Từ Uyển mặc áo khoác rồi ra cửa.
Bên ngoài, gió đã bớt đi một chút, trời vẫn âm u; lá khô trên đường bị gió cuốn lên, vài chiếc túi ni lông lơ lửng trong không trung, không khí lẫn đầy bụi.
Trên đường ngoài cậu và Hà Bất Ngôn ra, chỉ còn những chiếc xe lao vụt qua.
Từ Uyển xoa mặt, chậc một tiếng:
“Cậu nói xem, với cái thời tiết này mà hai đứa mình còn đi bộ ngoài đường, người ta nhìn thấy có khi tưởng bọn mình bị thần kinh ấy chứ?”
Hà Bất Ngôn nhìn thẳng phía trước đáp: “Không đâu, vì chưa có tuyết rơi mà.”
Nhắc đến tuyết, Từ Uyển liền bật cười. Mưa tuyết đã trở thành chuyện khiến cậu buồn cười suốt cả ngày. Cậu cười một lúc rồi nói:
“Cậu thử xem lại dự báo thời tiết xem, bây giờ nó thành kiểu gì rồi?”
Hà Bất Ngôn nói: “Không mang điện thoại ra ngoài.”
Từ Uyển sờ túi nói: “Tớ cũng quên mang rồi.”
Hai người chậm rãi đi qua khu dân cư, tới bên bờ hào thành.
Vừa ngồi xuống ghế đá định nghỉ một lát, trời bỗng đổ mưa lớn. Mưa dày và gấp, hạt mưa rơi lộp bộp như trút xuống.
Từ Uyển chưa kịp phản ứng, vội kéo mũ áo khoác lên, hét với Hà Bất Ngôn: “Qua bên kia mái hiên trú mau!”
Tiếng mưa át hết giọng cậu, gió nổi lên gào thét, cuốn theo nước mưa khiến quần áo nhanh chóng ướt sũng.
Bên kia tường là dãy cửa hàng, muốn qua đó phải băng qua đường.
Không có đèn giao thông, Từ Uyển dứt khoát nắm cổ tay Hà Bất Ngôn, canh xe cộ rồi kéo cậu chạy sang đối diện.
Vừa chạy đến dưới mái hiên, Từ Uyển tháo mũ xuống, tóc mái ướt nhẹp. Cậu rũ rũ áo khoác, nước mưa làm vải nặng trĩu: “Chết tiệt, sao tự nhiên lại mưa to thế này.”
Hà Bất Ngôn cũng ướt nhẹp, cau mày nhìn màn mưa mỗi lúc một dày hơn:
“Không biết trận mưa này kéo dài bao lâu nữa.”
Từ Uyển nắm một góc áo khoác vắt ra vài giọt nước, vừa lẩm bẩm:
“Ai mà biết được, bảo là mưa tuyết, cuối cùng lại thành mưa to. Biết thế đã chẳng ra ngoài. Cả ngày trời âm u thế này, còn tưởng chẳng mưa cơ.”
Cậu nghiêng đầu nhìn Hà Bất Ngôn hỏi: “Cậu có mang tiền không?”
Hà Bất Ngôn lắc đầu: “Không mang.”
Từ Uyển: “... Tớ cũng không mang. Còn định mua cái ô về sớm, kẻo lại cảm mất.”
Giờ thì hay rồi - không mang điện thoại, không mang tiền, trước mặt lại là cơn mưa to xối xả, chẳng biết bao giờ mới tạnh.
Từ Uyển nhìn những giọt mưa nện xuống mặt đất bắn tung bọt nước, trầm ngâm một lát, rồi quay đầu nhìn về quán trà sữa phía sau, hỏi:
“Hay là mượn điện thoại của họ dùng tạm?”
Hà Bất Ngôn theo ánh mắt cậu quay đầu lại nhìn, nói: “Được, để tớ đi.”
Từ Uyển hơi ngạc nhiên, thấy Hà Bất Ngôn bước vào trong tiệm thì cũng vội vàng đi theo.
Nữ nhân viên thấy hai người họ vào cửa, liền tươi cười chào hỏi:
“Hoan nghênh quý khách, xin hỏi quý khách muốn uống gì ạ?”
Hà Bất Ngôn đứng trước mặt cô, nét mặt không có chút biểu cảm nào, ánh mắt bình thản không gợn sóng, nói:
“Chào chị, có thể cho tôi mượn điện thoại một chút được không?”
Từ Uyển: “...”
Cái vẻ mặt và thần thái này, nhìn đâu giống người đang nhờ vả ai chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-muon-gianh-vi-tri-so-mot&chuong=35]
Thấy nữ nhân viên rõ ràng sửng sốt, cậu vội vàng tiếp lời, nhếch khóe môi cười giải thích:
“Chuyện là thế này, chúng tôi ra ngoài chơi, quên mang theo điện thoại với ví tiền. Vừa nãy trời bất ngờ đổ mưa lớn, nên muốn mượn điện thoại của chị gọi về nhà, nhờ người đến đón, được không ạ?”
Nữ nhân viên hiểu ra, mỉm cười rồi đưa điện thoại của mình cho Từ Uyển.
Từ Uyển cũng cười, nói: “Cảm ơn chị.”
Cậu gọi cho Từ Phúc Phúc, báo địa chỉ, bảo ông đến đón.
Chưa đến nửa phút trò chuyện, Từ Uyển trả lại điện thoại cho nữ nhân viên, lại lễ phép nói lời cảm ơn.
Nữ nhân viên cười hì hì, trông hoạt bát đáng yêu: “Cậu có thể thêm WeChat không?”
Vừa dứt lời, Hà Bất Ngôn lập tức nhíu mày, ánh mắt hướng về phía cô, trong đôi mắt đen thấp thoáng một tia không vui.
Từ Uyển hơi sững người, khóe môi vẫn giữ nụ cười, giọng điệu ôn hòa từ chối:
“Ngại quá, tôi không dùng WeChat.”
“Vậy để lại số điện thoại nhé.” Nữ nhân viên chân thành nói, “Coi như làm quen, kết bạn thôi mà.”
Từ Uyển không thể lại nói mình không có điện thoại - vừa rồi còn bảo quên mang theo. Cậu mím môi, nhận lấy điện thoại từ tay cô, ấn một dãy số.
Nữ nhân viên gọi thử số đó, vừa cười vừa hỏi: “Cậu tên gì?”
Từ Uyển còn chưa kịp trả lời, Hà Bất Ngôn đã cất giọng trầm thấp: “Lý Mộ.”
Đầu bên kia không ai nghe máy, nữ nhân viên lưu lại số, ghi chú tên rồi mỉm cười: “Tôi tên Khương Kỳ.”
Từ Uyển kéo nhẹ khóe môi, nói: “Chào chị.”
Chẳng bao lâu sau, Từ Phúc Phúc lái chiếc xe tải nhỏ tới.
Từ Uyển cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, nhanh chân rời khỏi quán trà sữa.
Về đến nhà, Từ Uyển cởi chiếc áo khoác ướt sũng.
Hà Linh lo lắng nói: “Các con mau đi tắm nước nóng đi, đừng để lạnh rồi cảm.”
Từ Uyển “Dạ” một tiếng, quay đầu nhìn Hà Bất Ngôn, nói: “Cậu tắm trước đi.”
Hà Bất Ngôn nói: “Cậu tắm trước.”
Từ Uyển bật cười: “Hay là chúng ta cùng tắm luôn đi.”
Hà Bất Ngôn nghĩ nghĩ, đáp: “Được.”
Từ Uyển hơi do dự, nhưng thấy cũng chẳng sao, bèn vào phòng lấy quần áo tắm rửa.
Điện thoại đặt trên bàn học lóe sáng, có cuộc gọi nhỡ - là cô Khương Kỳ gọi đến.
Từ Uyển chỉ liếc một cái rồi mặc kệ.
Cậu vốn không thích kiểu người xa lạ cố tình tỏ ra thân thiết như vậy.
Cậu vào phòng tắm trước, bật máy sưởi, cởi quần áo, chỉ mặc mỗi chiếc quần lót rồi tắm dưới vòi sen.
Hà Bất Ngôn theo sau bước vào, vừa nhìn thấy Từ Uyển liền sững người một thoáng.
Phòng tắm nóng hổi, hơi nước bốc lên mờ mịt, dòng nước ấm rơi xuống nền gạch phát ra tiếng lách tách vang giòn.
Từ Uyển lau mặt, gọi với sang: “Ngẩn người làm gì, lại đây tắm đi.”
Hà Bất Ngôn “Ừm” một tiếng, cụp mắt xuống, chậm rãi cởi quần áo.
Khi cởi đến quần dài, hắn ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Từ Uyển, hỏi: “Vì sao cậu không cởi quần lót?”
Từ Uyển bóp sữa tắm xoa lên người, hờ hững nói:
“Cởi hết thì ngại chết mất. Từ lúc dậy thì đến giờ tớ chưa từng tắm chung với ai cả, chỉ hồi nhỏ từng theo sếp Từ đi nhà tắm vài lần thôi.”
Hà Bất Ngôn nhớ đến chuyện hôm nọ Từ Uyển còn rủ Vương Xán đi vệ sinh xem... rồng ngủ say.
Hắn mím môi, không nói gì, cũng không cởi quần lót.
Từ Uyển nhường chỗ cho hắn, quay lưng lại tiếp tục xoa sữa tắm.
Hà Bất Ngôn nhìn tấm lưng cậu - xương bả vai hơi nhô ra, đường eo thon gọn, hai bên còn có hõm eo nhỏ xinh.
Chiếc quần lót đen càng làm nổi bật làn da trắng mịn.
Ánh mắt hắn dừng lại một thoáng, rồi cố kiềm chế, buộc mình dời đi.
Từ Uyển bóp thêm dầu gội, xoay người, hai tay nâng lên xoa tóc.
Thấy Hà Bất Ngôn chỉ đứng yên dưới vòi sen để mặc nước ấm xối xuống, cậu chậc một tiếng: “Ngẩn ra làm gì thế?”
Hà Bất Ngôn cụp mắt, nhẹ giọng: “Tớ cũng chưa từng tắm chung với người khác.”
“Thế thì hai chúng ta đều là lần đầu rồi.”
Từ Uyển cười, nói đùa:
“Hôm nay là ngày bao nhiêu nhỉ? Phải kỷ niệm một chút - lần đầu tiên hai anh em Từ Uyển và Hà Bất Ngôn cùng tắm.”
Hà Bất Ngôn đáp: “Ngày mười bảy.”
“Được, hôm nay 17 tháng 12, lát nữa tớ ghi vào sổ tay.”
Từ Uyển vừa cười vừa nói linh tinh nửa ngày, rồi đùa thêm: “Này, né ra chút, tớ xả bọt đây.”
Từ Uyển tắm xong ra trước, vừa tắm nước nóng xong liền cảm thấy người ấm lên, thoải mái hẳn.
Hà Linh đã nấu xong bữa tối, đang chờ hai người họ tắm xong ra ăn cơm cùng.
Bên ngoài mưa gió mịt mù, nhưng trong nhà, không khí tràn ngập hương thơm của đồ ăn, đèn phòng khách sáng rực, mang lại một cảm giác ấm cúng lạ thường.
Từ Uyển ăn cơm xong liền đến nhà Vương Xán, còn Hà Bất Ngôn thì đi học thêm.
Bên ngoài vẫn đang mưa to, nên Từ Phúc Phúc lái xe chở cả hai đi.
Ông đưa Hà Bất Ngôn đến lớp học thêm trước, vì chỗ hắn gần hơn.
Từ Uyển nhìn ra ngoài qua cửa sổ xe, liếc một cái về phía tòa nhà đó.
Hà Bất Ngôn cầm ô, bước đi chậm rãi vào bên trong.
Từ Phúc Phúc quay đầu thấy Từ Uyển đang nhìn về phía đó, liền hạ giọng, cẩn thận hỏi:
“Con trai, con có muốn học chung với Bất Ngôn ở đây không...”
Từ Uyển thu lại ánh mắt, chậc một tiếng, giọng điệu mang theo vài phần kiêu ngạo và tự tin: “Đừng nói nữa, con không cần đâu.”
Từ Phúc Phúc bất đắc dĩ bật cười - cái dáng vẻ tự tin này của Từ Uyển thật giống mẹ nó, muốn phản bác cũng chẳng tìm ra lý do nào cho ra hồn.
***
Ngày hôm sau, bắt đầu thi tổ hợp Tự nhiên (Lý, Hóa, Sinh) và Tiếng Anh.
Lần này tương đối suôn sẻ, không khó như môn Toán hôm qua.
Từ Uyển làm xong bài Tiếng Anh, liền đối đáp án chấm điểm, chậc một tiếng:
“Thi đại học phải đợi hơn mười ngày mới có điểm, còn bọn mình thì khác - thi xong biết điểm luôn.”
Phần viết văn môn Ngữ Văn được chấm chéo, ai nấy đều dựa vào cảm nhận thật mà cho điểm.
Từ Uyển chấm bài của Hà Bất Ngôn được 45 điểm - là bài nghị luận. Cậu thấy hắn viết khá tốt, kết cấu chặt chẽ, lập luận rõ ràng, lý lẽ sắc sảo.
Nhưng khi chấm xong toàn bộ bài thi, Từ Uyển nhìn lại bảng điểm, phát hiện bài của mình được... 50 điểm.
Cậu quay đầu nói: “Bất Ngôn, cậu chấm bài văn của tớ cao quá rồi.”
Hà Bất Ngôn cúi đầu cộng điểm, hờ hững đáp: “Không đâu.”
“Cao thật mà.” Từ Uyển nói, “Thi đại học hiếm khi cho điểm cao như thế, trừ phi viết cực hay. Bài của tớ dù thế nào cũng không thể vượt quá 50 được.”
Hà Bất Ngôn ngẩng mắt nhìn cậu, nói ngắn gọn: “Vậy sửa thành 49 đi.”
Từ Uyển: “...”
Hà Bất Ngôn dừng lại một chút, rồi nói: “Tổng điểm của tớ là 615. Còn cậu?”
“Tớ chưa tính.” Từ Uyển không bận tâm nữa về phần điểm viết văn, tự động trừ đi bảy điểm, rồi cộng các môn lại, “Tớ được 629 điểm.”
Hà Bất Ngôn khẽ cười: “Ngày sinh của tớ.”
“Biết rồi.”
Từ Uyển cũng cười, cúi đầu mở đáp án môn Toán, tìm đến câu cuối, chăm chú nhìn:
“Chết tiệt, bước này tớ tính sai rồi. Mẹ nó, tung độ trung điểm đoạn MN là
t=[(2-m)e^m]/ ...
Cậu cau mày lẩm bẩm, cầm bút giải lại từng bước.
Cuối cùng tính ra đúng kết quả, so lại với đáp án, từng bước đều khớp y hệt.
Từ Uyển ngả người ra sau ghế, thở phào một hơi thật dài.
Cậu nheo mắt, quay sang nhìn Hà Bất Ngôn bên kia, bất giác bật cười.
Hà Bất Ngôn hỏi: “Cậu cười gì thế?”
Từ Uyển đáp, giọng nhẹ nhàng mà chân thành:
“Chỉ cảm thấy... thật tốt. Có người cùng mình chiến đấu với kỳ thi đại học.”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận