Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Trùng Mẫu Ốm Yếu Thành Tinh Tế Vạn Người Mê

Chương 6: Lại gặp Crias

Ngày cập nhật : 2026-04-22 10:14:32
Chu Mạt có chút kinh ngạc nhìn cậu, nhất thời không biết nên nói gì. Mãi đến khi tiếng chuông gió vang lên, mới phá vỡ bầu không khí im lặng giữa hai người.
"Có khách đến rồi." Lance ngẩng đầu, mỉm cười bước lên phục vụ.
...
Có kinh nghiệm đóng cửa tối qua, tối nay Lance và Chu Mạt đóng cửa sớm hơn tối qua nửa tiếng.
Mới chín giờ rưỡi, nhưng bên ngoài đường phố đã không còn một bóng người.
Chu Mạt vào phòng phía sau quầy bar cởi tạp dề, lúc đi ra đã mặc áo khoác.
Anh ta thấy Lance ôm quyển sách ngồi bên bàn cà phê cúi đầu xem, mở miệng hỏi: "Cậu không về trường à?"
"Sáng mai tôi không có tiết, dứt khoát ở lại quán ngủ, như vậy sáng mai mở cửa tiện hơn chút." Lance dùng tay cầm bút chống cằm, dường như đang đọc đến chỗ không hiểu trong sách, lông mày hơi nhíu lại.
Chu Mạt cũng không nghĩ nhiều, gật đầu: "Vậy làm phiền cậu rồi, chắc chiều tôi mới đến được."
"Ừ, không phiền." Lance động bút vẽ vài đường lên sách.
"Vậy tối nay cậu khóa kỹ cửa, chú ý an toàn." Chu Mạt không quên dặn dò.
Lời này cũng giống như lúc hai người chia tay hôm qua, Lance nhớ lại chuyện xảy ra tối qua, chần chừ một lát, nói: "Tại sao vậy, ban đêm ở hành tinh Mora rất không an toàn sao?"
"Cậu không biết à?" Chu Mạt tò mò nhìn cậu, "Chỗ chúng ta là hành tinh biên giới mà, bên cạnh chính là vành đai hành tinh xám hỗn loạn, cho nên không thái bình lắm."
Lance thấy Chu Mạt không đoán ra thân phận mình, cũng không giải thích nhiều, chỉ nói: "Ừ, tôi mới đến hành tinh Mora mấy ngày trước."
"Không ngờ chỗ chúng tôi còn có người nguyện ý tới, người bản địa hành tinh Mora chúng tôi chỉ muốn tích tiền đi đến những hành tinh phát triển hơn chút."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/trung-mau-m-yeu-thanh-tinh-te-van-nguoi-me&chuong=6]

Chu Mạt thở dài nói, "Nguyện vọng của tôi là thông qua kỳ thi của Học viện Quân sự trung ương đế quốc Yas, đến Thủ đô tinh để học tập."
Về vành đai hành tinh xám, Lance không thấy thảo luận loại này trên Tinh võng, đoán chừng chủ đề này bị cấm trên Tinh võng.
Lance: "Tôi biết rồi, về sớm đi."
"Vậy tôi đi đây, mai gặp."
Sau khi Chu Mạt rời đi, Lance lại ngồi trên ghế một lát, cuối cùng trước mười giờ khóa kỹ cửa quán cà phê từ bên trong.
Cậu cầm chiếc bánh ngọt Chu Mạt chuẩn bị đi lên tầng hai, đẩy cửa phòng nghỉ ra.
Công tắc đèn phòng nghỉ không ở ngay cửa, mà cần đi vào trong vài bước mới sờ thấy.
Lance nương theo ánh đèn đường yếu ớt, băng qua một mảng bóng tối đi đến chỗ công tắc đèn, bật đèn phòng nghỉ lên.
"Tách!"
Ánh đèn màu ấm sáng bừng lên, bóng tối trong phòng nghỉ lập tức không còn chỗ trốn.
Lance trố mắt nhìn người nằm trên chiếc giường nhỏ, bánh mì trong tay suýt nữa rơi xuống đất.
Đó là người cậu cứu tối qua, không biết đã thay bộ quần áo khác từ đâu, chỉ là chỗ bị thương ở eo bụng lại đang từ từ rỉ máu ra ngoài.
Lance cũng không biết anh vào phòng nghỉ từ chỗ nào, cầu thang duy nhất lên tầng hai nằm ngay cạnh quầy bar, không thể qua mắt được cậu và Chu Mạt.
Trừ khi người này vào từ cửa sổ.
Tâm trạng Lance phức tạp, cậu thử đi vài bước về phía người đó, xác nhận đối phương không có động tĩnh mới dám đến gần.
Đối phương dường như đã ngất đi, vẫn luôn không có phản ứng.
Rốt cuộc là quản hay không quản, nội tâm Lance giằng co.
Cậu muốn quay người rời đi, nhưng chân như bị dính keo không nhúc nhích được.
Nhưng lời Chu Mạt vừa nói vẫn còn văng vẳng bên tai. Hành tinh Mora không yên ổn, nghe có vẻ như thường xuyên có phần tử phi pháp qua lại.
Còn người trước mắt này, trông rất cổ quái.
"Không giống người tốt." Lance lẩm bẩm tự đánh giá một câu, nhưng nhìn đôi mày nhíu lại vì đau đớn của đối phương, cuối cùng vẫn không đành lòng.
"Đây là lần cuối cùng." Lance cắn răng, quay người lấy hộp y tế chưa kịp cất xuống lầu ra lần nữa.
Cậu cẩn thận vén áo đối phương lên, vì vết thương lại nứt ra, máu mới rỉ ra làm dính chặt vết thương và áo vào nhau, Lance tốn rất nhiều công sức mới tách ra được từng chút một.
Theo trí nhớ tối qua, Lance cầm máu và sát trùng đơn giản cho vết thương, cuối cùng quấn băng gạc mới.
Làm xong tất cả, Lance như kiệt sức đóng mạnh hộp y tế lại, lải nhải: "Anh sẽ không phải là loại tội phạm liều mạng như tinh tặc chứ."
"Hay là nói Trùng tộc gì đó? Cảm giác khá giống, người bình thường đâu có mắt màu xám."
Lance nói không lớn, cậu tuôn một tràng những suy đoán của mình ra, đợi đến khi nói xong hết chuẩn bị đứng dậy, ngẩng đầu lại va vào đôi mắt xám kỳ lạ mà cậu vừa nhắc đến.
Lance: !!!
Lance nhắm mắt, ôm hộp y tế quay người định chạy, kết quả động tác quá lớn suýt đâm vào tủ.
Crias: ...
Lúc Lance sát trùng cho anh thì anh đã tỉnh rồi, không còn cách nào khác, loại đau đớn đó chỉ cần không phải chết ngất đi thì đều sẽ tỉnh lại.
Kết quả anh còn chưa mở mắt, đã nghe thấy Lance ở đó đoán mình là tội phạm liều mạng như tinh tặc, cuối cùng còn đoán sang cả Trùng tộc.
Crias chống tay ngồi dậy trên chiếc giường còn không lớn bằng ghế sô pha nhà mình, dựa nghiêng vào đầu giường, đôi mày nhíu chặt vẫn chưa giãn ra.
"Chậm một chút." Vì mất nhiều máu, giọng anh ta có chút khàn.
"Ồ, ồ, được." Lance ôm trán, cậu cũng không dám quay đầu lại, đưa lưng về phía Crias ra hiệu cho anh nhìn cái tủ thấp cạnh giường, "Trên đó có bánh mì, anh có thể ăn."
Thực ra đó là bữa tối Lance để lại cho mình, nhưng dưới lầu còn bánh quy nhỏ khác, đổi ăn cái khác cũng không phải không được.
Crias liếc nhìn cái bánh mì kia.
"Cảm ơn."
Nghe giọng nói trầm khàn của đối phương, bước chân xuống lầu của Lance khựng lại, lúc trở lên trong tay có thêm một cốc nước.
"Nè, cho anh." Lance đặt cốc nước bên tay Crias, lại nhanh chóng kéo giãn khoảng cách lùi về sau vài bước.
Crias: "Xin lỗi, vì một số tình huống đặc biệt không thể ra ngoài. Ngoài ra, tôi không phải tinh tặc, cũng không phải Trùng tộc."
Quả nhiên anh đã nghe thấy những lời lải nhải vừa rồi của Lance.
Lance xấu hổ đến mức đầu sắp chôn xuống đất, hắng giọng: "Tôi chỉ nói bừa thôi."
Trong phòng nghỉ nhỏ chỉ mười mét vuông, Lance và Crias mỗi người nằm trên một chiếc giường nhỏ, giải quyết bữa tối của riêng mình.
Lúc ăn Lance cũng không nhàn rỗi, cậu cầm cuốn sách mượn từ thư viện trường, ngồi bên cửa sổ nương theo ánh đèn vừa xem vừa ghi chép.
Đôi mắt xám chì của Crias phản chiếu bóng dáng chăm chú đọc sách của Lance, đuôi mắt hơi nhếch lên, khiến người ta không nhìn rõ thần sắc.
Từ góc độ của anh vừa khéo có thể nhìn rõ tên sách, đó là một cuốn sách về nguyên lý cơ bản của cơ giáp, nội dung khô khan khó hiểu, không phải thực sự yêu thích thì rất khó đọc nổi nội dung bên trong.
Xem ra người cải tạo nhỏ bé này rất thích cơ giáp.
Ngoài cửa sổ, cây cối to lớn lắc lư trong gió, cành lá xum xuê cũng xào xạc theo. Một tiếng sấm truyền đến, theo sát phía sau là tiếng mưa rơi rào rào.
Mưa rồi.
Tâm tư Lance khẽ động, ngẩn ngơ nhìn cửa kính bị nước mưa bắn vào.
Màn đêm nồng đậm che khuất những tòa nhà cách đó không xa, tiếng gió rít gào ngày càng lớn.
Nên đi ngủ rồi.
Lance nhìn động tĩnh mưa rơi rất lâu, cuối cùng dụi đôi mắt cay xè, tắt đèn nằm lên giường.

Bình Luận

0 Thảo luận