Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 2 / 131  ·  1.5%
XUYÊN NHANH: NỮ PHỤ TÂM CƠ DỒN NAM CHÍNH ĐẾN PHÁT KHÓC
Chương 2: Thanh mai pháo hôi trong cốt truyện mẹ kế (hồi 2)
06/03/2026 14:27· 2,428 từ

Trên triều sớm, quần vì chuyện mưa đây mà cãi gắt không thôi, Khương Cẩn nhìn tam hoàng tủ đang đứng bên dường như chẳng mảy may bận đến sự tình.

Chi lan ngọc thụ, thân quan phục màu càng tôn lên vẻ phàm của hắn, trách chi các nhi chốn kinh thành cứ nối nhau, không ngừng nghỉ muốn gả hoàng nhi này của Song, so với thời trẻ của hắn vẫn thấy còn kém một

Nghĩ đến mỹ nhân hôm qua, ánh mắt Cẩn chợt tối sầm phần, hắn xoa xoa thái dương mình.

"Chỉ một chuyện nhỏ các ngươi đã cãi lâu đến vậy, Trẫm bao nhiêu tiền tài nuôi dưỡng ngươi, không phải để các ngươi đây mà ồn ào! Khi nào đối sách rồi hãy lại."

Nói xong, Khương Cẩn lặng trong chốc lát, tiếp tục nói, "Ngoài phong đích nữ của Thái phó Thành là Du Phi Vãn làm phi, nhập trú Triều Dương Cung."

Các đại thần tức im bặt, ngươi nhìn ta nhìn ngươi, cuối không hẹn mà cùng nhìn về Thái phó Du Thành... cùng với Vương.

Họ nhớ rõ đích của Thái phó này là Tam Hoàng tử đã định từ trước, sao giờ trở thành Chiêu phi của Hoàng Tuy nhiên, nếu đã như vậy, nữ nhi của họ có cơ hội rồi.

Bất kể những người nghĩ gì, Du Thành chặt tay nhi tử mình, nhìn Khương Trạch An một thật sâu, rồi chắp tay tạ

"Vi thần tạ chủ ân."

Thấy Du Thành không bất mãn, Khương Cẩn thêm hài lòng với tử Du gia, hắn phất tay "Hiền Vương ở lại, những người lại không có việc gì thì triều."

"Phụ thân! Người biết muội muội thích Hiền việc nàng trở thành phi một cách không minh bạch vậy chắc chắn là rất tủi tại sao người không cho nhi hỏi cho rõ ràng." Niệm Trác tức giận nắm chặt đấm, hắn không hiểu vì sao thân lại ngăn cản

"Chuyện đã định, triều đường công khai vấn Hoàng thượng, Du Trác con có mấy cái đầu chặt!"

Thấy con trai bình lại, Du Thành dịu đi, nhưng tấm lưng lại không tự chủ mà còng như thể già đi mười tuổi trong chốc lát.

"Vãn Vãn lúc này chắn đang thân lâm tù ngục, nếu chúng lại xảy ra chuyện, con bảo phải làm sao!"

Không biết từ khi Du Niệm Trác phát bóng lưng của phụ không còn vĩ đại như xưa người đã già rồi.

"Nhi tử biết rồi phụ thân, nhi tử chờ tin tức từ Vãn rồi chúng ta sẽ tính lâu dài."

Dù thế nào đi nếu Vãn Vãn không hắn dù liều mạng phải cứu tiểu muội của mình

Trên triều đường, quân hai người đối mặt lâu, Khương Cẩn mới tiếng.

"Hiền Vương, con mình sai ở đâu Uy áp của đế tức thì trút xuống, nhưng Khương An sắc mặt vẫn không đổi, trang nghiêm.

"Phụ hoàng, nhi thần biết mình sai

"Thật sao?" Khương Cẩn khẩy một tiếng, bản lâm nguy không loạn hắn đúng là đã đánh giá nhi tử này rồi.

"Không biết cũng không chỉ mong con đừng hận."

"Phụ hoàng nói đùa nhi thần làm việc trước đến nay chưa có chuyện hối hận."

"Lui xuống đi."

Không còn tâm thãi để nghĩ đến Trạch An nữa, lúc Khương Cẩn đau đầu vô cùng.

Đế vương vừa bãi đã nghe nói Du Vãn không ăn không đợi hắn bước nhanh tới, nhìn chính là nữ tử một thân phục mỏng manh đơn sơ, cuộn trong góc.

Ngày hôm qua điều rõ ngọn ngành sự quả thực tất cả do Khương Trạch An sắp đặt, tử trên giường không hề hay Khương Cẩn bỗng nhiên cảm thấy dạ.

Dù sao thì một tử đang độ tuổi sắc nay lại bước hậu cung sâu không thấy đáy huống hồ tuổi tác của hắn phụ thân nàng lại xấp xỉ

"Uống thuốc!" Khương Cẩn lệnh một cách cứng

Hắn con cái không không có công chúa, tử tuy có năm nhưng hai người đầu đã chết nay chỉ còn lại Khương Trạch và hai ấu tử, đối với dỗ dành những thiếu hắn thực sự còn thiếu kinh

Ai ngờ đối phương làm ngơ như không thấy.

Tính khí hắn nổi làm Hoàng đế lâu vậy, từng có ai làm trái ý hắn đâu? Vậy tiểu nữ tử này, không chỉ lời hắn như gió thoảng bên còn dám ám sát

Khương Cẩn trực tiếp tay, véo cằm nàng, ép xoay người nàng để đổ thuốc.

"Bốp ----"

Bát ngọc rơi xuống vỡ tan tành.

"Du Phi Vãn, ngươi biết hậu quả khi giận quân vương một không?" Khương Cẩn tức giận đến điểm, trong mắt lộ ra vẻ lẽo băng giá.

Nữ tử trên giường này mới chầm chậm đầu lại.

"Bệ hạ, ngài muốn với thần nữ rằng vương nổi giận, thây vạn dặm sao?" Nữ tử trên rốt cuộc cũng chịu nhìn hắn cái, nhưng trong mắt lại chứa hận ý lạnh lẽo cùng cực, thậm chí khóe môi cong lên một nụ cười bất

Nàng như tự lẩm "Cho dù như vậy đã sao chứ? nhiêu người chôn cùng thần nữ, đường xuống Hoàng Tuyền cũng không nỗi thần nữ một mình cô lẻ loi. Tốt nhất Bệ hạ có thể chém một kiếm xuống kẻ đầu sỏ gây đã tạo ra tất chuyện này để chôn cùng nữ, thần nữ sau khi chết thành quỷ hồn cũng sẽ tạ Bệ hạ."

Khương Cẩn bình tĩnh trong mắt có ý thương xót sâu sắc: nói, nếu ngươi chết rồi, mẫu phụ thân ngươi ở nhà ra sao? Còn ca ca của liệu có từ bỏ đồ xán lạn mà vác đao vào vương phủ báo thù cho không?"

Thân thể Du Phi đột nhiên cứng đờ, như không biết phải sao, đúng vậy, nàng còn có mẫu thân nhân, còn có ca yêu thương nàng.

"Vậy thì, bát thuốc ngươi uống hay không

Khương Cẩn đường đường một đế vương, nay bưng bát thuốc đứng trước mặt người khác, đây là đầu tiên, không khỏi có chút lạ, thậm chí còn thêm vài kiên nhẫn.

Nữ tử trên giường chặt mày, cuối cùng, nhích người ra ngoài chút, nhưng không hề có ý đưa tay ra uống thuốc, chỉ Khương Cẩn đút thuốc.

Khương Cẩn bị nhìn chằm đầy mong đợi chút bất lực, nhưng bưng bát thuốc tiến lên, màu của gốm sứ và đôi môi mọng tươi tắn tạo thành sự lập mạnh mẽ, khiến thở Khương Cẩn tức thì trầm

Có lẽ thuốc quá Du Phi Vãn uống mức nhíu chặt mày, cả đôi mày thanh tú như lưỡi liềm cũng như muốn xoắn lại, một bộ dạng như thể xả thân chịu chết.

Khương Cẩn nhìn nhịn được cười.

Quả nhiên vẫn con, thật là yếu

Không biết từ lúc một bát thuốc đầy cạn đáy, hoàn hồn Khương Cẩn tự mình cũng có nghi hoặc, từ khi nào mà lại kiên nhẫn đến vậy? Lại thuốc cho một tiểu tử lâu như thế, thật là phần làm mất đi uy nghiêm đế vương.

Hắn do dự không có nên đập vỡ thuốc hay không, kẻo nha đầu này sau này lại đằng chân lân đằng đầu.

Nhưng còn chưa đợi có động tác, tiểu tử trên giường đã chăn lại, chuẩn bị nghỉ ngơi.

Khương Cẩn "..."

Những ngày sau đó, Phi Vãn sống thoải mái, vì sức khỏe của nàng, Khương Cẩn hạ chỉ cho nàng nghỉ ngơi tốt, không cho phép bất kỳ tần nào quấy rầy.

Tiếp đó là những ban thưởng như nước được chuyển vào Triều Cung của nàng, ngoại trừ việc ngày bị Khương Cẩn canh chừng thuốc, cuộc sống này muốn sảng bao nhiêu thì sảng bấy nhiêu.

Du Phi Vãn với một quả nho, trong lóe lên một ý Tang Tình bên kia e rằng này đang phải chịu đựng rồi.

Mà Tang Tình, người bị Du Phi Vãn đến, quả thực lo lắng, nàng ta không ngờ vương lại đối xử tốt đến với một nữ nhân rõ ràng đã bày mưu tính với hắn.

Vừa vào cung đã ở vị trí phi phong hiệu lại nghĩ đến bản thân vào cung mấy tháng rồi, mới chỉ vừa leo lên vị trí phi tần, là Tang phi không bất kỳ phong hiệu nào, điều khiến nàng ta trên tước vị thua kém Du Phi một bậc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuy-n-nhanh-n-ph-t-m-c-d-n-nam-ch-nh-n-ph-t-kh-c&chuong=2]

"Thật không hiểu Trạch An lại đưa đó vào cung."

Nhớ đến tình cảm Khương Trạch An dành mình, Tang Tình lại kìm được mà đỏ mặt.

Thôi vậy, người đó lòng một dạ với An, chắc chắn sẽ có ý đồ gì với Bệ huống hồ có Trạch An trông cũng không thể gây ra sóng gì.

Kế sách hiện tại, nàng phải nhanh chóng long chủng, như vậy coi như hoàn thành tâm ý lòng một dạ của nàng đối Trạch An.

"Nhĩ Đông, chuẩn bị lễ vật, chúng ta Triều Dương Cung xem

Nói xong, Tang Tình người hùng hổ đi phía Triều Dương Cung.

Ngoài cửa Triều Dương Tang Tình vừa vặn Khương Cẩn sau khi triều đang hối thúc Du Phi uống thuốc.

"Bệ hạ vạn an."

Tang Tình khuỵu gối, lộ đường cong eo đẽ, ngẩng đầu dùng mắt nai ướt át nhìn Khương

"Bệ hạ đã lâu không đến chỗ thần tiểu trù phòng của thiếp gần đây mới làm bánh Bệ hạ có thời gian có đến nếm thử."

Khương Cẩn có chút lòng, ngày hôm qua đã phát hiện ra, cần mình không trông chừng nha kia uống thuốc cẩn thận, nàng lưng một cái là có thể thi diệt tích bát mấy chậu mẫu đơn hắn ban nàng đều đã bị tưới đến rũ.

Hắn cúi đầu liếc nữ nhân đang thỉnh rồi bảo nàng đứng không có tâm trí nghe nàng nhải mà bước vào tẩm điện.

Đến muộn một chút rằng mấy chậu mẫu cũng đừng hòng sống

Tang Tình đang chờ Cẩn hồi đáp hoàn không phát hiện người đi rồi, mắt đưa mày liếc kẻ mù xem.

Hoàn hồn lại, nàng có thể siết chặt tay, rồi dẫn người theo vào bên trong.

Đây là lần đầu Tang Tình nhìn thấy Phi Vãn, trước đây chỉ nghe Khương Trạch An nhắc hắn có một tiểu thanh mai nhỏ đã chạy theo sau, nhưng không ngờ người này mạo lại thịnh mỹ đến vậy.

Người trước mắt không điểm phấn son, do bệnh tật nên mặt có chút tái nhợt, nhưng càng làm tôn lên vẻ dịu như nước của nàng.

So với nàng ấy, trang điểm được tỉ tô vẽ của nàng lại có vẻ hơi quá đà.

Cảm giác nguy hiểm lòng Tang Tình chợt dậy, nàng cũng không nước cờ này rốt cuộc đi hay sai.

Khương Cẩn sau khi như mọi khi, cầm thuốc bón cho Du Vãn uống.

Nhưng không ngờ lần nàng lại tự mình lấy bát thuốc, "Bệ có người ở đây mà, không vị này là ai?"

Hoàng đế nhướng mày, cười khẩy một tiếng, thường cũng chẳng thấy câu nệ như vậy."

Nhưng nhìn ánh mắt xin của nàng, cuối hắn vẫn không đành làm mất mặt nàng, "Đây là phi, vào cung sớm hơn nàng chút."

"Ồ ~ Thì ra là Tang Tình tỷ ta trước đây vẫn nghe Trạch... không phải, nghe người nhắc đến, hôm nay gặp mặt nhiên là huệ chất lan tâm."

Du Phi Vãn dùng khua khua vào bát một cách lơ đãng, miệng nói những lời nói nửa mập mờ.

Lòng Tang Tình thắt không kìm được ngẩng nhìn một cái, thấy đế ở phía trên không hề ý, nàng nhẹ nhàng thở phào hơi.

"Muội muội chớ bậy bạ, kinh thành mà không biết danh tài nữ của muội muội, so muội muội, ta đây mới là vu kiến đại vu."

"Điều đó cũng đúng, tỷ vẫn nên tu thêm chút nữa."

--------------------

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận