Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 39 / 539  ·  7.2%
Thập niên 60: Cô gái Đông Bắc mang không gian nuôi con
Chương 39: Úp Bô Phân
11/08/2026 21:37· 1,681 từ

Sau khi Diệp nói xong câu đó, vốn tưởng nhìn thấy một Tề Nguy nổi trận lôi đình, nhưng thực là, anh nhíu mày, đứng chỗ lạnh lùng nhìn cô

"Diệp Tư Mẫn."

Lần đầu tiên Tề Sơn gọi cả họ lẫn tên ta.

"Anh nghĩ, hôm nay lần đầu tiên em gặp anh."

Diệp Tư Mẫn nhìn mắt lạnh lẽo của Tề Nguy đang hướng về phía mình, hiểu sao có chút sợ hãi nước bọt, cô ta khẽ đầu.

"Lần đầu tiên gặp chỉ vì cô ấy không muốn em phá thai mà em nói cô ấy phẩm hạnh không chính, thậm chí còn úp phân lên đầu cô ấy, khống cô ấy sau này sẽ tình!"

Ánh mắt Tề Nguy nhìn Diệp Tư Mẫn ngày càng lẽo, giọng nói cũng ngày lạnh lùng:

"Em nói xem người hạnh không đoan chính là ai?"

"Tề Nguy Sơn!"

Diệp Tư Mẫn đỏ lớn tiếng hét lên:

"Sao anh có thể như vậy!"

"Em và anh mới người một nhà, là cha em nuôi anh, là nhà em anh khôn lớn! Tại sao anh tin một người mới quen được bao lâu cũng không tin em! Anh không thấy hành hiện tại của mình giống một con sói mắt sao!"

Những giọt nước mắt thân của Diệp Tư Mẫn từng từng giọt rơi xuống, cô nói vốn dĩ đâu có sai!

Kiếp trước Tề Nguy cưới người phụ nữ họ Lâm chuyện bị người phụ nữ Lâm đó cắm sừng đã ầm đến mức ai ai cũng

Tuy kiếp trước chưa từng gặp người họ Lâm nhưng hôm nay vừa gặp ta đã cảm thấy chắc là cô ta rồi.

Nhìn cái dáng vẻ đuối, lẳng lơ của cô ta, là biết không phải loại phận.

Bây giờ cô ta động nhắc nhở anh, anh không tình thì thôi, lại còn mai cô ta, đây là cái lý gì! Có khác gì oán báo ân đâu!

Khi Diệp Tư Mẫn mình là sói mắt trắng, biểu trên mặt Tề Nguy Sơn lạnh đi, thậm chí trái tim lạnh đi vài phần.

Có một số chuyện thân anh tự hiểu rõ, hiểu nhà họ Diệp có ân mình, càng hiểu rõ mình từ đến cuối đều không phải nhà họ Diệp.

Nhưng anh tuyệt đối không phải là một con sói trắng.

Tề Nguy Sơn không một lời nào, trực tiếp đẩy phòng sách bước ra. Còn Nghi Tri bên ngoài đang bắt cho Diệp Lương Hữu, thấy Nguy Sơn bước ra, cô tay lại, nhìn Tề Nguy Sơn mày lạnh lẽo hỏi:

"Xong rồi à?"

Vừa rồi giọng của Mẫn không nhỏ, Diệp Lương và Lâm Nghi Tri ngồi ngoài nghe rõ mồn một.

Diệp Lương Hữu đứng định nói gì đó, Tề Nguy không cho ông cơ hội:

"Chú Diệp, thời gian còn sớm nữa."

"Con sợ bên Trang Nhân có biến, vẫn nên qua canh chừng sớm thì hơn."

Diệp Lương Hữu nuốt những lời chưa kịp nói ra,

"Đi đi, cẩn thận

Tề Nguy Sơn nở nụ cười với Diệp Lương Hữu, đầu rồi nhìn sang Lâm Tri đang ngồi trên sô pha.

Lâm Nghi Tri mỉm đứng dậy đi đến bên cạnh Nguy Sơn, nói với Diệp Hữu:

"Chú Diệp, vậy chúng xin phép về trước ạ."

"Được."

Tề Nguy Sơn Nghi Tri vừa rời đi, Diệp Mẫn mang vẻ mặt tủi từ phòng sách bước ra.

Nhưng cô ta còn kịp nói gì với cha mình, Lương Hữu đã giáng một tát vào mặt Diệp Tư Mẫn.

"Bố?!"

Diệp Tư Mẫn ôm không dám tin nhìn cha mình.

"Diệp Tư Mẫn, con kỹ cho ta, lần sau con dám nói Nguy Sơn là mắt trắng một câu nào nữa, sẽ đuổi thẳng cổ con khỏi nhà!"

Hôm nay Diệp liên tiếp phải chịu đả kích, cái tát này của cha ta không nghi ngờ gì là nề nhất.

Cho dù kiếp trước ta làm ầm ĩ đến mức đứt quan hệ với gia cha cô ta cũng chưa từng đến một ngón tay của ta, vậy mà hôm nay vì Tề Nguy Sơn mà tát ta một cái.

"Con mới là con ruột của bố! Tại sao bố bênh vực một người ngoài!"

Diệp Tư Mẫn suy hét lên.

"Cha của Nguy Sơn ơn cứu mạng với ta, con của anh ấy cũng chính con trai của ta!"

Diệp Lương Hữu nhìn gái mình:

"Tôi chỉ nói một này thôi, con nhớ kỹ cho ta không muốn nghe thấy kỳ lời nào từ miệng con nó là người ngoài nữa, chính là người nhà họ

...

Khi Lâm Nghi Tri Tề Nguy Sơn rời đi, Lâm Tri đã nắm lấy tay Nguy Sơn bên cạnh.

Lúc Tề Nguy Sơn sang, Lâm Nghi Tri mỉm cười anh, tiếp đó, cô dường nghe thấy gì đó quay đầu lại.

"Không cần bận tâm."

Giọng của Diệp anh cũng nghe thấy rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thap-nien-60-co-gai-ong-bac-mang-khong-gian-nuoi-con&chuong=39]

"Có chuyện này anh bàn giao với em một chút."

"Chuyện gì vậy?"

"Chuyện chú Diệp muốn Diệp Tư Mẫn xuống nông thôn nãy em nghe thấy rồi

Lâm Nghi Tri gật nhìn Tề Nguy Sơn bỗng rùng một cái, không phải chứ...

"Chú Diệp sẽ sắp ta đến Hồng Thụ Lâm Đội."

Lâm Nghi Tri:

"..."

Đúng là sợ cái thì cái đó đến.

"Chú Diệp muốn nhờ chăm sóc cô ta đúng không?"

Tề Nguy Sơn gật nói với Lâm Nghi Tri:

"Anh sẽ nhờ gia Đại Sơn giúp đỡ trông nom chút, chúng ta không cần mặt."

Lâm Nghi Tri dừng nhìn Tề Nguy Sơn:

"Ý của anh là, cần đưa cô ta về nhà chơi cho biết cửa biết sao?"

Tề Nguy Sơn nhớ ác ý của Diệp Tư Mẫn với Lâm Nghi Tri vừa nhớ lại những lời cô ta với mình, đáp:

"Không cần, giúp được thì giúp, không giúp được chú sẽ hiểu thôi."

Lâm Nghi Tri nhìn Nguy Sơn có chút kinh ngạc. vốn tưởng theo mối quan giữa Tề Nguy Sơn và nhà Diệp, Tề Nguy Sơn sẽ chuyện của Diệp Tư Mẫn chuyện của chính mình để lo bây giờ xem ra, lại như đối xử với... hàng bình thường.

Tề Nguy Sơn chú tới ánh mắt của Lâm Nghi giải thích với cô:

"Nhà họ Diệp với anh, anh biết."

"Nhưng báo ân không nghĩa là không có nguyên tắc giới hạn. Nhà họ Diệp trọng, gia đình của chúng ta quan trọng hơn."

Chỉ có gia đình anh và Lâm Nghi Tri tạo nên mới là gia đình vẹn thuộc về anh, vì vậy sẽ không cho phép bất ai phá hoại.

Lâm Nghi Tri nghe lời của Tề Nguy Sơn, nắm bàn tay to lớn mạnh của anh, cười nói:

"Đúng vậy, gia đình chính chúng ta là quan trọng

Cô rất hài lòng Tề Nguy Sơn có sự tự như vậy. Nếu anh không nếu anh hết lần này đến khác mang những người như Tư Mẫn đến bên cạnh phá hoại cuộc sống của mình, cô nhất định sẽ tìm ly hôn với anh.

Cô không có thói dọn dẹp tàn cuộc cho những không liên quan.

Sau khi Tề Nguy đưa Lâm Nghi Tri rời khỏi ở của Diệp Lương Hữu, không lập tức đến nơi Trang Nhân ở, mà đưa Lâm Tri đến nhà khách trước, xếp ổn thỏa cho cô rồi rời đi.

Sau khi Tề Nguy rời đi, Lâm Nghi Tri nghỉ trong phòng một lúc rồi ra ngoài.

Theo kế hoạch của Lương Hữu, ước chừng từ chiều đến tối nay, hoặc nói đến sáng mai sẽ không được ổn.

Cô vất vả lắm được cùng Tề Nguy Sơn ra một chuyến, đương nhiên phải chơi Băng Thành cho tử tế, thể mua thêm nhiều đồ về, vì cô cảm thấy có lẽ là lần cuối cùng Băng Thành trong năm nay

Sắp tới tuyết lớn tỏa núi, đến thị trấn còn chắc đã đi được, càng nói đến Băng Thành.

Lâm Nghi Tri nghĩ những thứ còn thiếu trong nhà, đến số tiền và phiếu tay mình, bắt đầu mua sắm mục tiêu.

Đầu tiên đương nhiên mua vải. Khác với hợp tác ở khu tập thể luôn tình trạng thiếu hàng đứt hàng, hóa tổng hợp và hợp xã ở Băng Thành chỉ bạn có tiền có phiếu, muốn gì cơ bản đều có mua được.

Ga trải giường kẻ in hoa màu xanh lam, ga giường in hoa màu hồng, trải giường hoa hồng màu tím đây là ba loại hoa phổ biến nhất, Lâm Nghi dựa theo kích thước giường đất nhà cắt mỗi loại hoa một tấm.

Vỏ chăn cũng mua chiếc, một chiếc hoa nhí màu tươi; một chiếc kẻ sọc xanh lam; một chiếc in hình đậu trên hoa mẫu đơn.

Trong đó chiếc màu tươi là vỏ chăn lớn một tám, nhìn đã thấy hỉ hai chiếc vỏ chăn còn lại thước một mét rưỡi, một đắp là vừa vặn.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận