Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Xuyên Vào Phim Kinh Dị, Tôi Thầu Trọn Dàn Sát Nhân Bệnh Hoạn

Chương 5: Trò đùa tử thần 2

Ngày cập nhật : 2026-06-13 11:02:29
Chủ nhà này, sao lại biết cô chưa ăn gì chứ?
...
Đáng tiếc là khi cô muốn hỏi thêm thì người ở đầu dây bên kia dường như mang theo tâm lý trả thù, không cho phép cô lên tiếng đã cúp máy cái rụp.
Đối với cuộc hội thoại không đầu không đuôi này, Nik ngồi ở ghế phụ quay đầu bảo cô đừng lo lắng lung tung. Các cô gái châu Á đúng là bị thuần hóa đến mức quá ngoan ngoãn, suốt ngày suy nghĩ nhiều.
"Hắn ta chỉ cố tình muốn dọa chúng ta thôi, nếu tức giận thì đã báo cảnh sát từ lâu rồi, các người đâu có nhận được điện thoại của cảnh sát đúng không."
"Cứ thoải mái đi! Đừng suốt ngày lo lắng mấy chuyện không đâu này nữa, tôi đền tiền là được chứ gì?"
Bobby rất bất mãn với thái độ của hắn, nhưng cũng không nói gì.
Hôm nay Mel mặc quần dài ôm sát thoải mái, thân trên mặc áo bó sát cổ chữ U màu hồng, khoác ngoài áo bò màu vàng. Mái tóc xoăn vàng óng ả khiến cô ấy trông tràn đầy sức sống và tươi trẻ.
"Đường, không sao đâu, lát nữa tôi gọi cho hắn giải thích rõ ràng là được. Đừng sợ, cứ coi đây là một khó khăn bắt buộc phải trải qua trong chuyến đi phượt, chẳng có gì to tát cả."
Trì Đường lơ đãng gật đầu, nhận lấy ly cà phê bữa sáng mà cô ấy đưa cho.
"Được, cảm ơn cậu."
Kayla ngồi bên cạnh uống rượu trong ly giấy, giữa răng môi thoang thoảng mùi rượu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-vao-phim-kinh-di-toi-thau-tron-dan-sat-nhan-benh-hoan&chuong=5]

Cô ấy là một cô gái dịu dàng, dễ gần.
"Mel nói đúng đấy, cậu đừng nghĩ nhiều quá."
Trên đường cả nhóm đi thuê xe, vì bụng đói meo nên họ quyết định nghỉ ngơi tại quán ăn nhanh ở trạm tiếp tế.
Sau khi xuống xe, cô quan sát xung quanh, môi trường ở đây vẫn là hoang mạc.
Vì đất rộng người thưa, trạm nghỉ ngơi ít nên xe cộ qua lại đông hơn trên đường lớn, không tránh khỏi việc cuốn lên những trận bụi mù mịt, không khí hỗn loạn xen lẫn mùi đất cát.
Bọn họ vây quanh chiếc xe mô tô bàn tán chuyện gì đó, còn Trì Đường thì chẳng có hứng thú gì với chiếc xe này. Cô chợt nhớ ra vẫn còn đồ chưa vứt, liếc thấy thùng rác gần cửa hàng bán rượu bèn bước tới.
Sau khi nhanh tay vứt túi nilon màu đen trong balo vào thùng rác, cô quay người lại thì đụng ngay chiếc xe tải siêu lớn.
Trì Đường nghiêng đầu, nhìn về phía hai ống xả cực kỳ đặc trưng ở đầu xe.
Hình như... sao lại có cảm giác giống đến vậy?
Chưa kịp suy nghĩ kỹ, tiếng gầm rú của xe tải đã khiến cô loạng choạng lùi lại, đưa tay bịt tai. Chiếc xe lướt qua trước mặt cô, cuốn theo lớp bụi mù mịt cao vài mét, khiến người ta ho sặc sụa không ngừng.
Cô bực bội ngẩng đầu nhìn theo. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, qua gương chiếu hậu, cô chạm mắt với người tài xế ở ghế lái.
Thật sắc bén, thật bạc bẽo, hệt như con thú dữ đang rình mồi trong đêm.
Ánh mắt chạm nhau chỉ trong chớp mắt. Trì Đường hoàn hồn, thầm mắng xui xẻo, dứt khoát quay lại vứt luôn ly cà phê.
Bị cát bụi bám vào, bẩn hết rồi.
Đúng là họa vô đơn chí.
Tâm trạng cô càng lúc càng tồi tệ.
Người bị trận bão cát này làm hại không chỉ có Trì Đường. Kayla là người đứng gần chiếc xe tải nhất, bị tiếng gầm rú và bụi bay đầy người, cô ấy tức giận ném thẳng ly rượu trên tay vô thân xe, chửi thề và giơ ngón giữa lên.
Bạn trai Nik cũng hùa theo, chửi rủa cùng cô ấy.
Bị màn này quấy nhiễu, mấy người họ cũng chẳng còn tâm trạng tốt bàn luận về xe mô tô nữa. Trì Đường theo họ bước vào quán ăn nhanh rồi ngồi xuống. Nik - kẻ không bao giờ chịu ngồi yên - lại bắt đầu thao thao bất tuyệt với Bobby về kinh nghiệm cờ bạc của mình.
Hóa ra hắn là con bạc, lại còn có cảm giác thượng đẳng rất cao.
Miệng cũng không chịu yên, luôn tin tưởng rằng cờ bạc có thể mang lại tất cả. Sau khi cá cược với Bobby rằng người phục vụ có hai cái tên thất bại, cái miệng độc địa của hắn bèn chuyển hướng sang những tài xế xe tải xung quanh.
Giọng nói không hề kiêng dè, bóng gió chửi rủa họ là cặn bã, rác rưởi của xã hội, chẳng làm được tích sự gì... khiến cho các tài xế xung quanh đều quay lại nhìn.
Bobby khuyên hắn đừng ăn nói lung tung, nhưng hắn vẫn chứng nào tật nấy, khoe khoang sự thượng đẳng của con bạc rồi tiếp tục nhục mạ các tài xế xe tải. Không biết vì lý do gì mà hắn lại tự tin đến vậy.
Trì Đường thực sự không thể nghe nổi nữa. Ngay từ đầu chính Nik là kẻ làm vỡ kính, đột nhập vào nhà gỗ rồi giả vờ hoảng sợ, khiến Bobby tông cửa xông vào, gây ra chuyện chủ nhà gọi điện thoại như bây giờ.
Hắn còn không chịu an phận, không biết nhận lỗi, còn lớn tiếng mỉa mai trong nhà hàng có bao nhiêu tài xế xe tải thế này, hắn định hại chết bọn họ sao?
Đúng là sớm muộn gì cũng bị liên lụy chết.
Cô xót xa đưa một ngàn đô la. Biết thế đã chẳng thèm quan tâm, để chủ nhà đó báo cảnh sát bắt hắn vào tù cho xong chuyện!
Nik vẫn đang ba hoa chích chòe. Mái tóc xoăn dài bết dính kết hợp với dây chuyền, trang sức lấp lánh trên người, phong cách ăn mặc và cách nói chuyện thực sự khiến người ta cảm thấy khó chịu.
"Tôi là con bạc, hãy cho tôi cơ hội gỡ vốn."
Lúc Bobby định đi vệ sinh, hắn còn cố tình đứng dậy dặn dò nhớ xả nước, nếu không nhà hàng sẽ giống hệt trạm dừng xe tải, lời lẽ ám chỉ trạm dừng xe tải là nhà vệ sinh...
Đúng là kẻ sĩ có thể nhịn, nhưng chuyện này thì không thể nhịn được nữa!
Cô không nhịn được nữa, đứng phắt dậy, lớn tiếng quát tháo hắn: "Nik, cậu có thể ngậm cái miệng rẻ tiền đó lại được không! Không ai nhắc cậu là cái miệng cậu từng ăn cứt à? Có phải vì từ nhỏ cậu không được ai yêu thương, cũng chẳng có ai nấu cơm cho ăn, cậu chỉ có thể chạy vào nhà vệ sinh ăn cứt, cho nên lớn lên nói chuyện mới khó nghe như vậy đúng không?"
"..."
Cả nhà hàng chìm vào tĩnh lặng như tờ trong hai giây, rồi lập tức bùng nổ tiếng cười vang dội.
Những tài xế xe tải vốn khó chịu trong lòng, nay bị kinh ngạc bởi tràng chửi rủa này, liên tục huýt sáo cổ vũ và trêu chọc Trì Đường: "Mèo con, miệng lưỡi cũng độc địa gớm nhỉ!"
"Tuyệt quá! Chửi hay lắm."
Khả năng đấu khẩu của người nước ngoài không mạnh lắm, chỉ một câu "không ai yêu thương" đã đủ làm tổn thương trái tim sắt đá của họ rồi, huống hồ lại còn có câu "ăn cứt". Ngay cả con bạc ma lanh, từng trải qua nhiều sóng gió cũng có chút không chịu nổi.
Nik đứng dậy, tức giận chỉ tay vào cô: "Cô nói cái gì? Mẹ tôi rất yêu tôi! Tôi không có ăn cứt!"
"Thứ người châu Á nhà cô mới ăn cứt ấy. Nghe nói chỗ các người vốn chẳng cởi mở gì, phong kiến mất tự do, sao cô có thể chửi tôi như vậy, chuyện này đúng là không thể tin nổi!"
Mel vừa sốc vừa buồn cười trước hành động chửi người tráng lệ của cô. Những lời này hoàn toàn nói lên tiếng lòng của bọn họ. Miệng gã Nik này đúng là quá khốn nạn, phải biết rằng hắn chỉ là người đi cùng Kayla giữa đường, bọn họ vốn chẳng quen biết gì nhau, vậy mà suốt dọc đường cứ phải giữ kẽ không được chửi thề, thực sự rất mệt mỏi!
Nik thực sự nổi điên rồi, hắn bước lên một bước, lặp lại cùng một câu để chứng minh sự trong sạch: "Tôi không có ăn cứt!"
Tư thế này là định đánh người sao?
Thể lực Trì Đường yếu ớt đâu dám xông lên đánh nhau, cô rụt rè nấp sau lưng Mel. Chuyện đã lỡ rồi, cô sẽ không xin lỗi đâu. Bạn gái Kayla đẩy vai hắn, ép hắn phải bình tĩnh lại: "Nik, anh ngồi xuống đi."

Bình Luận

0 Thảo luận