Sáng / Tối
Sao lại đổ hết tội lên đầu anh, anh lại thành tra nam rồi?
"Cậu đang nói linh tinh gì vậy?" Vinh Khâm Lan khó hiểu.
Tô Lâu Duật vừa mắng người vừa đỏ hoe mắt, nhăn mặt há miệng dường như còn muốn mắng nữa.
"Xong rồi," cậu đột nhiên đưa tay ôm ngực, đôi mắt trừng người vô lực cụp xuống, "Anh sắp bị em chọc tức chết rồi."
Không đợi Vinh Khâm Lan kịp phản ứng, Tô Lâu Duật "bịch" một tiếng ngã xuống đất.
Năm năm trước khi hai người còn đang yêu nhau, mùa hè trời nóng Tô Lâu Duật muốn ăn kem, nhưng vì dạ dày cậu yếu và ăn không có chừng mực, nên đã bị Vinh Khâm Lan quản lý nghiêm ngặt một thời gian dài.
Ban đầu một hai ngày Tô Lâu Duật còn giả vờ ngoan ngoãn lấy lòng, không ngừng chứng minh dạ dày mình khỏe đến mức nào.
Vinh Khâm Lan thờ ơ, không ăn được là tuyệt đối không ăn được.
Tô Lâu Dyật tức giận đến mức bị dồn vào đường cùng sẽ lao tới ôm mặt Vinh Khâm Lan mà gặm, sau đó bị Vinh Khâm Lan nắm quyền chủ động, ngược lại hôn đến mức người mềm nhũn.
Tô Lâu Duật mặt đỏ bừng cũng không thừa nhận là thoải mái, giả vờ ghét bỏ lau đi đôi môi vừa bị liếm.
Trong lòng cậu vẫn còn nhớ kem, đưa tay ôm ngực rồi ngã về phía trước, úp mặt vào ghế sofa ủy khuất kêu rằng mình bị Vinh Khâm Lan chọc tức chết rồi, cần một cây kem mới có thể cứu sống.
Cảnh tượng như vậy đã xuất hiện rất nhiều lần, Vinh Khâm Lan năm đó đã có thể thành thạo dùng lòng bàn tay mình đỡ lấy khuôn mặt bầu bĩnh của Tô Tiểu Tô đang làm nũng trước khi cậu ngã xuống.
Nhưng bây giờ, Tô Lâu Duật ngã xuống đất, Vinh Khâm Lan lại ngây người vài giây mới tiến lên kiểm tra.
"Tô Lâu Duật, mấy tuổi rồi? Đất bẩn mà cậu còn..."
Nhưng lần này Tô Lâu Duật không phải diễn.
Vinh Khâm Lan giữ vai cậu đỡ dậy, bị xương nhô ra rõ rệt của đối phương cấn vào lòng bàn tay, anh mới cúi đầu nhìn mặt Tô Lâu Duật.
Cái thịt mà năm đó anh có thể nhào nặn như đất sét đã biến mất, đường quai hàm rõ nét khiến Tô Lâu Duật trông yếu ớt và xanh xao.
Ở bệnh viện có bác sĩ chăm sóc, quần áo Tô Lâu Duật mặc hình như là đồng nghiệp nữ giúp mua, khi từ bệnh viện về xuống xe lăn, Tô Lâu Duật cũng tự mình chống đỡ xuống xe.
Mặc dù khi gặp mặt lần đầu ở bệnh viện đã cảm thấy Tô Lâu Duật gầy đi rất nhiều so với mấy năm trước, nhưng lúc này hai người ở gần nhau, Vinh Khâm Lan mới cảm nhận rõ ràng sự mỏng manh của Tô Lâu Duật.
Nhưng điều khiến Vinh Khâm Lan kinh ngạc hơn là nhiệt độ cơ thể của Tô Lâu Duật, không cần đo cũng biết là sốt rất cao.
"Nóng đến mức này..."
Lúc về hình như vẫn ổn, sốt từ khi nào vậy?
Vừa xuất viện mùi thuốc trên người còn chưa tan, Tô Lâu Duật hôn mê lại một lần nữa được đưa trở lại bệnh viện.
"Vết bỏng ở lưng có phải không bôi thuốc cẩn thận không?" Bác sĩ nhíu mày, "Hơi viêm, cộng thêm cảm xúc dao động nên sốt nhanh và cũng nhanh khỏi, truyền nước xong là có thể hạ sốt."
Nghe bác sĩ nói vậy Vinh Khâm Lan mới biết Tô Lâu Duật còn bị bỏng ở lưng, thảo nào trên đường từ bệnh viện về nhà cậu cứ ngồi không yên.
"Vâng, cảm ơn bác sĩ."
"Đừng kích động cậu ấy nhé, bệnh về cảm xúc cũng là bệnh..."
Vinh Khâm Lan vốn còn muốn hỏi về chuyện Tô Lâu Duật mất trí nhớ, chưa kịp nói ra thì bác sĩ đã bị y tá gọi đi.
Trong phòng bệnh yên tĩnh trở lại, Vinh Khâm Lan khẽ nhíu mày, nhìn người đang nằm trên giường bệnh hơi thở dần đều lại.
Khi hai người yêu nhau, trên mạng thịnh hành kiểu tóc mái lưa thưa, Tô Lâu Duật vốn cùng Vinh Khâm Lan để tóc húi cua đã nuôi tóc dài ra một chút, mỗi sáng đều phải mất nửa tiếng trong phòng tắm để tạo kiểu.
Thậm chí còn chê tóc húi cua của Vinh Khâm Lan quá thẳng, cũng kéo anh cùng nuôi tóc dài.
Cho đến bây giờ Vinh Khâm Lan vẫn để tóc dài bằng ngón tay cái.
Còn tóc của Tô Lâu Duật thì dài hơn, cậu vốn đã gầy, mái tóc dài che đến xương quai xanh hai bên má khiến khuôn mặt nhỏ nhắn càng thêm nhỏ.
"Reng reng——"
Điện thoại trong túi rung hai cái, Vinh Khâm Lan đứng dậy đi ra ngoài.
"Không phải anh em, cậu chỉ cho tôi một cái tên, không nói toàn cầu, chỉ riêng nước mình thôi đã có bao nhiêu người tên này, cậu phải cho thêm thông tin chứ."
Người gọi đến là người bạn mà Vinh Khâm Lan nhờ điều tra bạn trai hiện tại của Tô Lâu Duật.
Nhưng về người bạn trai này của Tô Lâu Duật, Vinh Khâm Lan cũng không biết nhiều, "Đợi tôi tìm thông tin hữu ích, lát nữa gửi cho cậu."
Sau đó Vinh Khâm Lan tìm đến nữ đồng nghiệp của Tô Lâu Duật, hỏi thêm thông tin về bạn trai hiện tại của cậu
Cách thức liên lạc của hai người là do nữ đồng nghiệp ép anh thêm vào khi xuất viện, đối phương dặn dò, "Nếu một ngày nào đó anh thấy Tiểu Tô phiền phức, cũng đừng vứt cậu ấy vào công viên, nói với tôi một tiếng, tôi sẽ đưa cậu ấy đi."
Vinh Khâm Lan không có ý định để cô đưa Tô Lâu Duật đi, mặc dù bây giờ anh đang cố gắng hết sức để phủi sạch quan hệ với người ta, nhưng trước khi Tô Lâu Duật hồi phục trí nhớ, cũng không đến mức để người ta phải sống chung với một đám đồng nghiệp thích chuốc rượu người khác - mà còn là đồng nghiệp cũ.
Tin nhắn trả lời rất nhanh, ngoài cách thức liên lạc và nốt ruồi trên mặt, nữ đồng nghiệp thậm chí còn không biết tên của đối phương.
Sau khi gửi cách thức liên lạc cho bạn bè, Vinh Khâm Lan lại trở về phòng bệnh canh chừng Tô Lâu Duật hạ sốt hoàn toàn, sau đó mới xuống lầu mua đồ ăn.
Anh đi không lâu, Tô Lâu Duật đã tỉnh.
Tỉnh vì đói.
"Bạn trai cậu vừa đi, chắc là đi mua đồ ăn," bác sĩ vừa kiểm tra vừa hỏi, "Còn chỗ nào không thoải mái không?"
Ngoài việc đói đến cồn cào, Tô Lâu Duật toàn thân không có chỗ nào thoải mái.
Cậu kể hết, bác sĩ bảo cậu bôi thuốc cẩn thận.
"Còn nữa..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/yem-the-kieu-khi-bao-tau-lo-hau&chuong=4]
Tô Lâu Duật dừng lại một chút, kể cho bác sĩ nghe chuyện mình đã hồi phục trí nhớ.
"Hồi phục nhanh vậy sao? Chuyện tốt mà," bác sĩ thấy Tô Lâu Duật không có vẻ vui vẻ, "Sao vậy? Nhớ lại chuyện không tốt à?"
Tô Lâu Duật lắc đầu, thở dài hỏi, "Nếu tôi nói, tôi đã hồi phục trí nhớ, nhưng chỉ có thể nhớ những chuyện tôi và bạn trai tôi ở bên nhau, những chuyện khác đều không nhớ ra."
"Bác sĩ có nghĩ tôi đang nói dối không?"
"Vậy cậu có đang nói dối không?" Bác sĩ hỏi cậu.
Sao lại đẩy vấn đề ngược lại? Tô Lâu Duật bĩu môi, "Bác sĩ thấy tôi giống người hay nói dối không?"
"Hơn nữa, bạn trai tôi rất tinh ranh, không lừa được chút nào."
Bác sĩ cười cười, "Biết đâu người ta lại sẵn lòng hợp tác với cậu thì sao."
Hợp tác với cậu, giả vờ bị lừa sao?
Tô Lâu Duật buồn bực đưa tay ôm mặt, Vinh Khâm Lan sẽ không hợp tác với cậu đâu.
"Đói quá, sao anh ấy vẫn chưa về?" Tô Lâu Duật sau khi hạ sốt cảm thấy tinh lực bị rút cạn, phải ăn thêm một triệu hạt gạo mới có thể sống lại.
Bác sĩ nhìn đồng hồ, cũng thấy Vinh Khâm Lan đi hơi lâu.
"Cốc cốc——"
Y tá nhỏ xách hộp vào, "Bạn trai cậu bảo tôi mang đến."
"Anh ấy đâu?" Tô Lâu Duật nhìn ra phía sau y tá nhỏ.
Không có ai.
"Hình như nói có việc, bảo cậu ăn trước đi."
Tô Lâu Duật lơ đãng mở hộp cơm, hơi lo lắng Vinh Khâm Lan sẽ bỏ cậu lại một mình ở đây.
Điện thoại vẫn đang sửa, bây giờ trong phòng bệnh chỉ có một mình cậu, muốn liên lạc với Vinh Khâm Lan thì phải mượn điện thoại của người khác để gọi.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, Tô Lâu Duật mãi không thấy Vinh Khâm Lan cũng không còn khẩu vị ăn uống. Cậu ăn hết đồ ăn trong hai ba miếng, chống đỡ cơ thể xuống giường, khó khăn vịn tường đi ra ngoài.
Mỗi bước đi, chân lại truyền đến từng cơn đau nhói.
Vừa đi đến cửa Tô Lâu Duật đã đau đến mức liên tục hít thở, lưng ướt đẫm mồ hôi, tay vịn tường cũng run rẩy nhẹ.
"Cậu muốn đi đâu?"
Câu hỏi mang theo chút tức giận vang lên trên đầu, Tô Lâu Duật ngẩng đầu lên liền đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của Vinh Khâm Lan.
"Em..."
Chưa kịp nói ra, Tô Lâu Duật giật mình chân mềm nhũn, cả người không kiểm soát được mà ngã về phía trước.
Cơn đau tưởng tượng không xuất hiện.
"Chân cẳng không tiện còn chạy lung tung, cậu muốn gây phiền phức cho ai?"
Giọng điệu của Vinh Khâm Lan rất hung dữ, nhưng động tác trên tay lại vô cùng dịu dàng.
Anh bế người trong lòng lên, cánh tay hơi nâng lên để tránh chạm vào vết bỏng ở lưng Tô Lâu Duật.
"Gây phiền phức cho anh đó, ngoài anh ra còn ai có thể quản em?" Tô Lâu Duật nhân cơ hội vòng tay qua cổ anh, kéo gần khoảng cách giữa hai người.
Khi cậu nói chuyện, hơi thở nóng hổi phả vào da thịt người, tê dại còn mang theo chút ẩm ướt, khiến Vinh Khâm Lan lập tức căng thẳng toàn thân, "Đừng động đậy."
Anh dọa cậu, "Ngã rồi tôi sẽ không quản cậu nữa."
"Anh xem, anh quản em mà, đúng không!"
Tô Lâu Duật ôm chặt hơn, trực tiếp đặt đầu mình lên ngực Vinh Khâm Lan, nghe nhịp tim mạnh mẽ của người ta cố ý cọ đầu nói, "Em biết mà, chồng yêu, anh yêu em nhất!"
"Vậy vừa nãy anh đi đâu? Sao không về ăn cơm với em?"
Câu hỏi này khiến gân xanh trên trán Vinh Khâm Lan giật giật, anh đặt người ổn định trở lại giường bệnh, "Đừng gọi tôi như vậy."
Nói xong, tay Tô Lâu Duật bị kéo xuống một cách vô tình, Vinh Khâm Lan cũng lùi lại vài bước, kéo giãn khoảng cách giữa hai người.
"Tại sao chứ, không phải anh bảo em gọi sao? Chồng ơi chồng ơi chồng ơi~"
Khi hai người còn yêu nhau, Vinh Khâm Lan cũng chỉ cho phép Tô Lâu Duật gọi anh là chồng trên giường.
Ngày thường, Tô Lâu Duật đều gọi anh là anh.
Vinh Khâm Lan lạnh lùng nhìn Tô Lâu Dật đang vô tội nhìn mình, nghi ngờ "chồng" trong miệng cậu rốt cuộc là gọi anh... hay là Mộc Dương.
"Cậu còn muốn giả vờ đến bao giờ?" Giọng điệu của Vinh Khâm Lan đầy vẻ thiếu kiên nhẫn.
Giọng điệu rất nặng, thậm chí còn mang theo oán giận.
Tô Lâu Duật ngây người hai giây, "Giả vờ cái gì?"
Không hiểu Vinh Khâm Lan hỏi câu này có ý gì, nhưng cậu theo bản năng muốn xuống giường nắm tay đối phương giải thích.
"Đùa giỡn tôi như chó có vui không? Cậu..."
Tức giận đến mức hận không thể trút hết oán hận đã tích tụ nhiều năm trong lòng, nhưng lời châm chọc còn chưa kịp nói ra, Tô Lâu Duật trước mặt đột nhiên đưa tay ấn thái dương rên lên một tiếng, khuôn mặt xinh đẹp lập tức mất hết huyết sắc.
"Động đậy cái gì?!"
Biểu cảm trên mặt Vinh Khâm Lan trống rỗng một thoáng, nhanh chóng hoảng loạn tiến lên nắm tay Tô Lâu Duật, kéo người lên giường.
"Đau đầu? Hay đau chỗ nào?"
Bị ép nằm lại trên giường, Tô Lâu Duật trước mắt trời đất quay cuồng, đầu óc choáng váng, cậu muốn há miệng trả lời, nhưng vừa suy nghĩ thái dương đã như bị búa tạ gõ, đồ ăn vừa ăn vào trong dạ dày cũng không ngừng trào ngược lên.
Cậu khó chịu đến mức bắt đầu rơi nước mắt, cắn chặt môi lắc đầu khó chịu rên vài tiếng.
"Bác sĩ sẽ đến ngay." Hơi thở của Vinh Khâm Lan rối loạn.
Tay anh và Tô Lâu Duật nắm chặt vào nhau.
Ban đầu là Tô Lâu Duật quá khó chịu, lại sợ anh bỏ đi, nên đã nắm lấy anh.
Cho đến khi bác sĩ đến bảo Vinh Khâm Lan buông tay, anh mới phát hiện Tô Lâu Duật đã khó chịu đến mức ngất đi, là anh vẫn luôn nắm tay người ta.
"Cấp cứu!"
Bác sĩ hô một tiếng, vài y tá tiến lên đẩy Tô Lâu Duật đi.
Tim Vinh Khâm Lan bị hai chữ "cấp cứu" thắt lại đập mạnh vài cái, người vừa nãy còn luyên thuyên gọi chồng không biết xấu hổ, sao đột nhiên lại phải cấp cứu rồi?
Tô Lâu Duật mặt trắng như tuyết đã mất ý thức, đầu vô lực nghiêng sang một bên, mặc cho bác sĩ y tá sắp đặt.
Mái tóc dài ướt đẫm mồ hôi dính vào khuôn mặt trắng sứ, khiến cậu trông như một con búp bê gỗ không có sự sống.
"Tiên sinh, xin đợi ở bên ngoài."
Vinh Khâm Lan theo bản năng đuổi theo Tô Lâu Dật bị chặn lại bên ngoài phòng phẫu thuật, đèn đỏ bật sáng, tiếng bước chân lộn xộn của nhân viên y tế cũng bị nhốt lại.
Vinh Khâm Lan đứng tại chỗ, hơi lạnh từ lòng bàn chân chạy khắp tứ chi, anh nhìn cánh cửa phòng phẫu thuật đóng chặt, cơ thể vô thức run lên.
"Reng reng! Reng reng!"
Tiếng chuông điện thoại như đòi mạng.
Anh đưa tay muốn lấy điện thoại, nhưng lại thấy ngón tay cứng đờ gần như không thể duỗi ra.
"Chủ số điện thoại cậu đưa cho tôi không phải Mộc Dương."
"Vậy là ai?" Vinh Khâm Lan mất một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói của mình.
Người bạn không nghe ra sự căng thẳng trong giọng điệu của anh, tự mình cười nói, "Một người mà cậu không ngờ tới."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận