Sáng / Tối
Thứ bảy hôm đó trời bất ngờ quang đãng, nắng chiếu lên cành lá, trông như được phủ một lớp vàng ấm áp.
Chung Vũ đến vào buổi chiều, bố mẹ Trần Mạn đã đặt một phòng nhỏ trong câu lạc bộ giải trí cho cô, địa chỉ nằm trong khu thương mại duy nhất của thị trấn. Khi hắn đến, không ngờ Biên Dương đã đứng đợi ở dưới lầu.
Hôm nay Biên Dương đã xịt keo tóc, vuốt hết tóc con lên, cậu mặc một chiếc áo hoodie đen bên trong là áo phông trắng, quần short đen, trông rất gọn gàng và đẹp trai. Có lẽ vì Biên Dương đã tạo kiểu tóc, đường nét khuôn mặt lộ ra trông rất sắc sảo, làm giảm đi vẻ trẻ con của cậu, thêm vào vài phần phong trần trưởng thành.
"Ồ, đến rồi à?" Biên Dương đang xem điện thoại, ngẩng đầu thấy Chung Vũ liền nhét điện thoại vào túi.
"Anh không vào à?"
"Không phải cậu nói cậu đến rồi sao, tôi sợ cậu một mình ngại nên ra đón cậu."
Chung Vũ không nói gì nữa, lặng lẽ đi theo sau Biên Dương. Hành lang của câu lạc bộ được trang trí khá sang trọng, thỉnh thoảng có nhân viên phục vụ bưng đĩa đi lại.
Biên Dương nói gì đó ở phía trước nhưng Chung Vũ không nghe rõ vì tiếng nhạc. Hắn đang định bước lên thì nghe thấy một tiếng kêu kinh ngạc từ bên cạnh.
"Không sao chứ." Biên Dương nhíu mày, tiện tay đỡ người bên cạnh một chút.
Người phục vụ vừa dọn dẹp xong từ một căn phòng bên cạnh có lẽ không nhìn thấy người, vừa vặn va vào Biên Dương, suýt làm đổ nước trong ly lên người cậu.
"Không sao, không sao, không đổ lên người cậu chứ." Người phục vụ đó xua tay, Chung Vũ thấy anh ta trông rất trẻ, trang điểm nhẹ, cả người trắng trẻo yếu ớt, trông không lớn hơn họ là bao, khi nói chuyện và hành động còn có chút nữ tính.
"Không." Biên Dương không để ý lắm, nhưng người phục vụ kia vừa ngẩng đầu nhìn thấy Biên Dương, mặt liền đỏ bừng. Chung Vũ hơi nheo mắt, đứng phía sau không nói gì.
"Các cậu ở phòng nào?" Người phục vụ kia hơi ngượng ngùng hỏi, "Lát nữa tôi sẽ mang cho cậu một ly đồ uống để bồi thường nhé."
"Không sao, không cần." Biên Dương không thèm nhìn anh ta, gọi Chung Vũ rồi đẩy thẳng cánh cửa cuối hành lang.
Trước khi vào cửa, Chung Vũ quay đầu nhìn người phục vụ kia một cái, anh ta vẫn đang nhìn Biên Dương, cho đến khi chạm mắt với hắn mới lập tức dời tầm nhìn, bưng đĩa đi một cách uốn éo.
"Mọi người đến đông đủ rồi." Trần Mạn thấy hai người họ bước vào, vén tóc đứng dậy.
Chung Vũ đưa hộp quà dây chuyền đã mua cho Trần Mạn, Trần Mạn nhẹ nhàng nói cảm ơn: "Không ngờ lúc đó tôi tặng đồ cậu không nhận, bây giờ tôi lại có thể nhận của cậu."
Trần Mạn hôm nay ăn mặc như một nàng công chúa, cô buông mái tóc đuôi ngựa thường buộc cao xuống, mặc một chiếc váy trắng ôm sát, trên đó có một chiếc ghim cài áo nhỏ màu đen vàng. Cô trang điểm, trông trưởng thành và sang trọng hơn nhiều so với ở trường.
Dù Chung Vũ không muốn thừa nhận, nhưng cũng phải nói rằng cô và Biên Dương đứng cạnh nhau rất hợp. Hắn rụt tay lại, nhìn quanh một lượt những người trong phòng, có rất nhiều nam nữ, nhưng ngoài Hứa Chỉ và Vương Thế Đán ra thì không có một khuôn mặt nào quen thuộc, nhưng vốn dĩ hắn cũng không nhớ mặt ai.
Một số người trong đó khi nhìn thấy hắn cũng rất bất ngờ, nhưng không ai dám chủ động chào hỏi hắn.
............
Chung Vũ đi theo Biên Dương ngồi vào phía trong ghế sofa, Biên Dương vừa ngồi xuống, những người bên cạnh lập tức xúm lại nói muốn chơi điện tử với cậu hai ván, kết quả bị Biên Dương đẩy đầu ra: "Mấy cậu đi tìm họ đi, tôi xem trận đấu."
Trần Mạn không đi đến chỗ hát, cô cầm quà bỏ vào túi, sau đó vén váy ngồi xuống cạnh Biên Dương.
"Ồ————" Hứa Chỉ vốn đang ngồi đối diện xem trận đấu với Vương Thế Đán, liếc mắt một cái liền phát ra tiếng trêu chọc.
Trần Mạn vén tóc, lườm Hứa Chỉ một cái không mấy uy lực: "Kêu gì vậy."
"Không không không." Hứa Chỉ vội vàng giơ tay, nháy mắt trêu chọc Biên Dương.
Biên Dương không để ý đến cậu ta, mà quay đầu nhìn Chung Vũ: "Cậu muốn uống gì không?"
"Không khát lắm."
"Tôi không ngờ Chung Vũ lại đến thật." Trần Mạn rất bất ngờ về điều này, cô hất cằm về phía những người đang hát: "Có mấy bạn nữ trong khối chúng ta đều đến vì cậu đấy."
Chung Vũ nghe vậy không phản ứng gì, cũng không nhìn về phía đó, gật đầu coi như đáp lại. Trần Mạn cảm thấy nói chuyện với hắn thật sự là một cực hình, rõ ràng Chung Vũ đối với cô gái trong lớp họ cũng không lạnh nhạt đến thế, sao đối với mình thì cơ bản là lười nói một câu.
Mấy người bên này ngồi chơi, nói chuyện, một lúc sau Vương Thế Đán đi vệ sinh, Hứa Chỉ nhìn điện thoại vẫy tay với Biên Dương: "Anh Dương, bánh kem đến rồi, đi lấy không?"
"Đến rồi à?" Trần Mạn không ngờ bánh kem đặt lúc 6 rưỡi mà 6 giờ đã đến.
"Ừm, tôi và anh Dương đi lấy cho cậu."
Biên Dương vốn đang lướt xem các pha xử lý của nữ game thủ cho Chung Vũ, nghe vậy liền đặt điện thoại xuống đứng dậy, Trần Mạn nhìn cậu một cái, hiếm khi cười rất ngọt: "Phiền cậu nhé."
Hứa Chỉ nhận chiếc bánh kem ba tầng khổng lồ từ tay người giao hàng ở cửa sảnh, Biên Dương giúp cậu ta xách những thứ còn lại, hai người vừa bước vào được hai bước, Biên Dương đột nhiên bị người bên cạnh vỗ vai.
"Có cần giúp gì không soái ca?" Biên Dương quay đầu nhìn thấy đó là người phục vụ đã va vào cậu lúc chiều.
"Không sao, vẫn ổn."
Hứa Chỉ nghe vậy lập tức quay người lại, kết quả nhìn thấy chàng trai trước mặt có chút ẻo lả: "Cầm giúp tôi đi cậu em, cậu cầm nổi không?"
Biên Dương nhìn người phục vụ kia thấp hơn họ cả một cái đầu, người cũng gầy, cậu lườm Hứa Chỉ: "Chỉ vài bước thôi."
"Không sao, không sao." Người phục vụ nhận chiếc bánh kem từ tay Hứa Chỉ: "Các cậu là học sinh à?"
"Học lớp 11 rồi." Hứa Chỉ trả lời rất nhanh.
"Trường nào vậy?"
"Trường số 1."
"Ồ, vậy cũng khá gần." Người phục vụ gật đầu, chủ động bắt chuyện: "Bây giờ học sinh cấp ba cao thật đấy, phát triển tốt ghê."
"Tôi vừa 1m80, anh ấy 1m82 rồi." Hứa Chỉ thuộc dạng hỏi gì đáp nấy, cậu ta quay đầu lại mới phát hiện người ta cứ nhìn chằm chằm vào Biên Dương, ánh mắt có chút mờ ám.
"Bạn các cậu sinh nhật à?"
"Bạn gái anh ấy ha ha ha ha ha."
Nhưng Hứa Chỉ vừa nói xong liền thấy biểu cảm của người phục vụ kia lập tức cứng đờ, như thể rất tiếc nuối, nhưng rất nhanh sau đó cậu ta bị Biên Dương đá một cái từ phía sau.
"Bạn gái cũ, bạn gái cũ, đùa thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-mua-bao&chuong=19]
Hứa Chỉ dù cười cợt, nhưng nhìn vẻ mặt của người phục vụ kia và ánh mắt anh ta cứ nhìn chằm chằm vào Biên Dương, đã không thể ngừng buôn chuyện trong đầu.
Biên Dương cũng không biết có phải là ảo giác của mình không, hành lang tuy không rộng, đi ba người cũng thừa sức, nhưng người phục vụ này cứ cố ý vô tình áp sát vào cậu, khi nói chuyện cánh tay còn vô thức cọ vào cậu, khiến cậu cảm thấy có chút khó chịu không nói nên lời.
Khi vào cửa, Hứa Chỉ xông thẳng vào, người phục vụ giúp họ đặt bánh kem lên bàn ở cửa ra vào, Biên Dương nói cảm ơn, đang định đóng cửa thì đột nhiên bị người phục vụ này nắm lấy cánh tay.
"Thật ra tôi chỉ lớn hơn các cậu ba tuổi thôi, nhưng tôi đã bỏ học rồi, có thể làm bạn." Người phục vụ vội vàng lấy danh thiếp của mình ra đưa cho Biên Dương: "Lần sau các cậu đến có thể nói trước với tôi, tôi sẽ sắp xếp cho các cậu."
Anh ta nhét tấm danh thiếp còn thoang thoảng mùi nước hoa vào tay Biên Dương, đầu ngón tay còn cố ý xoa nhẹ lên da cậu, như thể có chút lưu luyến không rời, Biên Dương lập tức nổi da gà. Cậu không có ý kiến gì về đàn ông trang điểm, dù sao đó là tự do của người khác, nhưng bị một người đàn ông như vậy chạm vào một cách rõ ràng, cậu cũng không chậm chạp trong chuyện tình cảm, ngay cả kẻ ngốc bây giờ cũng biết điều này có nghĩa là gì.
Biên Dương nhíu mày lập tức rụt tay lại, trên mặt đã lộ rõ vẻ không vui.
Người phục vụ không những không cảm thấy ngại ngùng, ngược lại nhìn vẻ nhíu mày của anh ta mà tim đập nhanh hơn, anh ta giơ khuôn mặt nhỏ nhắn đã đánh phấn lên, vươn đầu ngón tay muốn vẽ một vòng tròn nhỏ trên ngực Biên Dương: "Trên đó có số điện thoại của tôi, có cần gì thì..."
"Á!" Anh ta còn chưa nói xong thì đột nhiên bị người khác va mạnh từ phía sau, suýt chút nữa đã bị đẩy ra khỏi trước mặt Biên Dương.
Chung Vũ rũ tay dính nước, như thể đi qua thật sự không để ý, ngẩng đầu nhìn chằm chằm anh ta với vẻ mặt vô cảm: "Xin lỗi, không nhìn thấy."
Người phục vụ không vui vẻ gì, vừa định mở miệng nói mình to lớn thế này đứng ở cửa mà lại nói không nhìn thấy, kết quả anh ta ngẩng đầu lên nhìn thấy vẻ mặt u ám đầy địch ý rõ ràng của Chung Vũ thì nửa ngày không nói được lời nào, cuối cùng nghiến răng nghiến lợi nói không sao rồi quay người bỏ đi.
"Anh ta có quấy rối anh không?"
Biên Dương vừa quay lưng lại đã nghe thấy câu hỏi của Chung Vũ, cậu cầm tấm thẻ quay đầu lại với vẻ thích thú: "Vậy nên cậu va vào anh ta?"
"Tôi không nhìn thấy."
Biên Dương nhìn hắn nói dối không đổi sắc mặt, tiện tay ném tấm thẻ vào thùng rác: "Quen cậu lâu như vậy, vẫn không biết cậu là người mù."
Biên Dương vừa ngồi xuống ghế, liền thấy Vương Thế Đán và những người xung quanh nhìn mình với vẻ mặt hưng phấn: "Anh Dương, anh bị đàn ông quấy rối à?"
Biên Dương liếc xéo Hứa Chỉ.
Hứa Chỉ vô tội chớp mắt: "Em chỉ thấy anh ta ẻo lả, cứ nhìn chằm chằm vào anh, vừa nãy anh ta nói gì với anh ở cửa vậy."
Biên Dương nghĩ đến những lần người đó cố ý vô tình chạm vào mình mà rùng mình: "Không có gì."
Chung Vũ nhìn vẻ mặt khó chịu của Biên Dương, rõ ràng nên cảm thấy may mắn, nhưng lồng ngực lại bắt đầu thắt lại.
Những người xung quanh có người không nghe thấy, vừa nghe thấy lời này liền nhanh chóng xúm lại bắt đầu buôn chuyện, giọng điệu đầy những lời trêu chọc ác ý: "Ý gì vậy, anh Dương bị đồng tính luyến ái đeo bám à?"
"Đồng tính luyến ái? Tôi tưởng chỉ có mấy ngôi sao trên TV mới làm trò đó."
"Cười chết, có ghê tởm không, bị một người đàn ông đeo bám."
Trần Mạn vốn cũng không vui khi Biên Dương bị tán tỉnh, nhưng vừa nghe thấy những lời này liền không vui cắt ngang họ: "Các cậu quản người khác thích nam hay nữ làm gì, đó là tự do của người ta, đâu có phạm pháp."
"Nhưng mà ghê tởm lắm chị Mạn, làm gì có người đàn ông bình thường nào lại không thích con gái mà đi thích người có cùng cái đó với mình chứ."
"Sao các cậu biết người ta là đồng tính luyến ái?" Giọng điệu của Trần Mạn cũng trở nên không tốt, các cô gái thỉnh thoảng cũng đọc truyện tranh, tiểu thuyết về chủ đề này, nhưng vì thị trấn vốn khá khép kín, tư tưởng như không thể cởi mở, cô rất khó để thay đổi suy nghĩ của người khác.
"Anh ta trang điểm mà." Hứa Chỉ lớn đến chừng này chưa từng thấy đàn ông trang điểm, "Dù sao cũng giống con gái, còn nhìn chằm chằm người ta như vậy."
"Cậu cũng có thể trang điểm mà, trang điểm sao lại phân biệt giới tính?" Trần Mạn cảm thấy không thể nói chuyện được với đám đàn ông này, cô bạn thân bên cạnh nhẹ nhàng kéo cô, ra hiệu cô đừng vì chuyện nhỏ này mà cãi vã, tức giận vào ngày sinh nhật.
Hứa Chỉ cũng không có ác ý gì, cậu ta vốn chưa từng thấy nên thấy lạ, bị Trần Mạn phản bác như vậy, chỉ có thể khô khan nói: "Đàn ông trang điểm có hơi kỳ lạ thôi."
Một người khác nghe vậy vội vàng phụ họa: "Có mấy thằng gay là sẽ trang điểm, trước đây tôi đi chơi ở thành phố, có mấy thằng đàn ông ăn mặc kỳ quái, còn khoác tay một thằng đàn ông khác đi."
"Cậu không hiểu đâu, bây giờ có người thích chọc h.ậ.u môn." Vương Thế Đán cầm chút kiến thức mình có được bắt đầu phổ cập, còn tự cho là cởi mở nói: "Tôi thấy không sao cả, miễn là đừng chọc tôi là được."
"Xì————" Hứa Chỉ nghe vậy biểu cảm lập tức có chút vi diệu, "Cái này không đau chết à, với lại ai mà thèm chọc cậu chứ."
"Người đó e là muốn anh Dương chọc anh ta." Người bên cạnh cười hì hì bổ sung một câu.
Biên Dương vắt chân chữ ngũ, tay đặt trên ghế sofa đang uống nước, vốn dĩ trước đó không nói gì, nghe thấy câu này mới nhướng mắt lên: "Đừng có để tôi ghê tởm."
Chung Vũ cảm thấy một khối trong lòng như bị một chiếc chăn ẩm ướt bịt kín, ẩm ướt đến mức không thở được, toàn thân máu như ngừng chảy. Hắn nhìn khuôn mặt góc cạnh của Biên Dương, ánh mắt u ám.
"Ha ha ha ha ha vậy không phải tán tỉnh anh là vì chuyện đó sao." Người đó vẫn không cảm thấy mình nói có vấn đề gì, "Vậy anh Dương, anh nghĩ gì về đồng tính luyến ái? Anh mới là nhân vật chính."
"Không có ý kiến gì, người ta thích là tự do của người ta." Biên Dương đặt ly xuống bàn, Chung Vũ cảm thấy như con cá trên bờ được ném xuống nước, cuối cùng cũng có thể thở thông suốt, liền nghe Biên Dương lười biếng mở miệng.
"Đừng thích tôi là được rồi."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận