Sáng / Tối
Chung Vũ nghe tiếng cười của hắn, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả, giống như một tia sáng đột nhiên chiếu vào một hang động tối tăm, vừa sáng sủa lại vừa chói mắt.
Cậu nắm lấy áo Biên Dương, nhìn quanh. Đêm tối chỉ có vài ngọn đèn đường lác đác chiếu sáng thị trấn nhỏ này, xung quanh không có tiếng động gì, tĩnh mịch đến lạ.
"Này, người gọi điện thoại là ai của cậu vậy?"
"Cái nào...?"
"Đàn ông và đàn bà." Biên Dương nói thẳng thừng.
"........ Cô tôi và con trai của cô ấy."
"À? Bố mẹ cậu đâu?" Cậu chỉ hỏi bâng quơ.
"Chết rồi." Giọng Chung Vũ lạnh nhạt vang lên phía sau, khiến cậu suýt nữa thì lái xe đạp vào con phố bên cạnh.
"À chết tiệt." Biên Dương có lẽ không ngờ lại là câu trả lời này, cậu vò đầu bứt tóc, "Tôi......."
"Không sao." Chung Vũ không để tâm, "Tôi cũng không nhớ họ trông như thế nào."
Biên Dương cũng không hỏi thêm về chuyện này nữa, mặc dù kết hợp với giọng điệu và lời nói của hai người khi gọi điện thoại vừa rồi, trong lòng cậu mơ hồ có suy đoán của riêng mình.
.............
"Ngã tư phía trước là đến rồi." Chung Vũ bất ngờ nhắc nhở từ phía sau.
Biên Dương dừng xe đạp dưới đèn đường, tiện thể nhìn qua nơi Chung Vũ ở, cũng giống như nhà họ, là một căn nhà tự xây hai tầng, nhưng trông không lớn lắm, hơi cũ, bên ngoài còn bong tróc sơn, cách âm lại kém. Giống như bây giờ cậu đứng bên ngoài cũng có thể nghe thấy tiếng cãi vã bên trong.
Khi cậu đi theo Chung Vũ vào, liền thấy Hà Nhị đang vắt chân chữ ngũ ngồi chễm chệ trên ghế sofa nhà người ta chơi điện thoại, ra vẻ mình là chủ, trên mũi còn dán một miếng gạc, trông thật buồn cười. Mẹ của anh ta đang cãi nhau với một người đàn ông khác tuổi không lớn lắm, nhưng trông rất nhỏ nhen.
"Bà xem cái mũi mà đòi bồi thường hai vạn? Sao bà không đi cướp tiền luôn đi?" Trương Thịnh chỉ vào mũi Hà Nhị, "Gãy xương à? Không phải chỉ là lệch nhẹ thôi sao."
Mẹ Hà Nhị giơ báo cáo X-quang trên tay, đập hai cái vào người Trương Thịnh: "Sao, lệch không phải là gãy xương à? Bà đây đi thành phố còn tiền xe đi lại không phải tiền à?"
Trương Ngọc Lan vừa định mở miệng thì thấy Chung Vũ đã về, nhìn thấy Biên Dương thì ngẩn người một chút cũng không hỏi là ai, bà quay đầu sang một bên vẻ mặt không muốn quản: "Mày tự nói đi."
"Biên Dương? Lại là mày à?" Mẹ Hà Nhị vừa quay đầu, lập tức bắt đầu chua ngoa, "Quả nhiên là cùng một giuộc mà."
Hà Nhị vừa nghe mẹ mình gọi tên Biên Dương, cũng không chơi game nữa, ngẩng mắt nhìn Biên Dương: "Ôi, còn nói không phải anh em của mày à?"
"Tôi thấy người cậu tìm đánh người, tôi làm chứng cho đàn em của tôi không được à?" Biên Dương chỉ đơn thuần là muốn làm Hà Nhị khó chịu, họ và Hà Nhị là bạn cũ rồi, còn nhớ lần trước đánh nhau với Sư Phạm Phụ Trung là tranh giành sân bóng rổ công cộng lớn nhất ngoài trường, "Tự mình không quản được bạn gái, còn mặt dày đi đòi người khác hai vạn?"
"Mẹ kiếp Biên Dương." Hà Nhị vừa nghe lập tức đứng dậy, muốn xông tới đấm vào mặt Biên Dương, nhưng người còn chưa tới đã bị mẹ y kéo lại.
Chung Vũ đứng bên cạnh nhìn lạnh lùng, một lúc sau mới mở miệng: "Dì ơi, hai vạn thì không thể được."
"Mày nói không thể được thì không thể được à?" Mẹ Hà Nhị cười khẩy một tiếng, "Cái mũi này không phải mày đánh à? Không phải mày cắn à?"
"Là tôi."
"Vậy thì đúng rồi còn gì? Hai vạn, hôm nay không thỏa thuận xong tao không đi."
"Chúng tôi dù sao cũng không thể trả số tiền này cho nó." Trương Thịnh ra vẻ bất cần, "Chúng tôi chỉ là họ hàng tạm trú của nó, không thuộc quyền quản lý của chúng tôi, cùng lắm thì bà báo cảnh sát đi."
"Đúng vậy, chúng tôi không quản được." Trương Ngọc Lan chỉ nghĩ thôi đã thấy phiền, Trương Thịnh bên này còn muốn lấy tiền của mình đi, bây giờ lại thêm một khoản bồi thường.
Biên Dương nghe những lời này liền cảm thấy lạnh lòng, trách không được Chung Vũ người này giống như một cỗ máy lạnh lùng, không nói nhiều cũng không có biểu cảm gì, hóa ra là bố mẹ mất rồi, họ hàng lại không quan tâm.
"Bố mẹ nó đâu?! Tìm bố mẹ nó đến đây."
"Chết rồi."
"Chết rồi?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-mua-bao&chuong=7]
Mẹ Hà Nhị ngẩn người một chút, sau đó lại với vẻ mặt bám víu nhìn Trương Ngọc Lan, "Vậy thì các người mang nó về thì có trách nhiệm giám sát nó, số tiền này hôm nay các người không bồi thường không được, nếu không thì kiện ra tòa."
Trương Ngọc Lan nghe những lời này, lập tức sốt ruột không thôi: "Giảm bớt một chút được không, đột nhiên bắt chúng tôi lấy hai vạn chúng tôi biết tìm đâu ra." Bà kéo Chung Vũ một cái, vì sốt ruột giọng nói lớn đến chói tai, "Mày mau nói đi, nói mày không có quan hệ gì với chúng tao, mày dựa vào cái gì mà bắt chúng tao bồi thường chứ."
Chung Vũ bị bà nắm đến cổ tay hơi đau, mặc dù hắn đã quen rồi, nhưng đối mặt với những lời nói trần trụi không che giấu của Trương Ngọc Lan trước mặt mọi người, những con sóng đen tối cuồn cuộn trong lòng như muốn nhấn chìm hắn.
Biên Dương nghe những lời này đều cảm thấy vô lý đến mức độ, mặc dù cậu bình thường không có nhiều lòng tốt, nhưng khi thấy một con chó hoang đáng thương bên đường bị người ta đánh đập thì vẫn sẵn lòng giúp đỡ.
"Bà ơi, bà buồn cười thật đấy, con trai bà trước tiên không nói không rằng tìm người đánh hội đồng người khác, nó bị đánh Chung Vũ cùng lắm chỉ là tự vệ chính đáng, bà có tư cách gì mà đòi giá cắt cổ vậy?" Biên Dương cười, "Sao vậy, nói như thể người khác không bị con trai bà đánh à?"
Biên Dương vừa nói vừa không nói không rằng xắn tay áo đồng phục của Chung Vũ: "Bà xem vết thương này đã đóng vảy rồi, hơn nữa người khác còn có ảnh. Kẻ gây sự trước là kẻ hèn hạ bà có hiểu không hả bà?"
Mẹ Hà Nhị nghe thấy hai chữ "bà ơi" thì tức đến nghẹn tim.
"Còn nữa, các người không giúp thì cũng đừng gây thêm rắc rối." Biên Dương liếc nhìn Trương Ngọc Lan và Trương Thịnh, cười khẩy một tiếng, "Nuôi một con chó cũng phải nuôi ra chút tình cảm, lòng dạ sắt đá cũng không phải là như vậy chứ?"
"Mày là thằng quái nào? Chuyện nhà tao liên quan gì đến mày?" Trương Thịnh tức đến mắt trợn tròn.
"Bây giờ lại là nhà các người à?" Biên Dương mỉa mai liếc nhìn Trương Thịnh.
Chung Vũ ngẩn người một chút, đặc biệt là khi nhìn thấy Biên Dương giúp mình nói chuyện. Nói ra thì thật mỉa mai, một người mới quen không lâu lại đứng về phía mình hơn cả những người thân đã gắn bó nhiều năm, mắt hắn tối sầm lại, những con sóng cuồn cuộn bắt đầu dần lắng xuống, hắn quay đầu nhìn Hà Nhị: "Anh không cần tìm họ, tôi sẽ chịu trách nhiệm về chuyện này, nhưng hai vạn thì thực sự không được."
"Có chút lương tâm." Trương Thịnh cười ra tiếng, "Nghe thấy chưa, nó không có quan hệ gì với chúng tôi, muốn tiền thì tìm nó là được rồi."
Trương Thịnh nói xong còn đẩy Trương Ngọc Lan một cái, Biên Dương có thể nhận thấy giọng nói nhỏ nhẹ sốt ruột của anh ta: "Lên đi, đứng dưới còn muốn dọn dẹp đống hỗn độn cho nó à?"
Trương Ngọc Lan rõ ràng là do dự một chút, nhưng cuối cùng vẫn chọn quay người vào phòng, nhanh chóng vào phòng khóa cửa lại trước khi mẹ Hà Nhị kịp túm lấy người làm ầm ĩ.
"Đi gì mà đi? Đi rồi là muốn không bồi thường à?" Mẹ Hà Nhị bắt đầu đập cửa, bên trong nửa ngày không có phản ứng, một lúc sau bà ta mới quay đầu lại nhìn Chung Vũ một cách hung dữ, "Mày là một thằng nhóc con chịu trách nhiệm cái quái gì, mày có thể móc ra được cái quái tiền nào."
"Tiền tôi có thể đưa, nhưng nhiều như vậy thì không được." Chung Vũ thậm chí còn không ngẩng mắt lên, trông có vẻ không muốn tiếp tục nói chuyện với người khác, "Nếu bà cứ khăng khăng hai vạn, vậy thì đến đồn cảnh sát hòa giải đi, dù sao camera và ảnh bên đó có thể điều chỉnh được mà."
"Mày đe dọa tao à?" Hà Nhị vừa nghe mắt đã trợn tròn, y vươn cổ đi đến trước mặt Chung Vũ.
"Hà Nhị." Mẹ y gọi một tiếng từ phía sau, "Mày đừng tiếp tục gây chuyện nữa, tao xem mày có muốn vào đó nữa không."
"Không phải chứ bà ơi, bà cũng biết là con trai bà gây chuyện rồi, bà bắt nạt một học sinh lớp 10 làm gì chứ?" Biên Dương nhướng một bên lông mày, còn tiện tay vỗ vỗ vai mẹ Hà Nhị, "Bà biết con trai bà vừa không chịu đòn lại vừa thích gây chuyện mà."
"Mày tưởng ai cũng giống bố mày có xu hướng bạo lực à?" Hà Nhị nghiến răng nghiến lợi nhìn Biên Dương.
Biên Dương nghe vậy lập tức im lặng, cậu hơi nheo mắt: "Đừng có nói linh tinh."
Chung Vũ nhạy cảm nhận ra câu nói này, Hà Nhị bị ánh mắt của Biên Dương nhìn chằm chằm mà lùi lại một bước, miệng vẫn không tha: "Sao? Tao nói sai à?"
Mẹ Hà Nhị kéo y một cái, sau đó lắc đầu: "Trên đời này làm gì có bức tường nào không lọt gió? Huống hồ đây chỉ là một thị trấn."
Biên Dương nắm chặt nắm đấm, nhưng rất nhanh lại trở lại vẻ bình thường, bỏ qua chuyện này: "Bà nói đúng, nhưng chuyện nào ra chuyện đó."
"Con trai bà hai lần tìm người vây đánh học sinh trường khác trước, còn có người mang dao, cái này có thể xem camera, nếu lúc đó không phải tôi tình cờ đi ngang qua, nếu hôm đó xảy ra án mạng, bà còn có cơ hội đứng đó đòi tiền người khác sao? Nếu giám định thương tích cùng lắm cũng chỉ là bồi thường lẫn nhau, nó đưa nhiều hơn một chút thôi, bà nghĩ nếu Chung Vũ muốn kiện, ngày hôm sau nó còn có thể đi học không?"
Biên Dương cảm thấy Hà Nhị và mẹ Hà Nhị cả hai đều không bình thường, dù sao cậu cũng đã vào đồn cảnh sát mấy lần rồi, tình hình cơ bản cậu biết rõ hơn ai hết, hai người này rõ ràng là đang đè nén cái tên ngốc này không biết gì để cắt cổ.
"Liên quan quái gì đến mày, hơn nữa lại không phải tao cầm dao."
"Chuyện quái này hôm nay tao còn quản đấy." Biên Dương nhìn vẻ mặt lầm lì của Chung Vũ thầm nghĩ hôm nay mình đến đúng lúc thật, Chung Vũ ngoài việc nói hai vạn không được ra thì không nói thêm được câu nào, nếu cậu không đến, không chừng sẽ bị hai người này lừa gạt rồi lại bị hai người thân kia bạo lực tình cảm, "Nó là đồng bọn của mày, người mày gọi, mày là chủ mưu nó là tòng phạm, có khác quái gì nhau?"
Mẹ Hà Nhị nửa ngày không nói gì, qua một lúc lâu, Chung Vũ thậm chí còn nghe thấy tiếng bước chân lén lút của Trương Thịnh đang rình nghe ở cầu thang.
"Một vạn, thấp nhất rồi."
Biên Dương trợn mắt lên trời, cậu nhìn vẻ mặt không tức giận của Chung Vũ, huých hắn một cái: "Này, cậu tự ra giá đi."
".........Một ngàn rưỡi."
Hắn nói xong liền nghe thấy tiếng Biên Dương cười phá lên, Chung Vũ đứng bên cạnh cậu, hắn thậm chí còn cảm nhận được vai Biên Dương đang run lên vì cười: "Hahahahahahahahaha, bà ơi, một ngàn rưỡi nghe thấy chưa."
Biên Dương cảm thấy Chung Vũ người này thật sự rất hài hước, cả đời cậu chưa từng thấy ai trả giá như vậy, cậu đối mặt với vẻ mặt xấu hổ của mẹ Hà Nhị thì trực tiếp cười phá lên, nỗi buồn vì thua xếp hạng tan biến hết: "Bà không chấp nhận cũng không được, chuyện nhỏ này bà không muốn Hà Nhị lại vào đồn ngồi hai ngày nữa chứ, tôi khuyên bà nên giải quyết riêng tư thì tốt hơn."
"Cút." Hà Nhị mở miệng khi nói còn hơi nghiến răng nghiến lợi.
Biên Dương chớp mắt: "Mang dao có thể thuộc về vụ án hình sự đấy, không muốn để lại án tích này khi thi đại học chứ."
Cậu chỉ dọa Hà Nhị và mẹ Hà Nhị thôi, dù sao cũng không phải Hà Nhị cầm dao, Chung Vũ cũng chỉ bị thương nhẹ, cùng lắm cũng chỉ là một vụ án hành chính. Hơn nữa, có án tích cũng có thể thi đại học. Chỉ là không ngờ lời nói này lại có hiệu quả, mẹ Hà Nhị vừa nghe lập tức có chút sợ hãi, bà ta nuốt nước bọt: "Năm ngàn."
"Một ngàn rưỡi."
"Ba ngàn."
"Một ngàn rưỡi." Chung Vũ chỉ lặp lại một cách máy móc.
Mẹ Hà Nhị hít một hơi thật sâu, cuối cùng nhượng bộ trợn mắt: "Vậy thì bây giờ mày đưa đi."
"Mẹ----" Hà Nhị kéo tay bà ta, chỉ vào mũi mình, "Con mới chỉ tốn một ngàn rưỡi thôi sao?"
Mẹ Hà Nhị chắc cũng phiền rồi, lại sợ học sinh cấp 3 làm như vậy sau này thật sự ảnh hưởng đến kỳ thi đại học, bà ta hất tay Hà Nhị ra: "Mày một ngày bớt gây chuyện bên ngoài đi, số tiền tiết kiệm được đủ để bố mày đổi một chiếc Mazda rồi."
"Ngày mai tôi nhất định sẽ đưa cho bà." Chung Vũ vẫn không có nhiều cảm xúc dao động, "Rút tiền cũng cần thời gian."
"Tao dựa vào cái gì mà tin mày?"
Hắn lấy một tờ giấy viết giấy nợ, trước mặt mọi người không biểu cảm cắn ngón tay ấn dấu vân tay lên, khiến Biên Dương và hai người bên cạnh nhìn ngây người.
Mẹ Hà Nhị nhận lấy tờ giấy có chút mùi máu tanh, vẻ mặt khó tả, bà ta run rẩy gấp tờ giấy lại: "Ngày mai không đưa thì không đơn giản như tối nay đâu."
Nói xong bà ta liền kéo Hà Nhị, lôi y ra ngoài, cũng không quan tâm y kêu la phía sau như thế nào. Biên Dương vẫn có thể nghe thấy tiếng cãi vã dữ dội của hai người sau khi ra khỏi cửa.
"Cười chết tôi rồi cái thằng ngốc này." Biên Dương cười khẩy một tiếng, sau đó quay người cầm cặp sách chuẩn bị ra ngoài, "Khoảng thời gian này nó chắc chắn sẽ không đánh cậu nữa đâu, còn những chuyện khác thì tôi không dám nói chắc."
"Biên Dương." Chung Vũ nhìn cậu đi đến cửa thì đuổi theo, ".........Cảm ơn."
"Nghe phiền quá."
Biên Dương không thấy chuyện này có gì to tát, cậu ngồi lên xe đạp châm một điếu thuốc, tàn thuốc nhảy nhót trong đêm tối, ánh đèn trong nhà hắt lên mặt cậu khi cánh cửa mở toang, khiến cậu trông có vẻ dịu dàng không hợp với khí chất hiện tại.
"Ừm." Chung Vũ không biết phải nói gì, hơi cứng nhắc mở lời, "...Tại sao anh lại giúp tôi?"
Biên Dương thấy câu hỏi của hắn thật khó hiểu: "Thấy cậu đáng thương chứ sao, làm việc tốt thì làm cho trót."
Cậu đạp vài vòng bàn đạp xe đạp, nhìn đồng hồ trên điện thoại, cũng không vẫy tay chào ai, vì ngậm thuốc lá trong miệng nên nói có chút lúng búng: "Đi đây, ngủ ngon."
Đáy mắt Chung Vũ vốn như một vũng nước chết không đáy, khi nghe thấy lời đó thì như bị đá ném vào, gợn lên một chút sóng. Hắn nhìn bóng lưng Biên Dương dần biến mất trong màn đêm, sự xao động và kìm nén lẫn lộn vào nhau, rất lâu sau mới lẩm bẩm: "Ngủ ngon."
...........
Khi hắn về đến nhà, Trương Thịnh không biết từ lúc nào đã xuống lầu, đang rửa mặt trong nhà vệ sinh, thấy hắn bước vào thì giả vờ hỏi bâng quơ: "Giải quyết xong rồi à?"
"Ừm."
"Mày lấy tiền ở đâu ra?"
Chung Vũ biết Trương Thịnh sẽ hỏi mình điều này. Hắn mới bắt đầu làm dịch vụ cày thuê, tháng trước chỉ nhận được một hai đơn, nhưng các đơn hàng đều rất lớn, ông chủ thường sẽ trả thêm tiền cho hắn, nhưng tiền của hắn đều bị giữ trên nền tảng, cần phải rút tiền xác nhận.
"Tôi bịa ra." Chung Vũ không nói nhiều, cụp mắt xuống rồi đi thẳng lên lầu.
Ai ngờ hắn còn chưa đi được hai bước, đột nhiên bị Trương Thịnh gọi lại, giọng điệu của chàng trai không giấu được sự ác ý: "Tối nay mày đã hiểu rồi chứ, khuyên mày sau này đừng dính líu đến những chuyện ảnh hưởng đến chúng tao, thân phận của mình thế nào thì cũng phải biết điều một chút."
Chung Vũ biết Trương Thịnh nói gì, hắn dừng bước chân lên lầu, quay đầu lại với ánh mắt lạnh lùng, hắn nheo mắt nhìn xuống. Trương Thịnh bị nhìn đến sởn gai ốc, trong lòng anh ta Chung Vũ chỉ là một kẻ quái dị câm lặng u ám, anh ta lùi lại hai bước, đang định mắng hắn nhìn cái gì, thì nghe thấy người trước mặt đột nhiên mở lời.
"Anh yên tâm, tôi vẫn luôn hiểu rõ."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận