Sáng / Tối
Nhan Tâm đã bị sảy thai hai lần, điều này không chỉ do sức khỏe cô suy kiệt mà còn có sự liên quan đến hành động của Nhan Uyển Uyển.
Với địa vị có ảnh hưởng của mình, Nhan Uyển Uyển không tiếc công sức gây rắc rối cho Nhan Tâm mong muốn đẩy cô vào vực sâu tuyệt vọng.
Điều này có thể hiểu được.
Bởi vì Nhan Uyển Uyển đã cướp công của Nhan Tâm trong một vài ca chữa trị thành công, tự nhận đó là công của chính cô ta, giúp cô ta có được danh hiệu "Tiểu Thần Y."
Danh tiếng của cô ta là giả dối và sợ bị bại lộ sau khi kết hôn, cô ta đã dùng nhiều lý do khác nhau để tránh hành nghề y hoàn toàn.
Cô ta thậm chí còn cố gắng ngăn cản Nhan Tâm chữa bệnh cho các bệnh nhân khác.
Trong kiếp trước, sự cố xảy ra với tiệm thuốc hồi môn của Nhan Tâm là do Nhan Uyển Uyển sắp đặt.
Tội lỗi và sợ hãi, cô ta vừa muốn Nhan Tâm chết để ngăn cô phơi bày bí mật của cô ta lại vừa muốn Nhan Tâm sống để chứng kiến sự đau khổ của cô.
Khi ông bà còn sống, Nhan Tâm vượt trội hơn Nhan Uyển Uyển về mọi mặt khiến Nhan Uyển Uyển vô cùng ghen ghét.
Nhan Uyển Uyển giữ một vị trí quan trọng trong giới quý cô thành phố Nghi và mọi người đều tìm cách lấy lòng cô ta.
Tuy nhiên, Nhan Tâm sau này biết được cuộc sống của Nhan Uyển Uyển không hề màu hồng như vẻ ngoài.
Mẹ chồng cô ta không thích cô ta và hôn phu Cảnh Nguyên Chiêu hiếm khi ở nhà và hắn được đồn đại là có nhiều mối quan hệ ngoài luồng, mặc dù đây chỉ là tin đồn và Nhan Tâm không biết toàn bộ sự thật.
Vì Nhan Uyển Uyển không sinh được con và không dám khiêu khích người chồng quyền lực của mình, cô ta liên tục gây gổ với Nhan Tâm.
Mãi đến khi Nhan Tâm kết bạn với một quý phu nhân có thế lực ủng hộ cô, Nhan Uyển Uyển mới chịu dừng lại.
Trong kiếp này, Nhan Uyển Uyển chuẩn bị đính hôn với Cảnh Nguyên Chiêu một lần nữa.
Hai năm sau, Nhan Uyển Uyển sẽ lên làm thiếu phu nhân đứng đầu trong Phủ Thống đốc.
Các ngón tay Nhan Tâm khẽ cuộn lại.
"Liệu mình có thể phá hỏng hôn nhân của cô ta không?"
Bằng cách đó, Nhan Tâm có thể báo thù cho những đứa con chưa kịp ra đời của mình và giảm bớt tám phần mười rắc rối của cô ở kiếp trước.
Cô có thể dự đoán rằng trong kiếp này, Nhan Uyển Uyển sẽ tiếp tục hãm hại cô để đảm bảo cô không bao giờ có được một khoảnh khắc bình yên.
"Nhưng làm thế nào để phá hỏng hôn nhân của cô ta? Cô chưa từng gặp Cảnh Nguyên Chiêu."
Thật kỳ lạ khi Nhan Uyển Uyển liên tục khoe khoang đồ trang sức, quần áo đẹp và đoàn tùy tùng trước mặt Nhan Tâm, còn phơi bày sự giàu có và sung túc của mình trước cô.
Tuy nhiên, Nhan Tâm lại là người duy nhất mà cô ta không cho phép gặp Cảnh Nguyên Chiêu.
Không phải là Nhan Tâm chưa từng gặp chồng của cô ta mà là Nhan Uyển Uyển đã cố tình chặn đường Nhan Tâm trong nhiều lần để ngăn cô gặp hắn.
"Chà, điều này có vẻ không đúng lắm. Chẳng lẽ Nhan Uyển Uyển không nên là người khoe khoang về chồng mình nhiều nhất sao?"
Có lẽ nào Cảnh Nguyên Chiêu thực sự không hấp dẫn đến thế?
Vì không quen thuộc với Cảnh Nguyên Chiêu và chi tiết về cuộc hôn nhân của hắn với Nhan Uyển Uyển, cô không có manh mối nào để phá vỡ mối quan hệ của họ.
Nhan Tâm thở dài trong lòng.
Con đường tái sinh này đầy rẫy hiểm nguy ở mọi ngã rẽ.
Cô cụp mi mắt, che giấu sự ác độc của mình, đảm bảo không một dấu vết nào lộ ra.
Vì có công việc gia đình phải lo, Nhan Tâm chỉ ghé thăm bà nội một lát rồi rời khỏi Nhan phủ mà không chào cha hay mẹ kế.
Trên đường trở về, cô phát hiện một tiệm bánh ngọt bán bánh bột hạt sen tươi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/trong-sinh-toi-bi-thieu-soai-oc-c-ien-cuong-quan-lay&chuong=2]
Đây là một trong những món ăn yêu thích của Nhan Tâm. Thật không may, sau khi chủ tiệm bị ốm và qua đời, cửa hàng đóng cửa, và cô không bao giờ được thưởng thức món đó nữa.
Cô ra lệnh cho người kéo xe dừng lại.
Vừa bước vào tiệm, cô cảm thấy một bầu không khí bất thường.
Khi hỏi mua bánh hoa quế từ người học việc, chàng trai trẻ hơi run rẩy khi nhận đơn hàng.
Nhan Tâm thấy khó hiểu.
Sau khi nhận bánh và trả tiền, trước khi Nhan Tâm kịp bước ra khỏi tiệm bánh ngọt thì cô bất ngờ bị tóm và tống vào nhà giam.
Cô đã vô tình vướng vào một chiến dịch quân sự nhằm bắt giữ gián điệp.
Tín hiệu bí mật chính là chiếc bánh hoa quế.
"Mình chưa từng gặp chuyện này trong kiếp trước."
Nhan Tâm bị nhốt chung với một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi.
Người phụ nữ run rẩy không ngừng, trong khi Nhan Tâm cúi đầu, đăm chiêu nhìn vào lòng bàn chân của mình.
Quỹ đạo của số phận đang dịch chuyển một cách tinh tế.
Không phải tất cả mọi bất hạnh đều nhất thiết dẫn đến kết cục thảm khốc.
Sau khi bị giam gần cả ngày thì cuối cùng cũng có người đến.
Một vị quan quân trẻ, mặc quân phục màu xám sắt, chân đi đôi ủng dính bùn mang vẻ mặt nghiêm nghị.
Vị quan quân bước vào rõ ràng là rất thiếu kiên nhẫn, đôi chân hắn đứng thẳng và dài hơn người thường, gần như sắc bén.
Sĩ quan phụ tá của hắn trước hết đã mở khóa cửa nhà giam bắt giữ tù nhân nam.
"Thiếu Soái, tôi vô tội, tôi không phải gián điệp," người tù nam khẩn cầu.
Một tiếng súng vang lên, dư âm của nó như kéo dài vô tận trong phòng giam.
Nhan Tâm từ từ ngẩng đầu đang cúi gằm lên, đồng tử cô hơi giãn ra.
Các ngón tay cô đã cắm sâu vào da thịt mình mà không hề có cảm giác đau đớn
"Ai sẽ nói trước?" Giọng vị quan quân lạnh lùng và trầm thấp. "Hôm nay đầu tôi đau như búa bổ, không thể chịu được tiếng ồn. Và tôi cũng không muốn nghe bất kỳ lời vô nghĩa nào. Ai lên tiếng nhận tội trước sẽ được sống."
Ban đầu có bốn tù nhân nam; một người đã bị giết và ba người còn lại run rẩy vì sợ hãi. Không ai dám mở miệng.
Vị quan quân chỉ vào một người: "Cậu nói."
"Thưa Thiếu soái, tôi—tôi điều hành một tiệm vàng đối diện. Ngài có thể hỏi thăm về tôi, mọi người trong khu phố đều biết tôi. Tôi không phải gián điệp, tôi không phải..."
Chưa kịp nói hết câu, một tiếng súng khác lại vang lên.
Người phụ nữ bên cạnh Nhan Tâm co rúm vào một góc, run rẩy dữ dội.
Nhan Tâm cũng bất giác lùi lại.
Sự tái sinh của cô là một trò đùa sao?
Cái chết của cô sẽ đến sớm hơn mười tám năm ư?
Những nỗi oan khuất và đau khổ của cuộc đời cô vẫn không thể được giải tỏa dù đã tái sinh sao?
"Xem ra, không ai trong số các người muốn nói. Không sao, cứ ở đây vài ngày để bình tĩnh lại." Vị quan quân đó bước ra khỏi phòng giam nam.
Hắn ra lệnh cho phụ tá mở khóa cửa phòng giam nữ.
Người phụ nữ bốn mươi tuổi ước gì mình có thể biến thành chuột và trốn qua một cái lỗ dưới đất, cô ta nghiến răng kìm nén mọi tiếng nức nở.
Nhan Tâm không còn chỗ nào để trốn.
Viên sĩ quan đứng sừng sững bên cạnh cô khi cô đang ngồi trên mặt đất, hắn cúi người xuống nắm lấy cằm cô và buộc cô phải ngẩng mặt lên.
"Cô nói trước đi," hắn lạnh lùng ra lệnh, ánh mắt dán chặt vào Nhan Tâm. "Đồng bọn của cô thường tụ họp ở đâu?"
Nếu cô nói "Tôi không phải gián điệp" sẽ đồng nghĩa với cái chết.
Viên sĩ quan này không hề ngại ngần việc giết người vô cớ; hắn cần dùng biện pháp cực đoan để đe dọa.
Trong số sáu tù nhân, chắc chắn sẽ có một hoặc hai người là gián điệp.
Hắn muốn nói rõ cho họ biết rằng khi vào trong những bức tường này thì sẽ không có lối thoát nào khác ngoài việc thú tội hoặc chết.
Và những người vô tội sẽ là vật tế, là "gà bị giết để dọa khỉ".
Nhan Tâm trông có vẻ ngây thơ và khiêm tốn.
Tim cô thắt lại vì lo lắng, nhưng ánh mắt cô vẫn giữ được sự bình tĩnh.
"Thưa ngài, ngài đã bị đau đầu hơn hai tháng rồi. Tôi có thể làm thuyên giảm cơn đau đó. Nếu tôi có thể giúp ngài giảm đau ngay lập tức, ngài có thể cho phép tôi từ từ giải thích vè thân phận của mình được không?"
Vẻ mặt vị quan quân căng lại.
Với sự cẩn trọng tối đa, Nhan Tâm giơ tay phải lên.
Bàn tay cô thon thả và mềm mại như một búp măng non với móng tay được cắt ngắn và trong suốt, lấp lánh một ánh sáng tinh tế.
Đó là một bàn tay đặc biệt xinh đẹp.
Một bàn tay mềm mại, không xương.
Hắn hơi do dự.
Tay Nhan Tâm vươn tới rốn hắn và nhẹ nhàng ấn xuống.
Có lẽ hắn thấy cô vô hại hoặc có lẽ hắn rất tự tin vào bản thân của mình nên hắn đã không ngăn cản, đểmặc tay Nhan Tâm chạm vào điểm yếu mềm nhất trên bụng của hắn.
Nhan Tâm ấn mạnh hơn một chút, vẽ một đường thẳng từ trung tâm rốn đi xuống và cô lặp lại động tác này năm lần.
Vẻ mặt viên sĩ quan thay đổi .
Cơn đau đầu không thể chịu đựng được của hắn đột nhiên giảm bớt. Cảm giác như kim châm vào da đầu biến mất ngay lập tức.
Sự kinh ngạc thoáng qua trên vẻ ngoài lạnh lùng của hắn.
"Tôi là Nhan Tâm, lục tiểu thư của Bách Thảo Đường Nhan gia. Thưa ngài, tôi có thể làm dịu cơn đau của ngài. Nhan gia chúng tôi chưa bao giờ chỉ chữa trị dở dang mà chúng tôi sẽ giải quyết căn nguyên của bệnh. Xin ngài cho tôi thời gian để chữa lành chứng đau đầu của ngài. Và tôi cầu xin ngài, hãy rủ lòng thương và cho tôi cơ hội chứng minh sự vô tội của mình," Nhan Tâm nhìn thẳng vào mắt hắn.
Ánh mắt vị quan quân tối sầm lại.
Hắn nhìn chằm chằm vào cô.
Nhan Tâm dự đoán hắn sẽ từ chối hoặc đồng ý. Thật bất ngờ, hắn đột ngột kéo cô đứng dậy và ôm lấy cô.
Sau đó hắn hôn lên môi của cô.
Hơi thở của người đàn ông sắc nét nhưng nóng bỏng, bao trùm Nhan Tâm trong một cái ôm áp đảo.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận