Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 1 / 1  ·  100%
Thanh Mai Của Hotboy Trường Vừa Dịu Dàng Vừa Mạnh Mẽ!
Chương 1: Một ba năm thuộc về tớ, hai bốn sáu thuộc về cậu
13/02/2026 22:04· 1,545 từ

Thích là kỳ phùng địch thủ, là cam bái hạ phong.—— tựa.

Tháng 3 ở Nam Thành, thời mỗi ngày một ấm dần là thời điểm dễ mỏi trong mùa xuân.

Tiếng chuông báo hiệu tiết học tiên của buổi sáng đã lên từ lâu, thế giáo viên vẫn chưa đến, phòng học hò hét ầm ĩ. tuần vừa kết thúc, mọi người tranh thủ hoàn thành bài về nhà lần cuối.

"Triệu Dược, nhanh lên, tớ mượn bài tập về nhà một Thẩm Du lấy vở tập ra, nhìn bạn cùng bên cạnh.

Người kia trợn mắt nhìn cậu "Cậu nghĩ tớ biết làm tập về nhà à?"

Thẩm Du: "Quấy rầy rồi!”

Sau đó cậu ta xoay người, về ghế sau: "Chị Ninh, em mượn bài tập chị được không?" Nói xong, đợi đối phương lên tiếng, cậu trực tiếp lấy vở bài tập đối phương đặt trên sách.

Đang chép bài tập được một cậu ta chợt nhớ đến câu chuyện tầm phào, tác trên tay không ngừng, cũng không nhàn rỗi: “Chị Ninh, nói lớp bên cạnh có học mới chuyển đến, cậu ta kỳ điển trai, thành cũng không tệ, bài kiểm đầu vào suýt được điểm tuyệt rồi. Chị thấy sao, tan chúng ta đi xem cậu nhé?"

Đợi mãi không thấy người trả cậu ta không khỏi quay nhìn, lúc này mới hiện người ngồi ghế sau ngủ say!

Cô gái có khuôn mặt nhỏ bằng một bàn tay đang trên bàn, lọn tóc xuống hai bên má, khuôn trắng sứ trông càng nhỏ hơn, quan quá thanh tú, không thể được. Một tia nắng ngoài sổ chiếu vào mặt lộ ra hào quang rực tựa như chiếu lên viên ngọc

Thẩm Du ngây người một hồi.

Chỉ khi một bàn tay đặt vai cậu ta, Triệu Dược giọng, đột nhiên ghé tai cậu ta: "Thẩm Du, đang nhìn cái gì đấy? Cậu chép xong chưa? Xong rồi thì tớ mượn chép với."

Thẩm Du lập tức đỏ mặt, vàng quay người lại như điện giật: "Cậu kêu gì? Tự mình lấy đi

Người kia nghi hoặc nhìn chằm vào mặt cậu ta: "Thẩm cậu không bình thường, mặt đỏ thế?"

"Cút!" Người kia tim đập nhanh, vở bài tập mình mới một nửa cho đối nói: "Chép nhanh đi, nhiều thế không biết!"

Sau đó, khóe mắt cậu ta nhìn bóng người phía sau, chạm vào mặt đối cậu ta nhanh chóng quay không dám nhìn lại.

Má ơi!

Khuôn mặt của chị Ninh đẹp sắc, làm bạn học của lâu như vậy, mỗi nhìn mặt cô đều không mặt đỏ tim run.

Tuy nhiên, không bao lâu sau, ta lại quay người lại, gõ lên bàn của Niệm: "Chị Ninh sao vậy? lẽ dì cả đến ư?"

Triệu Dược ở một bên nghe ngẩng đầu nháy mắt ra với cậu ta: "Tớ này Thẩm Du, một thằng trai như cậu lại quan tâm cả của chị Ninh, không là không thích hợp sao? nữa, một thằng con như cậu lại chạy đi một anh chàng đẹp trai là Nói thật đi, cậu thích trai phải không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thanh-mai-cua-hotboy-truong-vua-diu-dang-vua-manh-me&chuong=1]

"Cái rắm, xu hướng của tớ bình thường, tớ sợ đắc với chị Ninh không lúc, hiểu chưa?" Có trời biết, trong mấy ngày đặc biệt đối phương, ngay cả lũ chó đường cũng phải đi đường

Triệu Dược: "Vậy gặp anh chàng trai kia là sao?”

"Tớ làm như vậy để bái ​​học thần." Thẩm Du cho phương ánh mắt "không biết".

Giản Niệm ngồi cùng bàn với Ninh vừa đeo tai nghe múa bút thành văn, Thẩm Dược gõ xuống bàn ngang, cô ấy lấy tai nghe ngẩng đầu lên, nghe thấy hai đang nói đến anh chàng trai nào đó, lập có hứng thú, ánh mắt ngời hỏi: "Các cậu đang nói anh chàng đẹp trai nào Anh chàng đẹp trai đó đâu? Có đẹp trai anh ba của chúng ta không?"

Thẩm Dược: “Nghe nói rất đẹp học cùng trường cấp 2 hoa khôi lớp bên Trước đây hoa khôi từng tình với cậu ta, nhưng bị ta từ chối rồi.”

"Hoa khôi lớp bên cạnh? Chính áo lông cừu kia... À Dương Dung San? Không cậu ấy thích anh ba chúng ta sao?" Giản Niệm hóng hỏi.

Thẩm Dược: "Chắc là bị từ rồi nên yêu người khác!"

Cuối cùng, cậu ấy nhìn Giản từ trên xuống dưới, nói "Con gái các cậu thay đổi thật."

Người kia trợn mắt, tức giận lại: "Làm như các cậu lòng lắm. Phải rồi, gái mới của cậu tuần thế nào rồi? Sao hai ngày tớ không thấy cậu ấy?"

Thẩm Du: "Chia tay rồi!"

Giản Niệm: "Đồ cặn bã!"

Nghe thấy tiếng ríu rít bên Lục Ninh cau mày nói: ào quá!"

Hai người nhìn nhau, lập tức miệng!

Nhưng một lát sau, Thẩm Du không được thấp giọng hỏi: Ninh, đêm qua chị ăn trộm à?"

Cô gái vốn đang gục trên mở mắt ra, ngồi dậy, ra khuôn mặt trong và quyến rũ, rõ ràng hai khí chất hoàn toàn trái nhau, nhưng lại tình cờ xuất trên cùng một khuôn mặt. mắt cô gái hơi rõ ràng là đang mệt giọng nói vừa mới tỉnh lại mại đến tận xương tủy: có, hôm qua tớ chuyển nhà mới, lạ giường ngủ không ngon!"

"Ninh Ninh, cậu chuyển đến nhà sao?" Giản Niệm cắn bút sang.

"Ừm!"

Ba ngày trước, mẹ cô đã chứng với một người đàn mà bà ấy mới chưa đầy một tháng, hai con chuyển đến nhà ba dượng chuyện đương nhiên.

Hôm qua là ngày đầu tiên đến nhà mới nên đêm cô ngủ không ngon.

Mẹ của Lục Ninh là một sư, nổi tiếng là người nhẹn và quyết đoán, gian đều tính từng giây, cuộc hôn nhân chóng vánh như cũng không thấy ngạc nhiên.

Chỉ là cô lạ giường, luôn mất một thời gian dài thích nghi với nơi mới.

Lần cuối cùng cô lạ giường khi ba mẹ cô ly cô và Đường Lệ ra khỏi nhà.

Tính khí của Lục Ninh hoàn trái ngược với mẹ cô. là kiểu người chậm nhìn có vẻ không nóng lạnh, nhưng thực tế cô rất chủ kiến. Khi không nói, cô giống như một con thỏ vô hại.

Đôi mắt trong veo nhìn qua, cả những ngôi sao cũng lòng hái cho cô.

Nghe nói, lúc cô mới ba mẹ cô đã cho cô học judo, vì khi nhỏ cô quá ngoan, bà cô bị bắt cóc.

Tuy nhiên, nếu thực sự coi như một con thỏ trắng thật là sai lầm. lúc trước cho rằng cô đẹp, chặn đường cô đi, giờ còn băng bó trên cánh tay.

Tan học, Giản Niệm hận không kéo Lục Ninh ra hành

Lục Ninh ngáp một cái, hai nước mắt sinh lý đọng trên hàng mi dài, chàng trai mặc áo trắng đen đi về phía mình, cô khỏi giật mình: Trùng hợp vậy

Khi chàng trai đi ngang qua người, cậu ta nhìn Lục trong đôi mắt đen hiện lên một tia cảm mơ hồ, nhưng cũng không nói cứ như vậy đi ngang qua người họ.

Sau khi đối phương đi xa, nghe thấy tiếng gào của bên cạnh: "Đẹp trai

Đôi mắt Giản Niệm sáng lên, cắn cây kẹo mút vừa dạn nói: “Đợi tớ cậu ấy, một ba năm về tớ, hai bốn sáu thuộc cậu."

Lục Ninh: "...Không cần, cậu cứ cho mình đi!"

“Chậc, tớ biết cậu đã ba rồi.” Giản Niệm quay lại, cười xấu xa với cô.

Lục Ninh mím môi nói: "Đừng ghép tớ với cậu ta."

"Sao vậy? Anh ba lại chọc cậu à?"

“Không có!” Nhắc đến người nào khóe mắt cô hiện lên tia tức giận. Đuôi phải có một nốt ruồi khiến khuôn mặt như vẽ của càng thêm nổi bật.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận