Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 2 / 5  ·  40%

Tuy nhiên, người ngoài chỉ biết đại tiểu thư, nhị tiểu và cậu út nhà họ Còn về cô con gái ba - Diệp Lương Yên, lớn chỉ từng nghe ngay cả chính gia đình Diệp cũng ngầm muốn “xóa sự tồn tại của cô. vậy, Diệp Lương Yên hiếm khi xuất hiện trước người ngoài.

Cô lại thấy như thế là Ít ra, bên ngoài gia cô có thể sống tự hơn và cũng an toàn

Nhưng…

Thật sự nghĩ cô là kẻ sao?

Nhà họ Diệp ở Thịnh Kinh cũng được coi là danh nhưng so với nhà họ - một gia tộc lâu thì vẫn còn kém xa.

Cuộc hôn nhân giữa hai nhà và Diệp lần này, xét cùng là do tình cảm thiết giữa bà nội Diệp nội Giang. Hai người năm nay vẫn gọi là chị em, cũng tự muốn con cháu kết thân, phần đẹp lòng đẹp dạ.

Nhưng trong mắt Diệp Lương Yên, này đâu đơn giản như Bà nội cô rõ ràng có nhiều toan tính hơn!

Nhà họ Diệp từng có thời hoàng, nhưng từ khi Diệp Thành tiếp quản công việc, thị ngày một đi xuống. lại, nhà họ Giang lại lên không ngừng.

Nói trắng ra, cuộc hôn nhân đem lại cho nhà họ trăm cái lợi mà chẳng lấy một cái hại.

Thế nên, dù có phải để con gái không được yêu nhất thay chị đi lấy họ cũng không thể để mất cây đại thụ là họ Giang!

“Mẹ nói đúng.”

Trong lòng Diệp Lương Yên trăm suy nghĩ, nhưng ngoài mặt bình tĩnh đáp lời.

Bà nội Diệp ánh mắt thoáng lên sự hài lòng, khóe nhếch nhẹ, mang theo vẻ miệt:

“Con ba, vậy cháu đồng ý hôn nhân này chứ?”

Diệp Lương Yên liếc nhìn bố Trong mắt bố cô hiện vẻ mong đợi, còn mẹ cúi đầu, đầy dè dặt.

Cô khẽ cười, gật đầu:

“Cháu đồng ý.”

Chỉ bốn chữ, giọng nói nhẹ

Bà nội Diệp và Diệp Lễ đồng loạt thở phào, nở cười mãn nguyện. Sau đó nhau khen cô “ngoan ngoãn, chuyện, biết điều” rồi rời phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/vo-yeu-cua-ai-thieu-gia-nha-giau-xin-hay-chiu-trach-nhiem&chuong=2]

Cho đến khi chỉ còn lại mẹ con, Lâm Thanh Viên ngẩng đôi mắt hoe đỏ con gái:

“Tiểu Yên, con…”

Chưa kịp nói hết câu, Diệp Yên đã đứng dậy, mặt chút cảm xúc:

“Mẹ, con còn tiết học. Con trường trước.”

Nói xong cô quay người, dừng đúng một giây, rồi bước

Lưng cô thẳng tắp, bước chân khoát. Cho đến khi cánh khép lại, cô vẫn không thấy bất kỳ lời nào lên từ phía sau.

Lâm Thanh Viên nhìn con gái bóng, bàn tay giơ lên rẩy rồi lại buông xuống, cùng chỉ có thể đưa che miệng, lặng lẽ rơi mắt.

Diệp Lương Yên chạy một mạch nhà đến trạm xe buýt. thở dốc, lúc này mới thấy mình thật sự được lại.

Cô đã đoán trước được việc sẽ làm như hôm nay. tim cô từ lâu đã lì, nhưng vẫn có một lạnh buốt cuốn lấy lồng khiến cô nghẹn thở.

Bà nội và bố đang ép lấy chồng! Còn mẹ thì… như bao lần trước, chỉ khóc trước mặt cô. Và như mọi khi… lại không khiến mẹ khó xử, nữa nhún nhường…

Thôi vậy, coi như lần này lần cuối cùng!

Cô đồng ý kết hôn, thực cũng chẳng cần nghĩ nhiều. trò chuyện khi nãy dù có vẻ bình đẳng, nhưng cũng biết rõ, bà nội bố cô chỉ đơn là đến thông báo. Trong cô hiểu rõ, dù cô đồng ý hay không, cuộc nhân này cô cũng thể thoát. Từ lúc bước vào nhà họ Diệp, cô đã hiểu rõ… tương lai của cô, bao giờ do chính cô định. Cô chỉ là một quân của nhà họ Diệp thôi. Đã là quân cờ, thì ở đâu mà chẳng nhau?

Chuông điện thoại trong túi bất vang lên. Diệp Lương Yên chỉnh hơi thở, lấy điện ra xem. Là đàn anh trường gọi. Cô vội bắt

“A lô, đàn anh.”

“Tiểu Yên, chuyện em nhờ, anh được chút manh mối rồi. đến đây đi.”

Giọng đàn anh nghe đầy hứng

Ánh mắt Diệp Lương Yên lập sáng lên:

“Thật sao anh?”

“Thật mà.”

“Vậy em đến ngay, đàn anh em chút nhé.”

Cô cúp máy. Đúng lúc đó, chiếc xe buýt trờ tới. Lương Yên bước lên xe, mắt vẫn không giấu được phấn khích.

Khoảng bốn mươi phút sau, cô xe ở trạm gần Bệnh Thịnh Kinh.

Đến khu điều trị, một bóng cao lớn đã đứng chờ cửa. Thấy cô, người ấy tươi cười bước lại.

“Tiểu Yên, cuối cùng em cũng rồi. Đi thôi, anh đưa lên.” Hình Tử Du vừa vừa dẫn cô vào thang Trên đường, anh ấy không than phiền:

“Em biết không, người mà em tìm đúng là làm anh sở mấy hôm nay. Thứ tuần trước có hơn chục cấp cứu đưa vào, anh lần lượt tra từng một. Nhưng anh nghĩ thế người em đang tìm chắc đến nỗi nào đâu. Hôm người ta đã được sang phòng VIP ngay trong đến giờ tình trạng vẫn được kín. Theo anh đoán, người này chắn không phải người tầm

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận