Bùi Độ chống tay lên mép giường cúi người về phía cô, muốn nghe xem cô rốt cuộc đang nói cái gì.
An Miểu: “Số 72, nước dừa chanh đông lạnh thêm trân châu...”
Bùi Độ: ?
Cô mơ màng phản đối: “Cái này thêm trân châu không ngon đâu, phải thêm trân châu nổ, có thể xem thử món này. Ổi... Ngại quá bên mình không có ổi... Chờ một chút, bạn đừng có đập quán của mình a!!!”
“...”
Hứa Như gọi điện thoại đến ngay lúc này: “Sao còn chưa sang đây? Tiểu Cuốn đâu rồi?”
Bùi Độ: “Trúng tà rồi.”
Hứa Như: “...”
An Miểu trong giấc ngủ mơ màng dường như nghe thấy giọng dì Hứa, ý thức dần tỉnh táo, không biết có phải vì trong mơ mải lắc trà sữa hay không mà tay cô giờ mỏi nhừ.
Uống thuốc giảm đau rồi ngủ một giấc dài, bụng cô giờ đã đỡ hơn nhiều.
Xoa xoa bụng dưới, cô chậm rãi ngồi dậy, đập vào mắt là căn phòng ngủ chất đầy thú bông của mình, chỉ nhìn thôi cũng thấy yên lòng vô cùng. Cô thích tất cả những thứ lông xù, dù là sờ hay ôm, cảm giác đều rất tuyệt.
Gu thẩm mỹ của cô hoàn toàn khác Bùi Độ, cậu ấy trước sau như một chỉ yêu thích tông màu bạc lạnh lùng, còn cô thì sở thích màu sắc thay đổi theo từng năm, năm nay chuyển sang màu tím khoai môn nhạt, rèm cửa cũng đổi sang màu này.
Rèm cửa mới chắc cậu ấy cũng là lần đầu tiên thấy, An Miểu bật đèn, quay đầu hỏi anh: “Thế nào, đẹp không?”
Bùi Độ khó hiểu nhìn cô, không rõ cô đang nói cái gì: “Dáng ngủ của cậu à?”
Cô nín lặng nửa giây, muốn thôi không nói nữa, sau đó mới bảo: “Đi thôi, đôi khi tớ cảm thấy con người giao tiếp với chó vẫn quá khó khăn.”
“...”
Hai người ra khỏi cửa, nhà Bùi Độ rẽ một khúc cua là đến. Dọc đường đi An Miểu cứ lẩm bẩm về cái đầu của mình, hình như xoa bóp kiểu gì cũng không ăn thua, cô không vui: “Bùi Độ, sao đầu tớ chóng mặt thế nhỉ?”
Anh cúi đầu đẩy cổng lối đi trong vườn hoa, trả lời tùy ý: “Có thai rồi.”
An Miểu: ?
“Nói bậy, tớ đến kỳ rồi!”
“Đến rồi à?”
Bùi Độ hơi trầm ngâm: “Tiếc thật đấy.”
An Miểu day day huyệt Thái Dương, cảm thấy giao tiếp với anh cũng không phải hoàn toàn vô dụng, ít nhất thì bây giờ cô cũng bị chọc tức đến mức tỉnh cả người.
Cửa chính mở ra, các vị phụ huynh đã ngồi bên bàn ăn, An Miểu lần lượt chào hỏi: “Con chào chú, chào dì ạ.”
Hứa Như mỉm cười gật đầu với cô, Bùi Thiệu Quân bảo cô ngồi xuống.
Cô tìm chỗ ngồi xuống, một lát sau thì thấy Bùi Tư Tề đi từ trên tầng hai xuống.
Là em trai ruột, Bùi Tư Tề kém Bùi Độ bốn tuổi. Bùi Độ thuộc dạng trúng xổ số gen của bố mẹ, ngoại hình đặc biệt xuất chúng, Bùi Tư Tề chỉ giống anh một phần nào đó, vẫn rất dễ phân biệt.
Bị nhìn chằm chằm, Bùi Tư Tề ho nhẹ một tiếng, kéo kéo vạt áo mình.
An Miểu nhớ ra chuyện gì đó, mở miệng hỏi: “Nghe nói tuần trước tiếng Anh của em thi được có 21 điểm thôi hả?”
“Lại là ai nói?” Bùi Tư Tề cảm thấy rất phiền, quay sang Hứa Như: “Mẹ! Có phải mẹ không?”
“Bố nói đấy.” Bùi Thiệu Quân cầm đũa lên: “Con tự nhìn lại cái thành tích đó của mình đi, kiểu gì bố cũng phải tìm gia sư cho con.”
Bùi Tư Tề nhìn về phía An Miểu: “Cho nên chị định đến dạy kèm cho em hả? Tiếng Anh lớp 12 chị có thạo không đấy?”
“Chị không thèm nhé.” An Miểu nói: “Chị có cô bạn cùng phòng tiếng Anh giỏi, tính tình cũng tốt, chị giới thiệu cậu ấy tới kiếm thêm chút thu nhập.”
Hứa Như xới cơm đặt lên bàn, giọng điệu vẫn ôn hòa: “Thứ Bảy tuần sau bắt đầu học, được không?”
“Không được!!” Bùi Tư Tề lớn tiếng phản bác: “Con không cần!”
Hứa Như hết cách, người trong nhà luôn cảm thấy nợ Bùi Tư Tề, không nỡ nói nặng lời.
Trong một mớ hỗn loạn, An Miểu đặt đũa xuống, lặng lẽ giơ bàn tay mình lên.
Bùi Tư Tề im lặng hai giây: “...”
Bùi Tư Tề: “Chủ nhật tuần sau bắt đầu. Em muốn nghỉ ngơi một ngày.”
Hứa Như bật cười.
Nhiều năm như vậy, Bùi Tư Tề chỉ sợ mỗi An Miểu, chắc là do hồi nhỏ bị An Miểu đánh cho một trận, nỗi sợ đó đã khắc sâu vào trong người rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-o&chuong=5]
Hứa Như gắp đùi gà cho ba đứa, hỏi An Miểu: “Bố con tuần này có về không? Về thì bảo ông ấy cùng sang ăn cơm nhé.”
“Vâng ạ.” An Miểu đáp lời qua loa: “Chắc dạo này bố con hơi bận.”
Nhà cô là kiểu gia đình Đông Á tiêu chuẩn, tình mẹ tràn trề, tình cha vắng vẻ, tình mẹ như nước êm dịu vỗ về, tình cha không thể nói là không có, nhưng cũng không cảm nhận được bao nhiêu, tính tình An Thành Dương không tốt, không biết lúc nào sẽ nổi cơn tam bành, sau khi bố mẹ ly hôn năm lớp 12, cô cũng không mặn mà về nhà, mấy năm trước mẹ còn hay gọi video cho cô, năm nay mẹ tái hôn, cô cũng ngại làm phiền nhiều.
Nhưng khi mẹ tìm cô, cô vẫn rất nhiệt tình.
Dì Hứa rất tốt, luôn gọi cô sang ăn cơm, giống như một nửa người mẹ vậy, ở mức độ nào đó bù đắp cho sự hụt hẫng tâm lý của cô sau khi bố mẹ ly hôn.
Hứa Như cũng lên tiếng vào lúc này: “Đúng rồi Tiểu Cuốn, tuần trước gọi con sang ăn cơm, sao con lại không đến?”
An Miểu: “Hả? Tuần trước có gọi con sao?”
Hứa Như lập tức hiểu ra, liếc nhìn Bùi Độ một cái, rồi lại nhìn cô cười cười, hiểu rõ nói: “Lại cãi nhau à?”
“Mẹ nói này...” Hứa Như quay sang Bùi Độ: “Người ta là con gái, con phải nhường nhịn An Miểu nhiều hơn.”
Bùi Độ không nói gì.
Con còn chưa đủ nhường cô ấy à? Con để cô ấy ngủ với con luôn rồi.
Bùi Độ cười lạnh một tiếng, nhìn về phía An Miểu: “Cậu nói đi.”
Tớ nói? Tớ nói cái gì?
An Miểu bưng bát nhìn anh, nhận ra người này vẫn còn canh cánh trong lòng về sự cố tuần trước, bằng không cũng sẽ không đến ăn cơm cũng chẳng gọi cô, nhưng cô đã cẩn thận không nhắc tới chuyện này như vậy rồi, sao cậu ấy vẫn chưa quên? Không phải bảo thời gian sẽ xóa nhòa tất cả sao?
Chẳng lẽ, vẫn phải đợi thêm chút nữa?
Đợi thêm một tháng nữa, cậu ấy sẽ quên sạch sành sanh?
An Miểu giả vờ không hiểu mà đổi chủ đề, định bụng lẳng lặng chờ đợi thời gian làm phai nhạt mọi thứ, sau đó bọn họ sẽ khôi phục lại tình bạn cách mạng kiên cố này.
Ăn cơm tối xong, An Miểu cầm danh sách đi ra ngoài mua xì dầu và giấm, Tô Thành về đêm không nhìn thấy sao, chỉ có tiếng côn trùng kêu rả rích.
Cô nghe thấy tiếng động quay đầu lại, phát hiện Bùi Độ cũng đi theo ra ngoài.
An Miểu: “Lại mua thêm đồ à?”
“Không, mẹ tôi nhất quyết bắt tôi phải giúp cậu xách túi.”
Cô ồ lên một tiếng, cảm thấy đây là thời cơ tốt.
An Miểu nhìn anh, bỗng nhiên nở nụ cười nịnh nọt.
Bùi Độ: ?
Cô lại gần một chút, dịu dàng nói: “Có phải cậu rất muốn biết tớ vừa nằm mơ thấy gì không?”
Bùi Độ cau mày nhìn cô hai giây, tốt bụng hỏi: “Cậu nuốt phải máy biến đổi giọng nói à?”
Cái đồ chó này, tớ không thể hòa nhã với cậu được mà.
An Miểu không thèm so đo với anh: “Trông cậu cũng rất muốn biết đấy, bằng không sẽ không chui vào chăn của tớ.”
Lời còn chưa dứt, Bùi Độ đã cắt ngang.
“Là tự cậu ném chăn lên đầu tôi, tôi không có cái sở thích biến thái đó.”
“Sao có thể?” An Miểu không tin: “Tớ còn nghe thấy cậu nói chuyện mà.”
Lúc này đã vào đến siêu thị, ánh đèn ấm áp rọi lên bờ vai anh, Bùi Độ cụp mắt nhìn cô: “Vậy cậu không ngại nhớ lại chút xem, tôi đã nói cái gì?”
Cô chìm vào suy tư, nhớ lại lúc đó cô muốn một cái app nhỏ, chỉ kịp nói một chữ “Làm”, đã bị anh dùng hai chữ “Không làm” lạnh lùng vô tình cắt ngang.
...
Chờ đã, cậu sẽ không cho rằng, tôi muốn cùng cậu làm tình đấy chứ??
An Miểu cẩn thận nghiền ngẫm lại giọng điệu của anh, lạnh nhạt, trấn tĩnh, thậm chí hình như còn gạt tay cô ra, cứ như sợ bị cô làm bẩn vậy.
????
Hả???
Đầu óc An Miểu trống rỗng, tiện tay vớ lấy gói bim bim trên kệ, không nhịn được quay đầu lại: “Cậu...”
Bùi Độ liếc nhìn gói khoai tây chiên vị dưa chuột trên tay cô: “Tôi không ăn cái đó.”
Cô nghẹn mãi mới nói được một câu hoàn chỉnh: “Sao cậu có thể không biết xấu hổ như vậy hả??”
Bùi Độ: ?
An Miểu thật khó tin nổi, trạng thái tinh thần kiểu gì mà lại cảm thấy cô đang mời mọc anh ngủ cùng chứ? Chuyện này có thể xảy ra sao?
Trông tôi giống như hứng thú với cậu lắm à?
An Miểu suýt chút nữa thì nói lắp: “Cậu nằm mơ giữa ban ngày à?”
Nói xong cô liền sải bước đi về phía trước, định bụng ném anh cùng đoạn ký ức này ra sau đầu, nhưng rất nhanh, cô lại nhớ ra, mình hình như còn có việc cần nhờ anh.
... Làm sao bây giờ?
Cô đi chậm lại, tự an ủi mình, biết đâu Bùi Độ lại là một kẻ cuồng bị ngược thì sao? Có khi nào bị cô mắng lại thấy sướng, nên không nói hai lời liền đồng ý yêu cầu của cô?
Thôi được rồi, không thể nào.
Ngọn lửa hừng hực khí thế của cô cứ thế bị dập tắt, trong chốc lát không ai nói gì, hai người im lặng chọn đồ, thanh toán, rồi ra khỏi siêu thị.
An Miểu suy đi tính lại, bắt đầu yếu ớt lấy lòng, nhắm vào cái túi trên tay anh: “Để tớ xách giúp cho nhé?”
Cô cũng chỉ khách sáo một câu, làm sao Bùi Độ có thể mặt dày mày dạn đưa túi cho cô xách thật chứ? Như vậy, cô có thể thuận thế...
Bùi Độ gật đầu, rất biết nghe lời: “Được thôi.”
Giây tiếp theo, anh treo cái túi lên tay cô, An Miểu không chịu nổi gánh nặng cuộc sống, sống lưng cong xuống, "bịch" một tiếng, túi đồ rơi thẳng xuống mặt đường.
An Miểu: “...”
Bùi Độ đứng chếch phía trước một chút, quay người lại nhìn cô, hỏi: “Còn muốn giúp tôi xách nữa không?”
Thì, thì sao tớ biết được nó lại nặng thế này, chỉ là mua mấy chai nước thôi mà...
Cô thầm phản bác trong lòng, sau đó nở một nụ cười của người thành thật, đứng bên cạnh cái túi, làm động tác mời.
Đợi Bùi Độ xách túi đi về phía trước, cô liền lẽo đẽo theo sau nói: “Thực ra tớ xách được, nhưng tớ sợ trên đường chúng ta về, người khác sẽ cười nhạo cậu bắt con gái xách đồ.”
“Ừ.” Anh không mặn không nhạt nói: “Thật đa tạ, bằng không tối nay tôi ở trong khu chắc không dám ngẩng đầu lên nhìn ai.”
An Miểu gật đầu lia lịa: “Tớ rất dụng tâm, cậu biết là tốt rồi.”
Bùi Độ đi thẳng đến trước cửa nhà cô, để lại mấy chai nước cô mua rồi đi luôn, cô cũng ngại không dám nói “Tớ còn muốn ở nhà cậu một lát, nói với cậu chuyện này”, chỉ đành ngồi xuống, một mình trong phòng khách trống trải suy nghĩ từ ngữ.
Nghĩ nửa ngày không biết mở lời thế nào, dứt khoát đi tắm, ý tưởng rốt cuộc cũng được hơi nước khai thông, cô tóc còn chưa sấy, ngồi trên ghế thuận tay gửi tin nhắn cho anh.
An Miểu: "Hôm nay cậu chọc giận tớ, cho cậu một cơ hội chuộc tội."
Bùi Độ: "?"
Cô cười híp mắt gõ: "Làm app nhỏ cho tớ."
Gửi xong câu này, bên kia im lặng.
Khoảng năm phút sau, tin nhắn của Bùi Độ mới đến: "720719"
Cô đang định hỏi là cái gì...
Bùi Độ: "Nếu nhớ không lầm thì, đây là mật mã nhà cậu."
Bùi Độ: "Hay là tôi sang nhà dập đầu lạy cậu cái nhé?"
Cô không nói gì nữa, chờ đến khi Bùi Độ tắm xong, đang lau tóc thì liếc thấy điện thoại trên bàn sáng lên.
An Miểu: "Được nha được nha."
“...”
Nghỉ ngơi chỉnh đốn một đêm, An Miểu quyết không bỏ cuộc, trưa hôm sau, đúng giờ có mặt tại nhà Bùi Độ.
Người mở cửa cho cô là dì Hứa, bảo Bùi Độ đang ở trong phòng.
Tốt rồi, An Miểu thầm thấy may mắn, nhớ ra chiều nay bọn họ phải quay lại trường rồi, đây đã là cơ hội cuối cùng.
Cô gõ nhẹ cửa phòng Bùi Độ, sau đó từ từ đẩy cửa bước vào.
Bùi Độ đang gõ code bên bàn làm việc, cô đi tới, đặt một miếng bánh kem nhỏ lên bàn anh, sau đó rất nghiêm túc ngắm nghía giao diện code của anh một chút.
“Viết tốt thật đấy.” An Miểu nịnh nọt nói: “Lợi hại quá đi.”
Bùi Độ liếc cô một cái, như đã hiểu rõ ý nghĩa của màn tâng bốc này, vô tình nói: “Miễn bàn.”
“Đừng mà...” An Miểu túm lấy cánh tay anh, thành khẩn nói: “Bàn tiếp đi.”
“...”
Cô nói: “Là thế này, cậu biết đấy, tớ ghét nhất là thua kém người khác, cái bạn nữ cùng làm thực đơn với tớ, cậu ấy có app, cậu nhẫn tâm trơ mắt nhìn tớ cái gì cũng không có sao?”
“Nhẫn tâm.”
An Miểu bịt miệng anh lại, nghiêm túc cau mày: “Không, cậu không đành lòng.”
“Giúp tớ làm đi.” Đi đường vòng vô dụng, cô chỉ có thể nói thẳng: “Làm cho tớ một cái, chuyện này với cậu chắc dễ ợt, cứ làm đại khái giúp tớ một chút, có thể gọi món là được, đừng có mất mặt quá là được!”
“Chẳng có gì mất mặt cả.” Bùi Độ gạt tay cô xuống, quay lại trước máy tính: “Các cậu dùng nhân công gọi món, rất bình thường.”
An Miểu: “Ý tớ là cậu làm app cho tớ đừng có mất mặt quá là được.”
“...”
Bùi Độ cười khẩy: “Tôi không làm.”
Thực ra ý muốn của cô là một chuyện, mặt khác là cô đã suy nghĩ kỹ, app thực sự tiện lợi hơn nhiều, gọi món thủ công dễ bị quá tải, mỗi khách hàng đều phải tốn rất nhiều thời gian, dễ bị xếp hàng dài, đến lúc đó sẽ che khuất quầy hàng của câu lạc bộ cô.
Nếu phải làm phiền người khác thì cô thôi luôn, nhưng nếu là làm phiền Bùi Độ, cô lại cảm thấy có thể nỗ lực thêm chút nữa.
An Miểu: “Tớ mời cậu đi chơi.”
“Trong tỉnh tôi đi hết rồi.”
“Ra ngoài tỉnh!” An Miểu lập tức nâng cấp: “Chèo thuyền vượt thác? Thế giới đại dương? Nướng BBQ? Ăn sáng? Cái gì cũng được! Chúng ta tiết kiệm thời gian, đi trong ngày, về trong ngày.”
Bùi Độ: “Gấp quá.”
An Miểu lập tức đưa bậc thang cho anh xuống: “Vậy ở lại bên ngoài một đêm, tớ bao cậu, thế nào?”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận