Sáng / Tối
Mưa vẫn chưa dứt, cái mùi hương sền sệt trong không khí bị nước mưa lạnh lẽo gột rửa đi đôi chút nhưng vẫn cứ quấn quýt quanh chóp mũi như cũ.
Tống Dạng nhìn gương mặt đã khôi phục vẻ bình thường của Trần Mộ, trong lòng lại thấy rợn rợn, chỉ muốn chui ra khỏi dù của anh ta ngay lập tức.
"Đợi chút."
Trần Mộ giữ cổ tay cô lại, ngón tay lạnh lẽo, sức lực lại rất nhẹ, giống như sợ làm vỡ một món đồ sứ dễ vỡ nào đó.
"Dù này cậu cầm đi, tôi chạy qua đó là được."
Không đợi Tống Dạng kịp phản ứng, chiếc ô đen kia đã bị nhét vào tay cô.
Trần Mộ đội cặp sách lên đầu, xoay người lao vào màn mưa.
Bóng dáng thiếu niên nhanh chóng biến mất trong làn mưa, chiếc sơ mi trắng ướt đẫm dán chặt vào lưng, lờ mờ lộ ra đốt sống lưng mảnh khảnh.
Tống Dạng nắm cán ô còn mang chút hơi ấm, sững sờ hồi lâu.
Thế này là sao chứ?
Cô cúi đầu nhìn cổ tay mình, nơi vừa bị Trần Mộ chạm qua dường như vẫn còn mang cảm giác lạnh lẽo trơn trượt đó.
Giống như một con rắn.
Cách đó không xa sau lùm cây, Diêu Tiểu Vũ nắm chặt điện thoại, trong mắt tràn đầy vẻ hưng phấn khi phát hiện ra một bí mật.
Vừa rồi cô ta đã lén bám theo suốt cả đoạn đường, từ phòng học theo đến tận đây, chụp lại toàn bộ cảnh hai người đứng sát rạt dưới ô.
Đặc biệt là tấm hình Trần Mộ cúi đầu ghé sát vào Tống Dạng, nhìn từ góc độ của cô ta thì hệt như hai người đang hôn nhau.
"Đồ tiện nhân, kết hôn rồi còn đi quyến rũ người khác khắp nơi!"
Diêu Tiểu Vũ cắn môi, ánh mắt gần như phun ra lửa.
Cô ta mở WeChat, tìm khung chat của Thẩm Nghiên Thanh, ngón tay bay nhanh trên bàn phím.
[Nghiên Thanh, cậu nhìn Tống Dạng xem, sao cô ta lại như vậy chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xung-quanh-my-nhan-toan-la-bien-thai-thi-sao&chuong=5]
Rõ ràng đã kết hôn rồi mà còn ở trong mưa ôm ấp thân mật với Trần Mộ…]
[Ảnh chụp.jpg] [Ảnh chụp.jpg] [Ảnh chụp.jpg]
[Tôi cũng cảm thấy tức giận thay cậu, có phải cô ta đang đùa giỡn tình cảm của cậu không?]
Gửi xong, Diêu Tiểu Vũ nhìn chằm chằm dòng chữ “đối phương đang nhập” trên màn hình, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lùng.
Thẩm Nghiên Thanh ghét nhất loại con gái đứng núi này trông núi nọ.
Chỉ cần anh nhìn rõ bộ mặt thật của Tống Dạng, chắc chắn sẽ hồi tâm chuyển ý, lại nhận ra điểm tốt của cô ta lần nữa.
Tại sân vận động, Thẩm Nghiên Thanh vừa tập xong một trận, đang dùng khăn lau mồ hôi.
Điện thoại rung lên vài cái, anh cầm lên xem thì thấy là tin nhắn của Diêu Tiểu Vũ.
Khoảnh khắc nhấn vào ảnh chụp, cả người anh khựng lại.
Trong ảnh, Tống Dạng và Trần Mộ đứng dưới một chiếc ô đen, hai người tựa rất gần, Trần Mộ cúi đầu nhìn cô, còn Tống Dạng ngước mặt lên. Góc độ đó…
Y hệt như đang hôn môi.
Ngón tay Thẩm Nghiên Thanh suýt nữa bóp nát điện thoại, bức ảnh trên màn hình đâm vào mắt anh đau nhói.
Anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ngước lên của Tống Dạng, nước mưa làm ướt lông mi khiến cô trông như một chú nai con vô tội.
Nhưng tại sao... Tại sao cô lại cười với người khác như vậy?
"Anh Thanh, có chuyện gì thế?" Một đồng đội ghé sát lại hỏi.
Thẩm Nghiên Thanh đột ngột thu điện thoại lại, nặn ra một nụ cười cực kỳ khó coi.
"Không có gì."
Giọng anh khàn đặc, khớp xương ngón tay trắng bệch vì nắm chặt điện thoại.
Tên Trần Mộ đó... Là uỷ viên học tập sao?
Trong đầu Thẩm Nghiên Thanh nhanh chóng hiện lên hình ảnh nam sinh đeo kính gọng vàng kia.
Ngày thường trông có vẻ lịch sự văn nhã, hóa ra sau lưng lại giỏi quyến rũ người khác đến thế?
Đều là lỗi của tên tiện nhân đó.
Dạng Dạng của anh quá xinh đẹp, xinh đẹp đến mức chỉ cần đứng bất cứ đâu cũng tỏa sáng, tất nhiên những ánh mắt bẩn thỉu sẽ dính chặt lấy cô.
Là anh đã không bảo vệ cô tốt.
Thẩm Nghiên Thanh hít sâu một hơi, cầm khăn lau mạnh mồ hôi trên mặt nhưng không thể lau đi được sự hung bạo đang cuộn trào trong lòng.
"Anh Thanh, tập tiếp không?" Đồng đội rụt rè hỏi.
"Tập!"
Thẩm Nghiên Thanh ném mạnh chiếc khăn xuống đất, chộp lấy quả bóng rổ lao thẳng vào sân.
Anh cần phát tiết.
Cần dùng hết sức lực để chạy, nhảy, ném rổ, nếu không anh sợ mình sẽ lao ra ngoài ngay lập tức, nhốt Dạng Dạng lại, để không ai có thể nhìn thấy cô.
Tiếng bóng rổ đập xuống sàn vang lên nặng nề, hệt như nhịp tim của anh lúc này.
…
Khi Tống Dạng che chiếc ô đen đi đến tòa C, chuông vào học vừa vặn vang lên. Mưa đã nhỏ dần, tí tách rơi, không khí tràn ngập mùi cỏ xanh ẩm ướt.
Cô thu ô lại, đang định vào lớp thì điện thoại rung lên.
"Alo, chồng hả?"
Đầu dây bên kia im lặng hai giây mới vang lên giọng nói trầm thấp của Diệp Trầm Lăng: "Đang ở đâu?"
"Ở tòa C, sắp vào lớp rồi."
"Trời mưa, có mang ô không?"
Tống Dạng cúi đầu nhìn chiếc ô đen trong tay: "Vâng, em có mang."
"Ai đưa?"
Tống Dạng cắn môi dưới: "Bạn học cho mượn."
"Bạn nam?"
"Vâng..."
Đầu dây bên kia lại im lặng, Tống Dạng có thể nghe thấy tiếng gõ bàn phím của Diệp Trầm Lăng, từng nhịp một như đập vào lòng cô.
"Tan học tôi đi đón em. Trả ô cho người ta đi, tôi ghét trên người em dính mùi của kẻ khác."
"Em biết rồi."
Cúp điện thoại, Tống Dạng nhìn chằm chằm chiếc ô đen, đầu ngón tay vô thức vuốt ve cán ô mát lạnh.
Trên đó dường như vẫn còn vương hơi ấm từ ngón tay Trần Mộ, lạnh lẽo dính nhớp, giống như rêu xanh ngày mưa, một khi đã dính vào thì không dễ gì dứt ra được.
Cô khẽ thở dài, xếp gọn ô ôm vào lòng, cúi đầu đi về phía phòng học.
Vạt áo khoác bị mưa làm ướt một mảng, dán vào bắp chân mảnh khảnh, có hơi lạnh.
Hành lang đã có vài tốp học sinh đi lại, thấy cô đều không nhịn được mà đi chậm lại nhìn lén.
"Xem kìa, là Tống Dạng đấy."
"Sao người cậu ấy ướt hết thế kia, trông quyến rũ quá..."
"Suỵt, nhỏ giọng thôi, nghe nói chồng cậu ấy đáng sợ lắm."
Những lời bàn tán vụn vặt như sâu bọ chui vào tai nhưng Tống Dạng như không nghe thấy, chỉ vùi mặt sâu thêm vào chiếc cổ áo lông.
Vào đến lớp, còn vài phút nữa mới bắt đầu tiết học.
Cô theo thói quen đi về phía chỗ ngồi cạnh cửa sổ, lại phát hiện nơi đó đã có người ngồi.
Trần Mộ hành động thật nhanh, anh ta đã thay một chiếc áo sơ mi khô ráo, chỉ có tóc là vẫn còn ướt.
Thấy cô ôm chiếc ô trong lòng, khóe môi anh ta khẽ cong lên một chút.
Tống Dạng khựng bước một nhịp nhưng vẫn đi tới, đặt nhẹ chiếc ô lên mặt bàn bên cạnh anh ta: "Cảm ơn ô của cậu."
Giọng nói mềm mại mang theo chút hơi nước ẩm ướt, nghe mà lòng người ngứa ngáy.
Trần Mộ không chạm vào ô, trái lại giơ tay đẩy mắt kính, ánh mắt sau lớp kính dán chặt vào vành tai hơi ửng hồng của cô.
"Có bị ướt không?"
"Một chút." Tống Dạng thành thật đáp, ngón tay cuộn lại.
"Lần sau nhớ mang ô."
Giọng anh ta rất dịu dàng nhưng lại khiến sống lưng Tống Dạng căng thẳng một cách khó hiểu.
Cảm giác như... Lời nói của anh ta chứa ẩn ý.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận