Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 1 / 5  ·  20%
Thứ Nữ Gả Vào Nhà Quyền Thế
Chương 1
12/08/2026 16:46· 1,011 từ

Mùa thu hoạch về, đất Nam trù phú rộn ràng nhộn Giữa không khí tất ấy, Thẩm Ngân Thu - biểu thư được nuôi dưỡng trong phủ - lại lặng lẽ dạo nơi hậu hoa viên, vẻ mặt sầu. Bước chân nàng rãi như thể mang tâm sự, từng bước một, nhẹ mà nặng nề, chậm rãi về phía trước.

Thị nữ Thiên Vân lẽo theo sau, một bước cũng phải thành năm bước mới kịp. Thấy trời đã ngả chiều, rốt cuộc không nhịn được khẽ lên tiếng:

“Tiểu thư, chúng ta đã dạo trong hậu hoa viên suốt nén hương rồi…”

Thẩm Ngân Thu khoác trên chiếc áo lụa màu xanh nhẹ, tà váy khẽ thấp thoáng vương vài chiếc xanh biếc. Mái tóc búi kiểu thiếu nữ, buông hờ vài trên vai, vừa khéo làm điểm cho gương mặt thanh Trên đỉnh đầu cài chu sa, ba viên ngọc trai suốt khẽ lay theo gió, lên tia sáng lấp hòa quyện cùng đôi mắt lanh ẩn dưới làn tóc mềm, người nhìn không khỏi lên một niềm xót xa khó thành tên.

Cúi mắt nhìn xuống, khuôn nàng vẫn còn vương nét non nhưng vẻ đẹp lại lệ khó tả, khí chất như cao quý mà ung dung. cần khẽ mỉm cười, liền tựa nữ hạ phàm, khiến người ta khỏi động lòng, vừa vừa mến.

Thế nhưng, dù dung nhan thành, mỹ nhân lại chẳng mang cười. Môi mím chặt, mắt phủ một tầng u ám. khẽ liếc quanh, thấy bốn không một bóng người, mới dừng thấp giọng nói:

"Ta không muốn đi gặp mẫu."

Thiên Vân thoáng kinh ngạc, khẽ nhắc:

"Tiểu thư, chiều nay chúng sẽ lên đường vào kinh. biết tiểu thư không rời xa lão phu nhân, nhưng thế nào, cũng không thể đến gặp người lần cuối được."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thu-nu-ga-vao-nha-quyen-the&chuong=1]

Tiểu thư nhà nàng từ đã được lão phu nhân đón nuôi dạy bên người. chỉ mang danh biểu tiểu thư, lại được yêu thương che hết mực, ăn mặc tinh xảo, khác gì thiên kim đích nữ. thức, tài nghệ đều chúng, đối đáp khôn là đấu trí hay đấu với các tiểu thư trong cũng chưa từng chịu vế.

Nghe đến hai chữ “kinh sắc mặt Thẩm Ngân Thu liền sầm, không giấu được lạnh nhạt, hờ hững mở miệng:

“Thẩm phủ chỉ muốn nhân hội này giành chút lợi ích… mẫu vất vả nuôi khôn lớn, chẳng lẽ bọn họ cần một câu ‘Nhị tiểu đã quá mười bốn, đến lúc gả’, là có thể đường hoàng ta trở về?”

Thế nhưng suốt bao năm bọn họ chưa từng thật lòng tâm đến nàng.

Thiên Vân hiểu rõ, lần về Thẩm phủ này e rằng trắc trở muôn phần. lão phu nhân yêu thương tiểu đến đâu, cũng không thể thiệp vào chuyện đại sự đã Nàng định lên tiếng khẽ an vài câu, không ngờ tử lại bất chợt thẳng dậy, gạt bỏ mọi u nơi đáy mắt. Trên gương xinh đẹp nở một cười dịu dàng, nhã nhặn, thái quý tiểu thư thường ngày tức hiện rõ.

Phía trước vang lên một nói cố ý tỏ ra kinh

“Ơ, biểu muội vẫn còn đây à? Tỷ cứ tưởng muội sớm về nhà mình chứ.”

Ý tứ trong câu, Thẩm Thu đã nghe đến quen tai, mức lòng chẳng còn sóng. Nàng chỉ khẽ mỉm cười, dịu dàng mà hàm chứa hoặc:

“Tam biểu tỷ, tổ mẫu trước khi ta lên đường, muốn tỷ muội trong phủ họp một lần. Chẳng lẽ… tam tỷ không nhận được lời từ tổ mẫu sao?”

Nếu nói “không”, chẳng khác tự thừa nhận mình không phải trong phủ. Nghĩ đến Lưu Vũ Lâm trong lòng dâng một cơn bực bội khó Cùng là con thứ, nàng ta nhất vẫn là cháu ruột do mạch nhà họ Lưu ra, còn Thẩm Ngân chỉ là kẻ nương nhờ, thân đáng thương chẳng có chứng! Ấy vậy lại được lão phu nhân chiều hết mực, ăn mặc không sống còn sung sướng cả người nhà chính thống như ta…

Giờ đây, Thẩm Ngân Thu cùng cũng phải rời khỏi Lưu để quay về “nhà Lưu Vũ Lâm hừ lạnh trong nàng ta muốn xem, khi trở lại Thẩm phủ, Thẩm Ngân liệu còn cười nổi nữa không.

Nghĩ đến đây, nàng ta giọng cười vui vẻ:

“Tổ mẫu đương nhiên có người truyền lời rồi. Chẳng phải người đều đang đến tổ mẫu cả đó sao?”

Thẩm Ngân Thu khẽ gật sau đó thoáng lộ vẻ lo nhìn Lưu Vũ Lâm:

“Đã biết tổ mẫu dặn tỷ muội tụ họp, vậy rồi tam biểu tỷ tỏ vẻ kinh ngạc khi thấy vẫn ở trong phủ… Tỷ mời thầy thuốc xem qua, tuổi trẻ mà trí nhớ đã kém vậy, sau này nhỡ lú lẫn thì biết sao.”

Nói dứt lời, nàng lại giọng, mỉm cười thêm một câu:

“Lời ngay thẳng thường khó tai, mong tam biểu tỷ đừng trong lòng.”

Nói xong, nàng liền bước qua, tâm trạng vốn đã không chẳng muốn phí lời nữa. Nhưng hôm nay thật lạ… chưa đi được bao xa, mặt lại có người chặn đường, ràng là cố tình gây khó

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận