Tuy ta ham mê tửu sắc, lại thêm phần kiêu ngạo, tùy hứng, nhưng dù sao cũng là muội muội duy nhất của Hoàng đế. Ta hiểu rõ vì sao huynh ấy nhất quyết muốn định phò mã cho ta vào lúc này.
Bởi vì huynh ấy sợ mai sau khi binh đao nổi dậy, ta sẽ trở thành công cụ để kết giao cùng quốc gia khác. Hiểu lòng huynh ấy, ta ngoan ngoãn nghe theo, chọn lấy một người vừa ý trong đám tuấn kiệt cùng thế hệ.
Người đó là Trình Tử Dương công tử nhà Trấn Quốc Đại tướng quân, tuổi trẻ tài cao, phong độ đường đường. Yến hội đi đến hồi cuối, kẻ tặng lễ tặng lễ, người ban thưởng ban thưởng. Sứ thần Yến quốc phất tay, mấy trăm rương vàng cùng vô số châu báu được khiêng vào đại điện.
Ông ta cung kính nói: “Thần thay mặt quốc chủ Yến quốc, kính dâng ngàn vạn lượng vàng, chúc mừng Trưởng công chúa đính hôn.”
Ta khẽ đặt chén rượu xuống, mỉm cười: “Lễ vật này quá mức hậu hĩnh.”
Ánh mắt sứ thần khẽ lướt qua ta, dừng lại phía sau lưng. Ông ta cúi đầu thật thấp: “Thần còn có một thỉnh cầu, mong công chúa chớ trách.”
Ta nhướng mày: “Xin cứ nói.”
“Thần xin công chúa trả lại một người.”
Ta hơi ngẩn ra: “Ai?”
“Lục điện hạ của Yến quốc kẻ đang đứng sau lưng công chúa.”
Cả đại điện thoáng chốc rơi vào tĩnh lặng. Kim rơi cũng nghe rõ tiếng.
Chỉ còn giọng nói vang vọng, dõng dạc của sứ giả Yến quốc: “Kính thỉnh Trưởng công chúa trả Lục điện hạ cho Yến quốc chúng thần.”
Đêm trước khi Yến Cừu phải rời đi, ta trằn trọc mãi không ngủ được. Ngoài sân có tiếng bước chân, ta hé mắt, thấy hắn đứng ngoài cửa sổ, im lặng nhìn vào, chẳng nói một lời.
Tuyết rơi trắng xóa, nếu cứ đứng mãi như vậy, chẳng mấy chốc hắn sẽ hóa thành tượng tuyết mất.
Ta khẽ thở dài: “Ngươi đã chuẩn bị từ trước, ta sớm biết ngày này sẽ đến.”
Giọng hắn khàn khàn vang lên: “Tống Như Hoan, đừng lấy người khác.”
“Nhưng ta sớm muộn gì cũng phải lập gia thất.”
“Đợi ta trở lại… ta sẽ cưới nàng.”
Ta vốn là kẻ tham sống an nhàn, không mong tranh đoạt quyền thế, nhưng Yến Cừu lại khác.
Hắn chịu khổ quá nhiều, nên chỉ cần được đối xử tốt đôi chút, liền dốc lòng dốc dạ báo đáp.
Tình cảm ấy chân thành đến mức khiến lòng ta rung động.
Yến Cừu hồi triều lần này, chẳng khác nào bước vào hang hổ. Yến quốc chủ bệnh nặng, chư vị hoàng tử tranh đoạt quyền vị, máu tanh ngập điện.
Lúc quốc chủ sắp tắt hơi, mới chợt nhớ đến đứa con bị lưu lạc năm xưa. Muốn đứng vững ở Yến quốc, ít nhất cũng phải mất nửa năm đến một năm. Mà ta… không thể đợi nổi. Man Di liên tiếp xâm phạm biên giới, hoàng huynh buộc phải định ngày thành hôn của ta và Trình Tử Dương.
Song trước lễ cưới, nhà họ Trình bị điều ra chiến trường. Trình Tử Dương nghe tin hôn lễ bị hoãn, lại vui mừng ra mặt.
Ngày xuất chinh, trăm quan tiễn đưa, ta cũng có mặt. Thấy ta, Trình Tử Dương cúi đầu, giọng lạnh nhạt.
Ta hiểu vì sao. Một là bởi thanh danh ta chẳng tốt đẹp gì. Hai là vì lòng chàng đã có người khác cô nương tiệm thuốc trong thành, người mà chàng từng viện cớ “bệnh nhẹ” để lui tới không biết bao lần.
Ta khẽ nghiêng đầu nhìn về phía ấy, quả nhiên thấy nàng ta đang đứng giữa đám đông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/truong-cong-chua-uy-vu&chuong=5]
Ta tiến lại gần, cười nhạt: “Trình tướng quân, lại đây, ta có đôi lời muốn nói.”
Chàng cảnh giác như gặp dịch bệnh: “Nói đây đi.”
“Không được.”
“Vậy khỏi nói.”
“Cô gái ở tiệm thuốc kia, xinh thật đấy.”
“Vậy… qua kia đi.”
Ta dẫn chàng sang một góc, khẽ nói: “Ngày chàng khải hoàn, ta sẽ xin hoàng thượng giải trừ hôn ước.”
Trình Tử Dương sững sờ, hồi lâu mới thi lễ: “Thần xin tạ lỗi công chúa.”
“Không cần,” ta cười, “ta cũng có người muốn gả cho rồi.”
Lúc rời đi, chàng vừa hát vừa cười, như thể không phải ra trận mà là đi cưới vợ.
Chiến sự căng thẳng, Tống quân liên tiếp thất thủ. Ta thường vào cung cùng hoàng huynh, lần nào gặp cũng thấy huynh ấy thêm phần lo âu.
Một hôm, hoàng huynh giữ ta lại, đuổi mọi người ra ngoài, thở dài nói: “Như Hoan, có hai cách cứu Đại Tống, nhưng cả hai đều cần muội hi sinh.”
Ta nuốt nước bọt: “Cách thứ nhất?”
“Man Di đòi cắt đất, lại phải gả muội sang đó hòa thân.”
“Cách thứ hai!” ta đáp ngay.
Huynh gật đầu: “Cách thứ hai là gả muội sang Yến quốc, cầu viện binh.”
Ta ngẩn người: “Gả… cho ai?”
Huynh mỉm cười mờ ám: “Là người quen cũ, kẻ từng làm hộ vệ của muội nay đã là Lục hoàng tử Yến quốc.”
Không đợi nghe hết, ta đã xoắn váy bỏ chạy. Phía sau, huynh gọi với theo: “ Muội muội! Đừng nghĩ quẩn!”
Ta phất tay: “Đi lấy chồng đây, lấy chồng đây!”
Trưởng công chúa trứ danh hoang dâm vô độ sắp xuất giá cả kinh thành rộn rã hò reo, bao công tử tuấn kiệt thở phào nhẹ nhõm.
Huynh đế sợ ta sang Yến quốc bị khinh thường, nên tự bỏ tiền túi, chuẩn bị sính lễ linh đình.
Đội ngũ hòa thân nối dài như rồng.
Trên đường, có giọng nam trong trẻo vang ngoài xe: “Công chúa, đường xa mỏi mệt, có muốn ta đồng hành không?”
Giọng ấy… quen thuộc vô cùng. Ta vén rèm, bắt gặp Yến Cừu ngồi trên lưng ngựa, phong tư tuấn lãng, khí thế bức người. Hắn nhìn ta, ánh mắt nóng rực: “Công chúa, đã lâu không gặp. Ta rất nhớ nàng.”
Ta hạ rèm, hừ một tiếng, nhưng khóe môi lại khẽ cong.
Đến gần biên giới, đoàn xe phải băng qua khu rừng tùng bách rậm rạp. Yến Cừu bỗng trầm giọng: “Có gì đó không ổn, mau tăng tốc qua rừng!”
Xe ngựa xóc nảy, ta choáng váng, chưa kịp định thần thì bên ngoài vang lên tiếng la: “Có ong độc! Bảo vệ công chúa!”
Tiếng ong vo ve ù đặc hai tai, ta nín thở, run rẩy nhìn mấy con ong đen sì lượn sát mặt. Nhưng lạ thay, chúng chỉ bay quanh rồi vụt ra ngoài cửa sổ. Yến Cừu kêu lên một tiếng, ta hoảng hốt: “Yến Cừu! Ngươi sao rồi?”
Giọng hắn vang lên yếu ớt: “Ta không sao… công chúa đừng xuống xe.”
Chưa kịp đáp, xe ngựa bất ngờ chao mạnh, ta ngã lăn xuống sàn, đầu va choáng váng. Đến khi mở mắt, ngựa đã lồng chạy xa.
Ta nghe loáng thoáng tiếng Yến Cừu gào phía sau: “Công chúa!”
Không biết đã qua bao lâu, xe dừng lại giữa rừng hoang vắng. Ta định bước xuống thì rèm xe bỗng bị vén lên.
Một người đeo mặt nạ quỷ cúi đầu, giọng khàn khàn vang lên: “Công chúa, đã lâu không gặp.”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận