò chuyện thêm với nàng một lúc rồi đứng dậy rời đi.
Cả nhà Từ Ngọc Dao vừa rời đi không lâu, đại nha hoàn bên cạnh Từ Mộ Hoa lại bước vào, nói rằng có bằng hữu tốt của nàng đến thăm.
Từ Mộ Hoa ngẩn ra một chút, bằng hữu tốt của nàng đến thăm ư?
Là ai vậy?
Đến khi nghe được cái tên mà nha hoàn bẩm báo, nàng lập tức ngồi bật dậy, quét sạch vẻ uể oải vừa rồi, tinh thần phấn chấn hẳn lên, chẳng khác nào được tiêm máu gà!
"Mau mau mau, mau mời nàng ấy vào đây!"
Bùi Thiều Dung! Nữ chính trong sách, sau này sẽ trở thành mẫu nghi thiên hạ đó!
Theo diễn biến của nguyên tác, vào thời điểm này, mối quan hệ giữa nguyên chủ và Bùi Thiều Dung vẫn còn rất tốt, chưa tan vỡ, chưa trở mặt thành thù!
Trong sách, nếu nhìn từ góc độ của nguyên chủ thì đó là việc Bùi Thiều Dung vì nam chính mà bất chấp tình nghĩa giữa hai người, nhiều lần hãm hại nàng ấy, không coi nàng ấy là bằng hữu, lợi dụng, gài bẫy, vu oan, cuối cùng thậm chí còn hủy hoại thanh danh của nàng ấy.
Nhưng nếu nhìn từ góc độ của nữ chính thì lại là chuyện nguyên chủ đố kỵ quá mức, tơ tưởng đến phu quân của khuê mật. Là người chịu thiệt, vì nghĩ đến tình cảm bao năm giữa hai người mà Bùi Thiều Dung nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác, cho nguyên chủ vô số cơ hội, vậy mà nàng ấy lại chẳng biết trân trọng.
Cuối cùng, nữ chính hoàn toàn nản lòng, dứt khoát từ bỏ đoạn tình nghĩa ấy.
Còn nguyên chủ thì cuối cùng cũng bị người ta hãm hại, chết trong Đông Cung. Đúng vậy, bạn không nhìn nhầm đâu! Nguyên chủ thấy khuê mật của mình gả vào Đông Cung, trở thành Thái tử phi được sủng ái nhất, còn bản thân thì đến cả một mối hôn sự đàng hoàng cũng khó tìm, nàng ấy liền tính toán trăm phương nghìn kế. Nhân lúc nữ chính đón nàng ấy vào Đông Cung ở tạm, nàng ấy đã giở thủ đoạn, toại nguyện trở thành Thái tử Lương viện*.
*Thái tử Lương viện (太子良媛) là tước hiệu dành cho một hạng thị thiếp (phi tần) của Hoàng thái tử, thường đứng sau Thái tử phi và Lương đệ.
Chưa dừng lại ở đó, nàng ấy còn không biết tự lượng sức mình, muốn kéo nữ chính từ vị trí Thái tử phi xuống, muốn mình thay thế vị trí đó... Nàng thật sự nghi ngờ rằng nguyên chủ có phải là sinh vật đơn bào không vậy?
Nhưng mà bây giờ, nàng chính là Từ Mộ Hoa, dĩ nhiên sẽ không ngu ngốc như thế nữa!
Để mẫu nghi thiên hạ tương lai làm khuê mật của mình chẳng phải là chỗ dựa vô cùng vững chắc hay sao?
Một nam nhân đâu đáng để nàng từ bỏ một chỗ dựa lớn như thế này chứ!
Vì vậy, khi Bùi Thiều Dung được nha hoàn dìu tay bước vào, Từ Mộ Hoa liền giống như gặp lại tình nhân lâu ngày không thấy mặt, lao thẳng vào lòng nàng ấy. Nếu không có nha hoàn đỡ bên cạnh, e là đã khiến cho Bùi Thiều Dung văng ra xa rồi!
"A Dung, sao bây giờ tỷ mới tới thăm ta vậy!"
Từ Mộ Hoa ôm chặt Bùi Thiều Dung, lập tức hóa thân thành quái vật mè nheo.
Bùi Thiều Dung theo bản năng dang tay ôm lấy nàng:
"Ta...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-xuyen-sach-nu-phu-doc-ac-va-nu-chinh-nam-tay-nhau-chien-thang&chuong=3]
ta trước đó có đến rồi, chỉ là lúc ấy muội còn hôn mê, ta ngồi nhìn một lát rồi rời đi. Nghe tin muội đã tỉnh, ta liền vội vàng chạy tới đây."
Từ Mộ Hoa ấm ức nhìn nàng ấy: "Ta còn tưởng tỷ không cần ta nữa rồi."
Bùi Thiều Dung: Sao cứ cảm thấy Mộ Hoa hôm nay kỳ lạ thế nào ấy?
"Mộ Hoa, muội không sao chứ?"
Ánh mắt của Bùi Thiều Dung nhìn nàng đầy lo lắng cứ như đang nhìn một bệnh nhân bị tâm thần, tràn ngập sự quan tâm.
Từ Mộ Hoa: Mình biểu hiện quá đà rồi sao? Không khoa trương một chút thì làm sao nữ chính có thể hiểu được tình cảm của nàng ấy đối với nàng, cũng như sự coi trọng dành cho tình bạn này chứ!
Còn mấy thứ như thể diện gì đó, giữ lại có ích gì chứ!
Việc cấp bách trước mắt là phải ôm chặt cái đùi này cho tốt đã!
Theo như nội dung trong sách, sau khi nữ chính vào Đông Cung thì được độc sủng! Về sau nam chính kế vị hoàng đế, nữ chính được phong hoàng hậu cũng vẫn là người được sủng ái duy nhất, nam chính vì nữ chính mà bãi bỏ lục cung, cả đời chỉ một lòng một dạ!
"Haiz!" Từ Mộ Hoa thở dài một tiếng, ánh mắt u buồn nhìn Bùi Thiều Dung:
"A Dung, tỷ không biết đâu. Lúc ta hôn mê, ta đã mơ một giấc mộng. Ta mơ thấy mình chết rồi, tỷ khóc một trận xong liền quên ta, rất nhanh đã quen biết rất nhiều bằng hữu mới... Trong lòng ta vừa đau đớn vừa tủi thân lắm! Chúng ta thân thiết như vậy, sao tỷ có thể quên ta nhanh đến thế chứ?"
Bùi Thiều Dung sửng sốt một lát, sau đó vừa buồn cười vừa bất lực, đưa tay chọc nhẹ lên trán nàng: "Nói nhăng nói cuội gì thế? Lời lẽ xui xẻo như vậy sao có thể tùy tiện nói ra được? Muội đâu biết nửa tháng nay ta lo cho muội đến mức nào đâu!"
Nha hoàn bên cạnh Bùi Thiều Dung cũng không nhịn được mà nói: "Đúng vậy đó, Mộ Hoa tiểu thư. Tiểu thư nhà ta từ khi biết người ngã từ trên lầu xuống là ngày đêm lo lắng, ban ngày ăn không ngon, ban đêm ngủ cũng không yên, cả người gầy đi luôn!"
Bùi Thiều Dung cũng không phủ nhận. Nàng ấy quả thật rất lo lắng cho Từ Mộ Hoa. Biết tin nàng lăn từ trên lầu xuống, nàng ấy hoảng sợ một phen, khi ấy đã muốn chạy sang ngay nhưng lại bị mẫu thân ngăn lại.
Mẫu thân nói rằng lúc này Từ phủ chắc đang loạn hết lên, nàng ấy qua đó chẳng phải là gây thêm phiền phức sao, chi bằng đợi một thời gian nữa rồi hẵng qua.
"Đang yên đang lành, sao muội lại lăn từ trên lầu xuống thế?"
Bị quỷ đẩy chứ sao!
Dĩ nhiên, mấy lời này không thể nói ra được, lỡ dọa người ta chạy mất thì phải làm sao!
Vì vậy Từ Mộ Hoa mặt mày ngơ ngác, lắc đầu tỏ ý mình cũng không rõ, chỉ biết là cứ thế mà lăn xuống thôi.
Bùi Thiều Dung cũng không nỡ lòng tra hỏi nàng, rất nhanh đã chuyển sang đề tài khác.
"Mộ Hoa, muội như vậy thì còn có thể tham dự yến tiệc Trung Thu ba ngày nữa không?"
Bùi Thiều Dung lo lắng hỏi.
Từ Mộ Hoa gật đầu: "Được chứ, không ảnh hưởng gì hết!"
Thấy vậy, Bùi Thiều Dung thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt rồi, đây là lần đầu tiên muội tham dự mà!"
Từ Mộ Hoa thoáng ngạc nhiên, buột miệng hỏi: "Sao lại là lần đầu? Chẳng lẽ trước đây ta chưa từng tham dự sao?"
Bùi Thiều Dung nhìn nàng chằm chằm rồi đột nhiên khóc òa lên!
Mộ Hoa thật sự đã bị ngã hỏng đầu rồi! Ngay cả chuyện mình từng vào cung dự yến tiệc hay chưa cũng không nhớ nổi nữa!
Từ Mộ Hoa: "..."
Nàng thật sự chỉ là chưa kịp phản ứng, lỡ miệng hỏi mà thôi.
Cuối cùng, Bùi Thiều Dung được nha hoàn dìu rời đi trong tâm trạng đau buồn tột độ, trong phòng của Từ Mộ Hoa lại chật kín người!
Sau khi bắt mạch cẩn thận, đại phu cũng chỉ có thể kết luận rằng nàng ngã từ trên lầu xuống, phần đầu bị va đập, có lẽ trong não có máu ứ đọng lại nên mới dẫn đến việc tạm thời quên mất một số chuyện.
Vành mắt của Từ phu nhân đỏ hoe, xót xa nhìn Từ Mộ Hoa: "Con thế này thì e là sẽ lỡ mất yến tiệc Trung Thu trong cung rồi..."
Từ Nam đứng bên cạnh thẳng thắn nói: "Nếu sức khỏe của Đại tỷ không tốt thì đừng đi nữa, để Nhị tỷ đi thay đi!"
Từ Mộ Hoa giật mình một cái.
Lại thêm một người muốn cho Từ Cẩm Du vào cung, đây là trùng hợp hay là còn có ẩn tình nào khác?
Từ Cẩm Du vốn dĩ đang cúi đầu, nghe vậy liền ngẩng lên, liếc nhìn Từ Mộ Hoa một cái rồi khẽ trách: "Tiểu đệ nói bậy bạ gì thế, ta còn chưa đủ tuổi mà!"
Ở Thịnh Kinh, phàm là tiểu thư khuê các có thân phận đều lấy việc được vào cung dự các loại yến tiệc làm vinh dự. Duy chỉ có Từ phủ là tránh còn không kịp. Những năm trước đều lấy cớ hai tỷ muội còn nhỏ, sợ sẽ gây chuyện nên để bọn họ ở lại trong phủ.
Chỉ là năm nay Từ Mộ Hoa đã mười ba tuổi, đến tuổi bàn chuyện hôn sự rồi nên mới quyết định dẫn nàng vào cung để mở mang kiến thức.
Còn Từ Cẩm Du thì không nằm trong diện ấy, nàng ấy mới mười hai tuổi.
Nhưng nếu bây giờ Từ Mộ Hoa không thể vào cung, vậy thì chỉ có thể để Từ Cẩm Du đi thay. Dù sao cũng không thể đổi ý ngay tức khắc, nếu không thì mọi người sẽ dị nghị rằng Từ gia ghét bỏ hoàng gia đến mức ấy sao? Chẳng lẽ là muốn trèo lên trên hoàng gia ư?
Từ Mộ Hoa giả vờ như không biết gì, miễn cưỡng nói: "Đúng vậy, Cẩm Du còn chưa đủ tuổi. Lỡ vào cung bị người ta để mắt tới thì biết làm sao? Vẫn nên để ta đi thì hơn!"
Cho dù chỉ còn lại một hơi thở thì nàng cũng nhất định phải đi!
Bởi vì yến tiệc trong cung lần này chính là khởi đầu cho cuộc gặp gỡ định mệnh của nam nữ chính!
Với quyết tâm làm vật đeo chân cho nữ chính, Từ Mộ Hoa cảm thấy mình nhất định phải tận mắt chứng kiến cuộc gặp gỡ định mệnh ấy, biết đâu sau này còn có dịp dùng để nịnh nọt thì sao!
Chỉ là lúc này nàng tuyệt đối không ngờ rằng, chẳng những không chứng kiến được gì mà còn suýt nữa tiêu đời luôn trong cung!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận