Sáng / Tối
Mộ Phong phủ nhận: "Đương nhiên không phải, chỉ là đùa giỡn đơn giản, bị trẹo thôi."
Cậu hạ quyết tâm, ghé sát lại nói: "Không tin thì ngài kiểm tra đi, không có vết thương nào cả."
Hai người ở gần nhau hơn một chút, nhưng đối phương đã thu lại pheromone rất tốt, không ngửi thấy chút mùi ngải đắng nào nữa.
Lương Ngộ Hàng ngẩng đầu, ánh mắt không tránh khỏi rơi vào chiếc cổ trắng nõn của cậu, cổ áo rộng mở, một chiếc áo phông ngắn tay bình thường cũng toát lên vẻ phóng đãng.
Lương Ngộ Hàng dời mắt: "Không hứng thú, cậu đâu phải bệnh nhân của tôi."
Mộ Phong: "..."
Cái miệng ba mươi sáu độ sao có thể nói ra những lời lạnh lùng như vậy.
Cậu chậm rãi ngồi xuống, đối diện với anh, chống cằm: "Vậy thì những trường hợp không có vết thương bên ngoài nhưng hơi đau thì phải làm sao, bác sĩ Lương?"
Lương Ngộ Hàng nói: "Đánh thêm một trận nữa, lấy độc trị độc."
Cậu liếm môi dưới, có lẽ sẽ bị chính mình đầu độc chết mất.
Mộ Phong tức chết: "Không nói chuyện nữa, đọc sách đây."
"Dùng thuốc hoạt huyết hóa ứ, bôi lên, xoa đều." Lương Ngộ Hàng lật sổ ghi chép, trả lời cậu.
"Hả?" Mộ Phong đột nhiên nghe thấy câu trả lời, rồi nghĩ đến vị trí bị thương, cậu cứ thế mặt không biểu cảm nói ra.
Mặt Mộ Phong đỏ bừng trong một giây, lầm bầm: "Ồ, biết rồi."
Người này... thật sự, muốn chết rồi, cậu cảm thấy mình sắp bị ném vào nồi nóng luộc sôi.
May là Lương Ngộ Hàng không hỏi thêm, có cần bác sĩ giúp bôi thuốc không.
Cậu chắc chắn sẽ không nhịn được mà đồng ý.
"Làm đi." Lương Ngộ Hàng nhanh chóng ra một đề, đẩy đến trước mặt đối phương, muốn xem trình độ của Mộ Phong đại khái thế nào.
Mộ Phong vẫn còn đang mất tập trung.
Lương Ngộ Hàng gõ gõ mặt bàn: "Đang nghĩ gì vậy?"
Mộ Phong chậm rãi kéo sự chú ý trở lại: "Đang nghĩ, không ra ngoài được, lát nữa đi đâu mua thuốc."
"Bị đánh ngốc rồi." Lương Ngộ Hàng nhìn cậu, "Cả tòa nhà này nhiều nhất là bác sĩ, còn cần ra ngoài mua sao?"
"Cũng đúng." Mộ Phong thầm chửi rủa trong lòng, đều tại Lương Ngộ Hàng, vài câu nói khiến cậu nghĩ lung tung, đầu óc đình trệ.
Cậu cúi đầu, ép mình tập trung vào đề bài đó, đề bài không quá khó, vận dụng máy móc, nhưng bên trong có hai cái bẫy, rất dễ làm sai.
Nếu mình có thể giải đúng, tuyệt đối không phải là trình độ trung bình khá.
Cậu cúi đầu cầm bút nhanh chóng tính toán, đưa ra một đáp án sai không quá ngốc.
Rồi ngẩng đầu, đẩy tờ giấy lại: "Làm đúng chưa?"
Lương Ngộ Hàng liếc nhìn, dùng bút đỏ gạch chéo lên đó: "Sai quá đáng, đáp án viết bằng chân à?"
Thầy Lương thật sự rất nghiêm khắc.
Mộ Phong nghĩ, biết thế đã giả vờ thông minh hơn một chút rồi, bây giờ đối phương nhìn mình, có lẽ thật sự là một tên ngốc có chỉ số IQ âm.
"Làm thêm một bài nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-nay-bien-thanh-meo-con-cua-nam-than-liem-y&chuong=12]
Lương Ngộ Hàng ra đề rất nhanh, đổi sang một bài về dược phẩm.
Mộ Phong tê dại cả da đầu.
Trước đây kiểm soát điểm dễ hơn nhiều, đại khái tính toán điểm rồi cố tình sai một vài chỗ, không ai sẽ xem xét cách làm sai, nhưng Lương Ngộ Hàng sẽ.
Dưới mắt anh, quá dễ bị vạch trần.
Mộ Phong chậm rãi viết phương trình, liệt kê lời giải đúng, đến phần kết thúc, cố tình mắc một lỗi mà học sinh kém thường mắc phải.
"Viết xong rồi." Mộ Phong đẩy tờ giấy lại, khuôn mặt nhỏ nhắn căng thẳng.
Lương Ngộ Hàng nhìn gần một phút: "Được, biết rồi."
Biết cái gì rồi, Mộ Phong căng thẳng nhìn anh, nuốt nước bọt: "Vậy bây giờ, làm gì?"
"Lần kiểm tra đầu tiên, không mong cậu đạt điểm cao tuyệt đối, thời gian không còn nhiều, trước tiên hãy tập trung vào các môn cậu giỏi." Lương Ngộ Hàng nhớ rõ thành tích của cậu, "Những môn điểm cao hơn, tiêm, dược lý, cơ khí, trước tiên ôn tập ba môn này, cố gắng đạt tám mươi, làm được không?"
Mộ Phong không ngờ anh lại bắt đầu từ môn mình thi tốt nhất.
Đương nhiên làm được, điểm tuyệt đối cũng được.
Cậu thở phào nhẹ nhõm: "Tôi sẽ cố gắng."
"Đạt được mục tiêu, có thưởng, không đạt được, có phạt, được không?" Lương Ngộ Hàng lại nói.
"Thưởng cậu đề xuất, phạt tôi đề xuất."
Mộ Phong gần như muốn đi trả lễ Bồ Tát, phúc lợi này sao lại còn tặng kèm, thật quá hạnh phúc.
"Được, được thôi." Cậu cố gắng kìm nén giọng nói của mình, nghe không quá kích động.
Lương Ngộ Hàng nhìn cậu: "Không hỏi hình phạt là gì sao? Tự tin vậy."
Mộ Phong học theo: "Hình phạt là gì?"
Lương Ngộ Hàng giữ bí mật: "Đợi cậu thi xong rồi tôi sẽ nói cho cậu biết."
Mộ Phong cào cấu ruột gan.
Hình phạt nào?
Người này thật sự quá giỏi trong việc khuấy động lòng người, lỡ như hình phạt cậu nói, đối với mình lại giống như phần thưởng thì sao?
Vậy thì thành tích này nên thi bao nhiêu điểm là phù hợp?
Mộ Phong lần đầu tiên cảm thấy CPU sắp cháy khô: "Được, vậy tôi cũng không nói cho ngài biết tôi muốn phần thưởng gì, tức chết ngài."
Lương Ngộ Hàng thấy cậu thật trẻ con, rõ ràng chính mình tức đến mức mắt híp lại.
Khi tức giận, rất giống Mộc Mộc.
Anh dành một giờ để nhanh chóng gạch đầu dòng những điểm quan trọng cho Mộ Phong, trong lúc đối phương làm bài, anh gửi tin nhắn cho 0717 để giao việc hôm nay, rồi ngẩng đầu lên.
"Buổi chiều làm xong bài tập, buổi tối tôi sẽ kiểm tra."
"Mộ Bảo, chăm chỉ vậy, học bốn tiếng rồi, không đói sao?" Tưởng Ngữ An quay đầu gọi cậu, "Tôi muốn ăn cơm."
"Tôi cũng đói rồi." Chu Điền Điền thò đầu ra, "Đi đi đi, đi nhà ăn."
Mộ Phong ngẩng đầu nhìn Lương Ngộ Hàng: "Ngài đi cùng không?"
Lương Ngộ Hàng rất ghét ăn cơm với một đám người, rất ồn ào, ảnh hưởng đến khẩu vị.
Anh thẳng thắn nói: "Không cần đâu."
Đây rất Lương Ngộ Hàng, anh luôn độc hành.
Bên kia hai con ma đói nhìn chằm chằm, Mộ Phong lại không muốn đi, tiến thoái lưỡng nan, cuối cùng vẫn thiên vị: "Hình như tôi, vẫn chưa đói lắm."
Tưởng Ngữ An hít một hơi khí lạnh: "Cậu đọc sách đến ngốc rồi à, kiến thức có ăn được không? Có cần tôi xé sách của tôi ra xào cho cậu một đĩa không?"
Mộ Phong: "...Tôi nghĩ cậu đi nói chuyện hài có lẽ có tương lai hơn."
Tưởng Ngữ An đã nhìn đến đau đầu, chạy đến lay cậu: "Đi đi đi, Lương Ngộ Hàng đâu có cản cậu, đúng không?"
Lương Ngộ Hàng khẽ nhún vai: "Tùy cậu, cậu đi ăn cơm, tôi về lầu trên."
Mộ Phong gần như muốn luộc Tưởng Ngữ An làm canh.
Kẻ cản đường lớn nhất trên con đường tình cảm của cậu đã xuất hiện, tên này, đáng lẽ phải bị nhốt ở nhà hai tháng cấm túc.
Ánh mắt cậu u oán, vô cùng độc ác: "Anh Lục Chước, em đề nghị anh nên giao thêm bài tập cho cậu ấy khi rảnh rỗi, trẻ con nghỉ hè quá rảnh rỗi không tốt."
Tưởng Ngữ An: ?????
Lục Chước gật đầu: "Anh cũng nghĩ vậy."
Tưởng Ngữ An: ???????
Hai người họ thống nhất chiến tuyến từ khi nào vậy, hả?
Lương Ngộ Hàng khẽ nhướng mày, đúng là ghét con người, nhưng hai người họ cãi nhau, cũng khá thú vị.
Anh đứng dậy nói: "Đi thôi, ăn cơm."
Mộ Phong trợn tròn mắt, vươn tay khoác cổ Tưởng Ngữ An kéo ra ngoài: "Tiểu Tưởng à, học hành vất vả rồi, tôi sẽ múc thêm cho cậu một bát canh."
Tưởng Ngữ An: "..."
Cậu ta chưa từng yêu đương, nhưng tự xưng là cao thủ tình trường, đã câu được không dưới năm mươi anh chàng, cái tâm tư nhỏ bé này thật sự quá rõ ràng.
"Mộ Bảo, cậu..." Cậu ta ngập ngừng, "Cậu... thẩm mỹ kiểu gì vậy!!!"
Mộ Phong quay đầu lại, đối diện với vẻ mặt đau khổ của cậu ta: "Không hiểu cậu đang nói gì."
"Hai người đang nói chuyện bí ẩn gì vậy." Lục Chước nói.
Tưởng Ngữ An tin chắc mình không nhìn lầm, thở dài thườn thượt, hận không thể lắc lắc đầu cậu, xem bên trong có phải toàn là nước không.
"Cho tôi đi cùng, hưonsg dẫn của tôi đi rồi, tôi không muốn ăn cơm một mình." Chu Điền Điền vội vàng đi theo, hòa vào đám đông.
Mấy người ngồi trong nhà ăn, mỗi người một tâm tư.
Lương Ngộ Hàng khẽ nhướng mày: "Yên tĩnh vậy, không giống phong cách của hai người."
Mộ Phong chớp mắt, lập tức hiểu ra: "Ngài muốn đi cùng, là muốn xem chúng tôi cãi nhau sao?"
Lương Ngộ Hàng ừ một tiếng, thẳng thắn nói: "Khá buồn cười, coi như nghe tấu hài."
Mộ Phong cười: "Được, Tiểu Tưởng ra đây, biểu diễn một chút."
Tưởng Ngữ An bị người bạn vì tình yêu mà đầu óc mụ mị này chọc tức đến đau đầu, lại thở dài hai tiếng, không nhịn được lấy điện thoại ra điên cuồng gõ chữ gửi cho Mộ Phong.
[yuan]: Tôi đã nói rồi!!! Tôi đã nói rồi!!! Tại sao cậu cứ phải đến cái căn cứ rách nát này!!! Hóa ra là nhìn trúng Lương Ngộ Hàng rồi!!
[yuan]: Nhiều trai đẹp như vậy, tại sao cậu cứ phải tìm một cái máy lạnh lùng độc mồm như vậy chứ? Thích làm lạnh thì tôi tặng cậu một cái tủ lạnh được không?
[yuan]: Bảo bối, nghe tôi đi, đổi người khác đi, tôi giới thiệu cho cậu một tá trai đẹp
[M]: Ai nói tôi thích anh ấy
[M]: Ảo giác của cậu thôi
Mộ Phong không muốn thừa nhận, Tưởng Ngữ An là một cái loa phóng thanh, cậu biết, Lục Chước cũng sẽ biết, không quá nửa ngày, Lương Ngộ Hàng chắc chắn sẽ bắt đầu vạch rõ ranh giới.
[yuan]: ...Cậu cứng miệng đi, cậu không theo đuổi được anh ta đâu, từ bỏ đi, cái mặt chết tiệt này có thể thích ai chứ
[yuan]: Cậu xem người này tệ hại đến mức nào, tôi thật sự phục rồi, cậu có phải bị mù rồi không
[yuan]: À, trời ơi, tức đến mức tôi no luôn rồi
Lục Chước thấy cậu ta lạch cạch gõ chữ, hỏi: "Đang nhắn tin với ai vậy?"
Tưởng Ngữ An bực bội nói: "Với một tên ngốc thiếu dây thần kinh."
Chu Điền Điền cười không ngừng: "Cậu tự nhắn tin cho mình à? Còn có sở thích này nữa."
"Ý gì?" Tưởng Ngữ An không hiểu.
Mấy người khác đều phản ứng nhanh, cười rộ lên.
Tưởng Ngữ An đang tức giận, sau đó mới từ từ hiểu ra: "Chết tiệt, quái vật tóc xanh, đánh một trận đi, tôi không chịu nổi nữa rồi."
Lương Ngộ Hàng ngẩng đầu ấn vào thái dương, ồn ào quá, vẫn không nên đến.
Mộ Phong nhìn biểu cảm của anh, mũi chân khẽ chạm vào giày da của đối phương.
Khẩu hình không tiếng động: "Xin lỗi, ngài chịu đựng một chút."
Lương Ngộ Hàng cúi đầu, nhìn thấy bàn chân cậu đưa tới, kích thước nhỏ hơn chân mình một chút.
Giày thể thao trắng và giày da đen đặt cạnh nhau, tạo nên sự tương phản rất rõ rệt.
Anh có biết hành động như vậy mang ý nghĩa ám chỉ mạnh mẽ không?
Lương Ngộ Hàng ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt ngây thơ vô hại của đối phương.
Chắc là không biết.
Nếu không thì đã không thầm yêu bốn năm, mà vẫn không dám tỏ tình với người khác.
"Mộ Phong." Lương Ngộ Hàng gọi tên caauj, bên cạnh còn có người, không muốn cậu xấu hổ, nên nhẹ giọng nhắc nhở, "Chân."
Mộ Phong cũng cúi đầu xuống, nhìn thấy hai đôi giày chạm vào nhau, đối phương thu chân dài lại, lùi về sau, tạo khoảng cách.
Mấy người bên cạnh vẫn đang ồn ào, không ai chú ý.
Biểu cảm của Mộ Phong trông như thể đây không phải là chuyện gì to tát, lại đưa chân về phía trước một chút.
Hai đôi giày lại chạm vào nhau, hơi tách ra, rồi lại chạm.
"Thầy Lương, như vậy rất thú vị, ngài không thấy sao?"
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận