Hai ngày không được gặp, Thiệu Lộ Án gần như theo bản năng liền nhớ đến chuyện chơi Vương Giả.
Hai ngày nay Khương Hoàn sẽ đều ở nhà, chi bằng nhân cơ hội này luyện tập Vương Giả một chút, nên đã trả lời:
[Khương Hoàn: Ngày mai ban ngày nhé.]
Thiệu Lộ Án ngay lập tức ngồi bật dậy, trực tiếp gửi tin nhắn thoại phản hồi: "Được, tôi dạy em."
"Đến lúc đó em cứ chơi Dao trước đi, đi theo sau lưng tôi, xem tôi chơi như thế nào."
Giọng nói của người đàn ông cũng giống như ngoại hình vậy cực kỳ mang tính lừa dối, trầm thấp êm tai, bẩm sinh đã mang theo một luồng khí chất phóng khoáng lạnh lùng.
Khương Hoàn khẽ nhướng đuôi mắt, cũng gửi lại một đoạn tin nhắn thoại.
Thiệu Lộ Án trực tiếp bấm mở, khóe môi vô thức cong lên lại bỗng khựng lại sau khi nghe xong nội dung đoạn thoại.
"Sai rồi Lộ Án, không phải anh muốn dạy em sao?"
"Đúng ra phải là anh chơi Dao, ngoan ngoãn đi theo sau lưng em, rồi mở voice chat dạy em chơi như thế nào mới đúng chứ, không phải sao?"
Tốc độ nói của cô chậm rãi dịu dàng, kéo dài âm điệu thong thả du dương, khiến người ta theo bản năng muốn làm theo ý cô căn bản không tài nào nói ra được lời từ chối.
Thiệu Lộ Án - người chưa bao giờ chơi vị tướng Dao muội này thậm chí không hề giãy giụa bao lâu, liền đen mặt gửi đi tin nhắn.
[Lộ Án: Phải phải phải, em nói gì cũng đúng hết, tôi ngoan ngoãn đi theo em là được chứ gì.]
Khương Hoàn khẽ cười đáp lại một câu "được", rồi mở khung chat của Tạ Hành ra. Người đàn ông vừa mới phản hồi tin nhắn.
[Hành: Vậy thì vừa khéo, hai ngày tới tôi đều khá bận, tối mốt em livestream tôi cũng vừa vặn có thời gian.]
Lịch trình của Tạ Hành mấy ngày này quả thực được sắp xếp rất dày đặc, niềm an ủi duy nhất có lẽ chính là biết Khương Hoàn sẽ tham gia Đại hội thường niên Khốc Miêu.
Khốc Miêu vốn dĩ đã là một nền tảng livestream hoàn toàn trưởng thành, nên thực tế gần hai năm nay anh không còn quan tâm đến những tin tức này nữa, toàn bộ đều giao cho công ty tự xử lý, việc có tham dự hay không cũng hoàn toàn tùy vào tâm trạng và lịch trình. Nhưng Tô Dĩ Đường làm việc xưa nay luôn nghiêm cẩn, bất kể anh có đến dự hay không, cô ấy đều sẽ gửi cho anh một bản kế hoạch bao gồm danh sách người tham dự sau khi danh sách được xác nhận.
Tạ Hành đương nhiên biết quy tắc mời, nên gần như theo bản năng liền nghĩ Khương Hoàn chắc chắn cũng sẽ nằm trong phạm vi danh sách. Lật đến trang cuối cùng, quả nhiên nhìn thấy hai chữ quen thuộc đó.
Như vậy... cái Đại hội này anh chắc chắn phải có mặt rồi. Cũng chính vì thế mà lịch trình hai ngày này chỉ có thể sắp xếp dày đặc hơn nữa. Dù sao chuyện của ngày Đại hội chỉ có thể hoặc là xử lý trước, hoặc là đẩy lùi lại phía sau.
Nghĩ đến đây đáy mắt Tạ Hành thoáng qua một tia cười mập mờ, lại tiếp tục gõ vào khung nhập liệu.
[Hành: Hoàn Hoàn.]
[Hành: Bận xong sẽ đến gặp em.]
Lúc này Khương Hoàn đương nhiên không biết ý nghĩa ẩn giấu trong lời nói của người đàn ông, chỉ nghĩ Tạ Hành đang nói tối mốt sẽ vào phòng livestream xem mình, liền cong mày mắt, trả lời:
[Khương Hoàn: Được ạ, em đợi anh, anh Hành.]
Thời gian hai ngày vốn dĩ chỉ nên là một cái búng tay là trôi qua, nhưng đối với những fan hai ngày không được thấy Khương Hoàn mà nói, có thể gọi là sống ngày bằng năm. Bất kể trên diễn đàn và Weibo có bàn ra tán vào thế nào, cũng không ảnh hưởng đến việc fan và một nhóm cư dân mạng hóng dưa thậm chí mới tám giờ bốn mươi đã bắt đầu canh điện thoại đợi Khương Hoàn khai máy.
May mắn thay không có tình huống ngoài ý muốn nào xảy ra, nền tảng đúng hạn đã nhảy ra thông báo nhắc nhở Khương Hoàn bắt đầu livestream. Điều còn khoa trương hơn trước đó là, lần này gần như vừa lên live số người trực tuyến trong phòng livestream đã trực tiếp phá mốc 10 ngàn, bình luận cuộn điên cuồng trên màn hình công cộng.
[Aaaa cuối cùng cũng lên live rồi.]
[Tới rồi tới rồi Hoàn Hoàn ơi.]
[Vợ ơi em không biết hai ngày này anh nhớ em nhường nào đâu.]
[Huhu dù biết hai ngày này Weibo không có trạng thái mới để xem nhưng vẫn thấy hơi hụt hẫng, may mà lại được thấy Hoàn Hoàn rồi.]
[Vợ tối nay lại xinh đẹp quá đi, muốn hôn hôn quá.]
[Hì hì, Hoàn Hoàn cuối cùng cũng đổi nhà rồi, phòng mới trông thoải mái thật đấy, yên tâm rồi.]
Tối nay Khương Hoàn mặc một chiếc váy ngắn trễ vai màu hồng phấn dịu dàng, mái tóc đen nhánh bồng bềnh dày mượt như dải lụa được búi lỏng lẻo sau gáy, lộ ra bờ vai gầy trắng nõn nà và xương quai xanh mềm mại thướt tha. Bối cảnh livestream quả thực rốt cuộc không còn là bức tường vàng vọt đốm lốm đốm nữa, mà chuyển thành giấy dán tường màu trắng sữa sạch sẽ, tôn lên làn da của cô gái trong màn hình càng thêm trắng mịn không chút tì vết, khiến người ta nhìn mà hoa cả mắt.
Mọi người nhìn mà vành tai nóng ran, hoàn toàn không thể dời mắt đi chỗ khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/vuu-vat-inh-cap-ai-lao-kinh-vong-te-tu-tu-la-trang&chuong=51]
Ngặt nỗi cô gái còn hơi cúi vòng eo thon về phía micro, dịu dàng nói: "Chào buổi tối nha, hai ngày không gặp có nhớ em không nè?"
Khi giọng nói ngọt ngào quen thuộc này mang theo âm điệu nhẹ nhàng mềm mại quấn quýt bên tai, mọi người có cảm giác gì? Giống như trái tim bị ai đó dùng gậy đập trúng vậy, vừa chua vừa chát, có chút si mê, lại có chút uất ức.
[Làm sao mà không nhớ cho được chứ, bản ghi hình livestream không biết đã xem lại bao nhiêu lần rồi.]
[Huhu sao thế này tự nhiên thấy muốn khóc quá.]
[Không chịu nổi mất vợ ơi thực sự mỗi ngày đều muốn gặp em, muốn nghe giọng của em
còn mài người hơn cả yêu đương nữa, phải làm sao bây giờ.]
Họ thực sự rất nhớ cô, dù cho chỉ mới hai ngày không gặp. Khương Hoàn đương nhiên cũng có thể cảm nhận được những cảm xúc mãnh liệt chứa đựng trong những con chữ trên bình luận này. Ánh mắt cô mềm mại, khẽ mở môi: "Em sẽ cố gắng gặp mọi người nhiều hơn."
Và cũng ngay trong lúc Khương Hoàn chọn lọc bình luận để dịu dàng trả lời, các hiệu ứng quà tặng trong phòng livestream cũng tuôn ra như nước triều, khiến người ta nhìn không xuể. Trong đó có hai cái tên mà khán giả đều đã vô cùng quen thuộc, thậm chí chưa đầy ba phút đã lần lượt vọt lên bảng xếp hạng.
[Người dùng "Chửi Tôi Phản Đam" tặng streamer "Hoàn Hoàn" Khốc Miêu No.1 x10.]
[Người dùng "Lộ Án" tặng streamer "Hoàn Hoàn" Carnival x10.]
[Người dùng "Chửi Tôi Phản Đam" tặng streamer "Hoàn Hoàn" Lâu Đài Mộng Mơ x10.]
[Người dùng "Lộ Án" tặng streamer "Hoàn Hoàn" Khởi Hành Vì Yêu x10.]
...
Thấy hai người này ném quà như thể tiền không phải là tiền, thậm chí luân phiên thay đổi giữa vị trí bảng một và bảng hai, hoàn toàn không có ý định dừng lại, những khán giả mới đến phòng livestream chỉ biết ngây người kinh hãi.
[Cái gì thế?]
[Tôi... cái này... chẳng phải nói là phòng livestream của tân binh sao?]
[Đây chính là phòng livestream của nữ tân binh có độ hot cao nhất gần đây sao? Đỉnh thật đấy vãi chưởng.]
[Tụi mình cũng là được mở mang tầm mắt với thần hào trong truyền thuyết rồi.]
Khương Hoàn đương nhiên cũng chú ý đến hai người đàn ông đang ngầm phân cao thấp này, đuôi mắt hơi xếch khẽ nhướng lên, thong thả mở lời: "Vừa nãy còn nói nhớ em cơ mà, giờ toàn lo vung quà thôi, chẳng thèm trò chuyện với em gì cả."
Ngay khoảnh khắc ngữ khí chứa đựng vài phần oán trách nhẹ nhàng nhưng lại giống như đang nũng nịu này được thốt ra bởi giọng nói mềm mại của cô, bình luận bỗng chốc trống rỗng trong giây lát. Sau đó... lại được làm mới điên cuồng hơn.
[Aaaa vợ ơi không có đâu mà, tụi này đều mong được trò chuyện với em mãi thôi.]
[Tất cả không được động đậy! Đều vào trò chuyện với Hoàn Hoàn của tôi đi.]
Trong não bộ của Giang Tự gần như tự động hiện ra dáng vẻ cô gái ngước khuôn mặt nhỏ nhắn, dùng đôi mắt xinh đẹp ướt át nhìn chằm chằm vào anh. Đầu ngón tay mân mê cạnh điện thoại một lát, mới phát ra bình luận.
[Chửi Tôi Phản Đam: Không có chỉ lo vung quà, vẫn đang nhìn em mà.]
Thiệu Lộ Án tự nhiên cảm thấy đoạn chữ này cực kỳ chướng mắt, nhưng phản ứng đầu tiên lại là: [Lộ Án: Tôi sai rồi, trò chuyện thôi.]
Thấy hai người cuối cùng cũng dừng lại, Khương Hoàn mới khẽ cười một tiếng.
"Mọi người đều phải ngoan một chút nha."
Dây thần kinh của mọi người trong phòng livestream từ sớm đã bị từng lời nói hành động của cô kéo căng đến chết đi sống lại, chỉ hận không thể móc cả tim ra dâng tặng, lúc này càng là ngay lập tức bắt đầu tranh nhau thể hiện sự ngoan ngoãn.
[Tốt tốt tốt, tụi mình ngoan lắm Hoàn Hoàn ơi.]
[Đúng thế đúng thế, thời gian quý báu lắm.]
Tuy nhiên, ngay lúc phòng livestream đang trong không khí hòa hợp, màn hình công cộng cuối cùng cũng đúng như dự đoán của một số ít người, hiện ra một dòng chữ.
[Streamer Tiêu Viễn Kiều gửi lời PK cưỡng chế cho bạn, cuộc kết nối sẽ bắt đầu sau mười giây nữa.]
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận