Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Trùng Sinh 09 Làm Nam Thần

Chương 11: Tớ giúp cậu theo đuổi Đường Uyển!

Ngày cập nhật : 2026-02-27 12:00:36
Cuộc sống cấp ba vẫn buồn tẻ như xưa, đặc biệt hai tháng trước khi thi đại học. Mọi người dồn hết sức lực cuối cùng, hy vọng đạt thành tích xuất sắc. Thầy cô ngày nào cũng đứng trên bục giảng nước miếng văng tung tóe, ngoài giảng đề thì giáo dục tư tưởng, cái gì tiến bộ một phần xử lý ngàn người, chỉ cần học không chết thì học đến chết, v.v. Tóm lại một câu, hai tháng này ngoài học tập ra, không nghĩ gì khác!

Không muốn học thì đã sớm nghỉ học, ở lại cơ bản chỉ để làm bài thi, cày giáo trình. Trời chưa sáng đã bắt đầu ô ô nha nha học thuộc lòng, một nắng hai sương. Ngay cả trên đường về nhà, học sinh cũng thảo luận đề.

Trong khoảng thời gian này, sinh hoạt của Chu Mục Ngôn lại tương đối thoải mái. Giai đoạn đầu trùng sinh, Chu Mục Ngôn muốn theo đuổi Đường Uyển, hẹn cô xem phim nhưng bị từ chối. Sau đó hắn không tiếp tục truy cầu nữa.

Chỉ là từ ngày đó, Đường Uyển không hiểu sao lại gia nhập vào nhóm kỳ quặc của Chu Mục Ngôn và Hạ Tiểu Tiểu, biến thành tổ ba người. Mỗi ngày ba người cùng ăn cơm, cùng tan học, thỉnh thoảng tâm sự. Thậm chí Đường Uyển có đôi khi còn chủ động tìm Chu Mục Ngôn nói chuyện, nhưng hắn trả lời hững hờ. Điều này khiến Đường Uyển hoài nghi, mình làm sai gì nên hắn không thích mình sao?

“Uy, tên này quá đáng quá! Hai ngày trước còn thề thốt thích Đường Uyển, giờ người ta cho cơ hội, cậu lại đối xử thế này?” Hạ Tiểu Tiểu thật sự tức giận. Cô thừa nhận Chu Mục Ngôn hơi đầu gỗ, nhưng không cần đầu gỗ đến mức này chứ?

“Cô ấy không phải đã từ chối tớ sao? Tớ không thích làm chuyện vô nghĩa.” Chu Mục Ngôn nói thật. Thổ lộ chỉ để bù đắp tiếc nuối thanh xuân, nhưng đã bị từ chối thì tạm thời từ bỏ. Hơn nữa lúc này Chu Mục Ngôn còn có chuyện quan trọng hơn.

Ngày đầu tiểu thuyết đăng tải thành tích bùng nổ, khiến biên tập sợ hết hồn. Xem tiểu thuyết của Chu Mục Ngôn, nước chảy mây trôi, chẳng giống lần đầu viết. Biên tập không nói hai lời liên hệ ngay, hỏi Chu Mục Ngôn một ngày cập nhật 2 vạn chữ là thật hay giả?

Chu Mục Ngôn đáp, đưa lên bảng đề cử, một ngày 3 vạn chữ cũng không vấn đề.

Hai bên ăn ý, biên tập ký kết ngay. Ký kết xong Chu Mục Ngôn thả thêm 5 vạn chữ. Từ chương 1, bắt đầu bộc lộ tài năng, xuyên thành con trai Lưu Biểu, chủ động đề nghị lĩnh một quận đất đai, giúp phụ thân bài ưu giải nạn.

Sau đó tập thể hàng trí, khiến văn thần võ tướng tán thành. Các huynh đệ, mẹ kế sẽ thấy hắn sung quân đến vùng xa, rời xa triều đình. Như vậy Kinh Châu chẳng phải do Thái gia nắm giữ sao?

Thế là nhân vật chính thuận lý thành chương trở thành một quận Thái Thú. Trước khi đi thu dọn hành lý, mẹ kế tới châm chọc khiêu khích. Nhân vật chính thay đổi nhu nhược ngày trước, trực tiếp chiếm tiện nghi mẹ kế. Chỉ tình tiết này đã đủ viết 3 vạn chữ.

Tiếp đó mẹ kế miệng thì nói “làm càn, sao ngươi dám!”, nhưng trong lòng lại nghĩ: “A, thật kỳ quái, sao ta lại cảm thấy…”

Sau đó dùng rất nhiều chữ thể hiện, Lưu Biểu là lão đầu tử bảy tám mươi tuổi, không có chút nam tính mị lực. Còn nhân vật chính thì anh tuấn tiêu sái thế nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/trung-sinh-09-lam-nam-than&chuong=11]

Từ đó mẹ kế trong đầu giữ lại hình ảnh nhân vật chính, mỗi lần nằm mơ giữa ban ngày đều không kìm được mơ đến hắn.

5 vạn chữ đăng tải trong nháy mắt. Lúc nhân vật chính rời Tương Dương, đối mặt cao lớn tường thành, bá khí lộ ra: “Kinh Châu! Ta sẽ trở lại!”

Mở đầu này kéo căng cảm giác mong đợi. Đầu tiên nhân vật chính là con rơi bị phụ thân vứt bỏ, bị văn thần võ tướng trào phúng, độc giả thỏa thuê mãn nguyện, chờ hắn dùng kiến thức hiện đại, từng bước xưng vương, đi đến địa phương nhỏ phát triển, kinh diễm tất cả.

Thứ hai là chờ mong chuyện không thể nói giữa con nuôi và mẹ kế. Trước tiên miêu tả Thái Thị mẹ kế khuôn mặt xinh đẹp, tiếp đó viết hai người mập mờ. Độc giả chờ mong nhân vật chính ngựa đạp Tương Dương, ngày ngày giẫm mẹ kế dưới chân.

Số lượng từ tăng, nội dung phong phú thú vị, tình tiết trầm bổng, nhất sảng (sảng khoái) cực kỳ. Lại thêm đưa lên bảng đề cử trang web, tiểu thuyết của Chu Mục Ngôn chưa đầy một tuần đã lên top 1 xếp hạng đọc nhiều nhất. Chỉ khen thưởng đã gần một ngàn tệ, năm 2009 một ngàn tệ là số tiền lớn, tiền sinh hoạt một tháng của Chu Mục Ngôn chỉ sáu trăm tệ.

Thu nhập khủng như vậy, Chu Mục Ngôn đâu còn tâm tư chơi trò mập mờ với tiểu nữ hài.

Mỗi ngày ngoài lên lớp, thời gian còn lại hầu hết dùng cho sáng tác.

Điều này lại khiến tiểu nha đầu vừa được thổ lộ, vui mừng đến nổi mất ngủ cả đêm, lại có chút không thích ứng được.

Mỗi lần ăn cơm cùng Chu Mục Ngôn, Đường Uyển đều nghĩ nên mở lời thế nào. Nhưng Chu Mục Ngôn mỗi ngày nhìn chằm chằm cái điện thoại nhái, khiến Hạ Tiểu Tiểu bên cạnh sốt ruột thay.

Đường Uyển nhịn không được nói: “Cậu không cần cứ nhìn điện thoại mãi, như vậy không tốt đâu.”

“Ừ.” Chu Mục Ngôn đầu không ngẩng.

“…”

Lại một hồi im lặng. Hạ Tiểu Tiểu không chịu nổi, kéo Chu Mục Ngôn ra ngoài: “Ra đây với tớ!”

Chu Mục Ngôn đang nghĩ tiểu thuyết, bị kéo ra nhà ăn mà không hiểu gì: “Cậu muốn làm gì?”

“Cậu thật sự thích Đường Uyển không?” Hạ Tiểu Tiểu hỏi.

“Thích.” Chu Mục Ngôn gật đầu, bây giờ hắn đích xác thích Đường Uyển. Với những nữ hài khác Chu Mục Ngôn không hứng thú, đương nhiên Hạ Tiểu Tiểu không tính, vì hai người lớn lên cùng nhau, hắn chẳng xem cô là nữ hài.

“Vậy cậu theo đuổi đi!”

“Tớ đang theo đuổi.”

“Dựa vào, có ai theo đuổi con gái kiểu đó? Phải chủ động nói chuyện với cô ấy, hỏi cô ấy thích gì, tặng cô ấy quà, buổi tối đưa cô ấy về nhà!” Hạ Tiểu Tiểu nói.

“Khó trách thành tích cậu tụt dốc, hóa ra dùng hết thời gian để đọc loại tiểu thuyết này à?” Chu Mục Ngôn tỏ vẻ đã nhìn thấu.

Hạ Tiểu Tiểu vốn lẽ thẳng khí hùng, nghe xong mặt đỏ bừng: “Chuyện này không cần cậu lo!”

“Lẽ thẳng khí hùng”: Lý lẽ ngay thẳng, khí thế hùng hồn.

“Còn chưa đầy hai tháng thi đại học, dành thêm tâm tư vào học hành, tốt xấu gì cũng thi đỗ một trường hạng hai.” Chu Mục Ngôn tận tình khuyên, đây là lời giáo dục chân thành từ một “điểu ti”.

“Cậu bớt lo chuyện người khác đi!” Hạ Tiểu Tiểu lười cãi với hắn, còn không biết xấu hổ tới giáo dục cô? Cậu nghĩ cậu hơn ai? Thật là, chuyện gì cũng cần tớ lo!

“Tớ đoán kiếp trước tớ chắc chắn thiếu nợ cậu, mới có bạn là cậu!” Hạ Tiểu Tiểu tức giận nói.

Chu Mục Ngôn nghe không hiểu ý Hạ Tiểu Tiểu.

Hạ Tiểu Tiểu lại quyết định: “Tớ tới giúp cậu.”

“Cái gì?”

“Tớ tới giúp cậu theo đuổi Đường Uyển!”

Bình Luận

0 Thảo luận