Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Xuyên Nhanh: Tôi Làm Mình Làm Mẩy Trong Truyện Ngọt Sủng

​Chương 7: Kỷ Hàn vật lộn với chiếc áo sơ mi, Tống Diệu Khả chụp lén ảnh xấu gửi cho Tô Chi Hàm

Ngày cập nhật : 2026-02-24 20:01:34
​Sau khi mua quần áo xong, cả người Tô Chi Hàm đều ở trong trạng thái hưng phấn. ​Nếu có thể, cô thực sự muốn theo Tống Diệu Khả về nhà để tận mắt chứng kiến cảnh Kỷ Hàn dùng tay xé áo sơ mi.

​Tống Diệu Khả nhìn Tô Chi Hàm thỉnh thoảng lại lộ ra nụ cười bí hiểm, cứ thấy cô ấy kỳ kỳ quái quái sao đó.

​"Chi Hàm, cô gặp chuyện gì vui sao, tôi cảm thấy tâm trạng cô hình như đột nhiên trở nên rất tốt."

​Tô Chi Hàm nhướng mày, nỗ lực kìm nén khóe miệng đang nhếch lên: "Không có mà, chỉ là nghĩ đến một vài chuyện vui trước đây thôi."

​"Trời tối rồi, tôi đưa cô về nhé, cô nhất định phải nhớ kỹ đấy, nếu hai người có cãi nhau, nhất định phải dùng cách tôi đã dạy cô, gọi điện cho tôi, tốt nhất là gọi video!"

​"Còn nữa, nếu thuận tiện thì lúc Kỷ Hàn xé chiếc áo sơ mi cô mua đó, cũng chụp lại cho tôi xem với. Tôi có phương thức liên lạc của cô nhân viên bán hàng kia, cô ấy nói rồi, chụp phản hồi cho cô ấy xem thì lần sau chúng ta mua đồ sẽ được giảm giá."

​(Cô nhân viên bán hàng: ??? Tôi có nói thế à?)

​Tô Chi Hàm: Livestream tại chỗ! Livestream tại chỗ! Mình muốn xem livestream tại chỗ!

​Tống Diệu Khả nghiêm túc gật đầu, giảm giá là chuyện rất quan trọng, đây là tiết kiệm tiền mà!

___

​Sau khi đưa Tống Diệu Khả về, cảm xúc trong lòng Tô Chi Hàm vẫn chưa bình ổn lại được, cô đặc biệt muốn tìm một người để cùng chia sẻ. ​Tìm đi tìm lại, hiện tại cũng chỉ có thể tìm Tống Dư.

​Lúc Tống Dư nhận được điện thoại của Tô Chi Hàm thì khá kinh ngạc. ​Cái người này suốt mấy ngày liền không thèm đoái hoài gì đến anh, mấy ngày nay anh cứ mãi suy nghĩ xem mình có chỗ nào đắc tội cô ấy không.​ Anh còn đang tính ngày mai sẽ chủ động qua xin lỗi, ai ngờ cô lại gọi điện trước.

​Tô Chi Hàm không chờ nổi mà chia sẻ chuyện hôm nay cho Tống Dư, giọng điệu vô cùng phấn khích.

​"Ha ha ha, tôi không dám tưởng tượng cảnh họ cãi nhau sẽ đặc sắc thế nào đâu, cái lực tay đó của Tống Diệu Khả, có thể một tát đánh bay đầu Kỷ Hàn xuống luôn đấy."

​"Còn cả cái áo sơ mi co giãn đó nữa, tôi bảo đảm Kỷ Hàn có xé thế nào cũng không rách được, hì hì hì."

​Tống Dư cầm điện thoại hơi há miệng, trong lòng vô cùng phức tạp.​ Anh hiện tại đã bắt đầu thấy thương hại Kỷ Hàn rồi.

​Tống Dư nghiêm túc hỏi Tô Chi Hàm: "Chi Hàm, gần đây Kỷ Hàn có làm chuyện gì đắc tội cô không? Hay là gần đây hai người có kết thù gì?"

​Tô Chi Hàm: "Không có mà, anh ta không phải vẫn luôn rất đáng ghét sao, tôi chẳng qua là muốn họ bớt cãi nhau đi thôi, lần nào họ cãi nhau tôi cũng phiền đến chết đi được, tôi đây là giải quyết vấn đề từ tận gốc rễ."

​Khóe miệng Tống Dư giật giật, nhất thời không biết nên nói gì. Đúng là giải quyết từ gốc rễ… giải quyết luôn người tạo ra vấn đề thì sẽ không còn vấn đề nữa, đúng không?


[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-nhanh-toi-lam-minh-lam-may-trong-truyen-ngot-sung&chuong=7]


​Tô Chi Hàm cuối cùng còn dặn dò: "Anh đừng có mà nói với Kỷ Hàn là do tôi bày mấy cái chủ ý đó đấy, tôi tin tưởng anh nên mới chia sẻ chuyện này với anh, bịt chặt cái miệng lại cho tôi!"

​Tống Dư mặc kệ cô có nhìn thấy hay không, trực tiếp làm động tác kéo khóa trên miệng: "Yên tâm yên tâm, miệng tôi kín lắm, vả lại xem náo nhiệt tôi cũng thích xem mà, livestream cảnh họ cãi nhau cô đừng quên thông báo cho tôi đấy." ​

Đã không ngăn cản được thì gia nhập thôi. ​Tục ngữ có câu độc nhất là lòng dạ đàn bà, Kỷ Hàn đắc tội Tô Chi Hàm thì cũng là do cậu ta xui xẻo. Ai bảo ngày thường không biết điều.

​Là anh em, anh cũng chỉ có thể nhân lúc cậu ta xui xẻo thì qua cổ vũ tinh thần… à không, qua xem kịch thôi.

___

​Kỷ Hàn vừa về đến nhà đã bị Tống Diệu Khả kéo vào trong phòng để khoe quần áo hôm nay cô mua cho anh.

​Tống Diệu Khả vui vẻ cầm từng cái áo ướm lên người hắn, vừa ướm vừa nói: "Em mua hết tất cả các màu hiện có luôn, hơn nữa chất lượng áo sơ mi này tốt lắm, anh mặc cho em xem một chút được không?"

​Kỷ Hàn làm sao mà không đồng ý cho được, quà bạn gái mua, bất kể là cái gì hắn cũng thích. Hắn thay một chiếc áo sơ mi màu đen, chất liệu của chiếc áo này hơi khác so với những chiếc thường mặc, nhưng lúc này hắn cũng chẳng quan tâm được nhiều thế.

​Nhìn cô bạn gái xinh xắn đáng yêu trước mặt, Kỷ Hàn sớm đã chẳng chú ý gì đến áo sơ mi nữa, ánh mắt hắn thâm trầm, dùng ngón tay vuốt nhẹ lên mặt Tống Diệu Khả.

​Tống Diệu Khả thẹn thùng né tránh ngón tay hắn, nhỏ giọng nói: "Vẫn còn sớm mà, anh còn chưa ăn tối phải không, đi ăn cơm trước đã."

​Kỷ Hàn nhếch môi cười, trực tiếp bế bổng Tống Diệu Khả lên: "Anh không đói, so với ăn cơm, anh còn muốn 'ăn' thứ khác hơn."

​Hai người nhanh chóng như củi khô bốc lửa, nhiệt độ trong phòng bắt đầu tăng lên. Nhưng ngay vào lúc mấu chốt, Kỷ Hàn đang định xé toạc chiếc áo sơ mi trên người, kết quả một phát xé không ra.

​Kỷ Hàn: ???

​Hừ, hắn không tin đâu, lại phát nữa!

​Lần thứ hai hắn kéo chiếc áo sơ mi dài ngoằng ra, vẫn không xé được.

​Tiếp đó là lần thứ ba, lần thứ tư, cuối cùng Kỷ Hàn trực tiếp đấu tay đôi với cái áo sơ mi luôn.

​Hắn không tin là không xé nổi!

​Tống Diệu Khả nằm trên giường vốn tưởng sắp đi vào nội dung chính, kết quả không ngờ giữa chừng lại xảy ra biến cố này.​ Nhìn Kỷ Hàn mặt đỏ tía tai, nổi đầy gân xanh đang vật lộn với cái áo sơ mi, Tống Diệu Khả đột nhiên nhớ đến chuyện chụp ảnh phản hồi mà Tô Chi Hàm nói.

​Cô cầm điện thoại lên "tách tách" chụp hai cái.​ Nhìn hai bức ảnh này, cô hài lòng gật đầu, áo sơ mi bị kéo rất dài mà vẫn nguyên vẹn không sứt mẻ, phản hồi như này chắc là được rồi nhỉ.

​Kỷ Hàn nhìn thấy Tống Diệu Khả chụp hình mình: ...

​Không phải chứ, lúc này mà em còn có tâm trạng chụp ảnh xấu của anh sao? Cô bạn gái mềm mại đáng yêu của anh sao lại biến thành thế này rồi?

​Kỷ Hàn hít một hơi thật sâu, buông chiếc áo sơ mi trên người ra, hỏi: "Hôm nay em đi mua sắm với ai? Chiếc áo này mua ở đâu?"

​Tống Diệu Khả vừa gửi ảnh cho Tô Chi Hàm vừa trả lời: "Đi mua sắm với Chi Hàm đó, áo này là tụi em mua ở một cửa hàng áo sơ mi, nói là cái gì mà áo sơ mi co giãn."

​"Chi Hàm nói với em là chụp ảnh phản hồi gửi qua thì có thể được giảm giá ở cửa hàng đó, em vừa gửi ảnh của anh qua rồi, lần tới chúng ta đi mua quần áo là có thể được giảm giá rồi!" ​Tống Diệu Khả vui vẻ lắc lắc điện thoại, trên điện thoại là hai bức ảnh xấu xí của hắn, nhìn cực kỳ chói mắt.

​Kỷ Hàn ôm ngực, đột nhiên cảm thấy hít thở không thông.​ Hắn biết ngay cô bạn gái mềm mại đáng yêu của mình không làm ra được chuyện này, hóa ra là Tô Chi Hàm!

​Trước đây là kẻ nào nói Tô Chi Hàm thích hắn ấy nhỉ, hắn còn từng tin lời đó, thậm chí còn nghi ngờ Tô Chi Hàm.

Mẹ nó cái này mà gọi là thích sao? Ai thích người ta kiểu này hả?!

​Tô Chi Hàm dạo này là thả bay chính mình rồi phải không, mà cái bộ dạng này của cô ấy cũng đáng sợ quá đi!

​Kỷ Hàn không nhịn được giật lấy điện thoại của Tống Diệu Khả, muốn thu hồi hai bức ảnh kia. ​Chỉ tiếc là thời gian thu hồi đã hết, hai bức ảnh xấu này của hắn đã vĩnh viễn được lưu lại.

___

​Vừa tắm xong, đang nằm trên giường cày phim, Tô Chi Hàm nhìn thấy hai bức ảnh Tống Diệu Khả gửi tới, trực tiếp cười nấc lên như tiếng ngỗng kêu.

​"Há há há, cười chết mất, Kỷ Hàn đây là sắp biến thân hay là sắp biến dị rồi, mặt mày méo mó nổi đầy gân xanh, thật muốn đến tận hiện trường xem quá, hiện trường chắc chắn còn đặc sắc hơn."

Bình Luận

0 Thảo luận